NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1209: Nhổ răng cửa cho lợn ăn

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:45:44
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại phủ Tam Vương gia.

Dưới ánh trăng, Tam Vương phủ treo đèn kết hoa đỏ rực. Kẻ hầu hạ tấp nập, tất bật chuẩn cho yến tiệc.

Vốn dĩ tiệc dự định ngày mai nhưng đẩy sớm lên hôm nay, Na Thác bèn cho báo Cung Sĩ Lâm một tiếng.

Cung Sĩ Lâm tuy lời cha dặn hạn chế qua với Tam Vương gia, nhưng lời mời của Vương gia thì thể . Hắn đành nhân lúc Cung Tả tướng để ý, lén lút đến Tam Vương phủ.

Chỉ trong một ngày mà tới đây hai .

Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Lý Thành xe ngựa đến nơi. Người hầu Vương phủ đợi sẵn ngoài cửa, vội vàng tiến lên nghênh đón: “Vương gia đang đợi ở chính sảnh, mời các vị."

Họ đón tiếp nhiệt tình trong.

Đến chính sảnh, Lý Thành liếc mắt liền thấy Cung Sĩ Lâm đang ở bàn tiệc.

Tên cũng ở đây!

Cũng thôi, là bạn của Na Thác, tiệc tùng thế vắng mặt .

Thấy khách đến, Na Thác dậy chào đón, mời họ an tọa.

Cung Sĩ Lâm và Lý Thành bên trái, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bên .

Không khí chút ngượng ngùng.

Na Thác hào sảng giới thiệu Cung Sĩ Lâm: “Kỷ , Cảnh công tử, đây là bạn của Bản vương, Cung Sĩ Lâm, là công t.ử của Cung Tả tướng đương triều, hiện đang nhậm chức tại Hàn Lâm Viện!"

Quả là nhân vật lớn.

Cung Sĩ Lâm chắp tay chào hai đối diện: “Đã danh thành Cao Định xuất hiện một vị Kỷ , chỉ sờ xương vẽ tranh mà còn nghiệm t.ử thi, giải oan án, hôm nay mới vinh hạnh gặp mặt."

Kỷ Vân Thư đáp lễ: "Cung đại nhân quá lời ."

Hai bên gật đầu chào hỏi xã giao.

Na Thác sai dâng món ngon lên, nâng ly: "Nào, Bản vương kính các vị một ly."

Mọi cùng nâng chén.

Mọi thứ diễn bình thường.

Na Thác bỗng hỏi: "Không Kỷ và Cảnh công t.ử là ?"

Kỷ Vân Thư đang định trả lời thì Cảnh Dung nhanh miệng cướp lời: “Chốn thâm sơn cùng cốc, đáng nhắc tới."

"Vậy các vị đến Cao Định gì?"

"Thăm họ hàng."

"Ra là ." Na Thác tỏ vẻ nghi ngờ, hỏi tiếp: “Bản vương thấy Cảnh công t.ử cốt cách phi phàm, chắc hẳn là luyện võ?"

Cảnh Dung hờ hững đáp: "Chỉ chút quyền cước mèo cào thôi."

"Chỉ đủ phòng ?"

"Đại loại ."

"Bản vương cứ tưởng Cảnh công t.ử võ nghệ cao cường, trong phủ tuyển mấy võ sĩ, định nhờ ngài chỉ giáo vài chiêu."

"Vương gia đề cao quá ."

Na Thác : "Thôi , hôm nay chủ yếu mời các vị đến thưởng thức món ngon, hát đàn, chuyện đao kiếm bỏ qua một bên . Nào, uống rượu."

Lại nâng ly!

Kỷ Vân Thư uống rượu, mặt chỉ chén , nàng liên tục uống cạn mấy chén.

Trong bữa tiệc, Na Thác hỏi Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung nhiều, mục đích gì khác ngoài dò la lai lịch của họ. Hắn cũng khiêm tốn thỉnh giáo vài vấn đề về xương cốt. Kỷ Vân Thư kiên nhẫn giải đáp từng chút một. Na Thác tỏ tâm đắc.

Sau đó ca kỹ hát, vũ kỹ múa may, khí vô cùng náo nhiệt.

Bên vui vẻ ồn ào, nhưng ở một nơi khác trong phủ vắng lặng, cô liêu.

Cảnh Huyên giường, uống t.h.u.ố.c xong định ngủ thì thấy tiếng đàn hát văng vẳng bên ngoài.

Sáng nay Na Thác còn đùng đùng nổi giận ở chỗ nàng, đến tối trong phủ ca múa tưng bừng ? Chẳng lẽ hỉ sự gì?

Nàng tò mò hỏi nha đầu đang châm hương: "Hôm nay trong phủ chuyện gì ?"

