Ta tin, là tin!
Lý Thành và Cảnh Dung giờ đây chung một chiến tuyến.
Na Diên bất giác khẩy, dời ánh mắt từ Lý Thành sang Cảnh Dung.
Hai bốn mắt , giằng co dứt.
Giữa họ như một luồng ám khí vô hình!
Ai cũng chịu nhượng bộ.
"Xem Bản vương cái danh Vương gia giờ chẳng ai nữa ." Na Diên với giọng điệu tự chế giễu.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Cảnh Dung chỉ sự lạnh lùng và điềm tĩnh. Hắn chỉ một điều: bất kẻ kẻ nào cố tình gây khó dễ tổn thương phụ nữ của , đều là kẻ thù!
Na Diên rõ ràng đang bới lông tìm vết, cố tình khó Kỷ Vân Thư.
Hơn nữa, vụ án là do Lý Thành cầu xin họ giúp đỡ.
Đột nhiên...
"Ái chà, thật ngờ nha, nhà xác Thành Ty Bộ hôm nay náo nhiệt đến thế."
Tiếng của Na Thác vang lên từ ngoài cửa.
Mọi đồng loạt , vội vã hành lễ: "Tham kiến Tam Vương gia."
Na Thác tươi bước . Sáng sớm nay cung thăm Hồ Ấp Vương, mới khỏi cung thì thị vệ của Thành Ty Bộ chặn đường báo tin. Nghe xong giật , chuyện thể đùa ? Thế là chẳng kịp về phủ triều phục, vội vã chạy thẳng tới đây.
Hắn phất tay với : "Không cần đa lễ."
Mọi thẳng dậy nhưng ai dám ho he, sắp kịch để xem.
Quả nhiên, Na Thác thẳng đến mặt Na Diên: “Lạ thật đấy! Nhị vương rảnh rỗi xen chuyện phá án của Thành Ty Bộ thế ?"
Giọng điệu đầy mùi t.h.u.ố.c súng.
Na Diên ngờ tin tức của tên nhanh đến thế, còn xuất hiện đúng lúc . Hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhạt đáp: “Ta Hình bộ đồng ý xét xử vụ án Đỗ Mộ Bạch nhanh chóng như là do ngươi đích đến Hình bộ, dùng phận Vương gia gây sức ép. Ngươi thể nhúng tay , tại thể?"
" theo thấy, Vương hôm nay đến đây dường như chỉ đơn giản là nhúng tay thôi ."
"Lời là ý gì?"
"Vừa lời các đều thấy cả! Ngươi luôn miệng bắt Kỷ đưa bằng chứng mới chịu tin phục, nếu thì cho điều tra tiếp! ngươi đừng quên, chuyện rốt cuộc do Thành Ty Bộ chủ trì. Cho dù và ngươi là Vương gia thể can thiệp đôi chút, nhưng chung quy quyền can thiệp bộ vụ án! Nếu lỡ dở chuyện gì, hậu quả là thứ và ngươi gánh vác nổi . Không Vương hiểu ?"
Na Thác nhướng mày, câu cuối cùng kéo dài đầy vẻ khiêu khích.
Sắc mặt Na Diên sa sầm.
Na Thác bồi thêm: "Hơn nữa Phụ vương sáng nay bệnh nặng, ngươi cung thăm nom, chạy tới đây bới móc khác, thật là nhàn nhã quá nhỉ."
"Ngươi cái gì? Phụ vương bệnh nặng?"
"Sao cơ? Hóa Vương ! Phụ vương đúng là nuôi đứa con hiếu thảo quá!" Na Thác hừ lạnh.
"Ngươi..." Na Diên chọc tức đến tím mặt.
Hắn gì cả! Không ai báo tin cho , một chút tin tức cũng lọt ngoài!
Na Thác chuyện cũng chẳng lạ, vì túc trực bên cạnh Hồ Ấp Vương hiện tại là Lý Kiều, con trai Bình Dương Hầu. Có biến cố gì, Lý Kiều đầu tiên và báo tin chắc chắn là Na Thác.
Rõ ràng là Lý Kiều cố tình phong tỏa tin tức.
Na Thác thấy sắc mặt khó coi, trong lòng hả hê vô cùng, ghé sát tai thì thầm: “Hoàng đại nhân và Trọng đại nhân song song ngã ngựa, trong lòng ngươi chắc khó chịu lắm nhỉ?"
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1208-loi-moi-cua-tam-vuong-gia.html.]
"Na Diên, từng , ngươi chơi một vố mặt Phụ vương, ngày nhất định sẽ trả gấp đôi."
Vẻ đắc thắng hiện rõ mặt Na Thác.
Trước đó Na Diên cố tình vạch trần chuyện Na Thác thích khách thương mặt Hồ Ấp Vương, khiến suýt chút nữa thì mất điểm. Giờ phản đòn một cú đau điếng! là phong thủy luân chuyển.
Na Diên tuy kẻ dễ nhận thua, nhưng tình thế mắt tiện ở lâu. Dù trong lòng tức điên nhưng mặt bao vẫn giữ khí tiết Vương gia.
Hắn phất tay áo: "Được, là chuyện của Thành Ty Bộ, Bản vương sẽ xen nữa."
Hắn dẫn rời ngay lập tức. Phải mau chóng cung xem tình hình Hồ Ấp Vương thế nào!
Mọi thở phào nhẹ nhõm, may mà vạ lây.
Khói lửa tan , Na