Nha đầu đáp: "Tối nay Vương gia mở tiệc đãi khách."

"Mở tiệc?"

"Vâng ạ! Phủ chúng lâu lắm náo nhiệt như thế. Lần gần nhất là lúc Vương phi gả..." Nha đầu chợt im bặt, nuốt vội lời định trong.

Cảnh Huyên để ý, hỏi tiếp: "Mời ai ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1209-nho-rang-cua-cho-lon-an.html.]

"Là mời vị Kỷ sờ xương vẽ tranh, và một vị Cảnh công t.ử cùng cô ."

Nha đầu xong, chợt nhớ điều gì, vội tiếp: "Vương phi cả ngày ở trong phủ chắc chuyện của Kỷ nhỉ. Thành Cao Định xảy vụ án liên quan đến án mạng sáu năm , chính vị Kỷ đó phá án, nên Vương gia mới mở tiệc chiêu đãi."

Vẻ mặt nha đầu đầy ngưỡng mộ, hề nhận khuôn mặt nhợt nhạt của Cảnh Huyên lúc lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Hai bàn tay đặt chăn vô thức nắm chặt !

Trong lòng nàng dấy lên nỗi lo lắng!

Nha đầu để ý đến sắc mặt nàng.

"Lê nhi." Cảnh Huyên gọi khẽ.

"Vương phi gì sai bảo?"

"Em tìm cho một cái diều giấy! Chọn cái màu sắc sặc sỡ một chút."

"Diều giấy?" Nha đầu dừng tay, nàng: “Vương phi cần diều gì ạ?"

Cảnh Huyên cố kìm nén giọng đang run rẩy: "Ta thả diều."

" trời tối lắm , hơn nữa... bên ngoài còn đang tuyết rơi."

"Không ."

"Hay là đợi mai ạ."

"Ngay tối nay, mau chuẩn cho !"

" mà..."

"Ngươi hiểu ?" Cảnh Huyên đột nhiên quát khẽ, ánh mắt sắc lẹm.

Nha đầu giật sợ hãi. Đây là đầu tiên thấy Vương phi như , dám chần chừ nữa, vội đáp: “Vâng, nô tỳ chuẩn ngay."

Nói chạy biến ngoài.

Lòng Cảnh Huyên rối bời. Nàng lê tấm mệt mỏi rời giường, khoác thêm áo choàng, bước khỏi nội thất.

Lúc tại chính sảnh, ca múa vẫn tiếp tục.

Cung Sĩ Lâm nãy giờ vẫn im lặng, thấy trò chuyện vui vẻ liền lén dậy ngoài.

Nào ngờ, bước chân , Lý Thành lén bám theo .

Cung Sĩ Lâm uống nhiều nên buồn tiểu, chạy nhà xí.

Giải quyết xong nỗi buồn, kéo quần bước ...

"Này!"

Một tiếng gọi giật ngược từ bên cạnh vang lên.

Hự!

Hắn sợ đến dựng tóc gáy, mặt mày tái mét, trân trân Lý Thành đang lù lù bên ngoài nhà xí.

"Ngươi cái gì thế? Dọa c.h.ế.t ."

"Ngươi chuyện gì thẹn với lòng thì sợ cái gì?"

"Cho dù chuyện thẹn với lòng cũng chịu nổi kiểu hù dọa của ngươi!"

"Làm gì mà căng, c.h.ế.t !" Lý Thành vẻ mặt ghét bỏ bước tới, vỗ vỗ vai và lưng , cầm cổ tay xem xét: “Không vẫn lành lặn đấy ? Tam hồn lục phách vẫn còn nguyên."

Cung Sĩ Lâm bực bội hất tay : "Ngươi theo gì?"

"Làm gì ?" Lý Thành cau mày: “Chuyện ngươi hứa với quên ?"

"Chuyện gì?"

"Thủ dụ!"

À!

Cung Sĩ Lâm vẻ mới nhớ , : “Ta chỉ là sẽ cân nhắc. Cho dù đồng ý giúp ngươi thì cũng cần thời gian chứ, ngươi tưởng thủ dụ dễ xin lắm ?"

, thằng ranh , ngươi trêu đấy ?" Lý Thành nổi đóa.

Cung Sĩ Lâm nghiêm mặt, thẳng lưng : "Ta giống ngươi, tùy tiện lấy khác trò đùa! Tóm , nếu giúp nhất định sẽ giúp."

"Được, đợi ngươi thêm vài ngày nữa. Nếu ngươi còn lề mề xong việc, sẽ nhổ răng cửa của ngươi cho lợn ăn."

Đe dọa trắng trợn!

 

 

Loading...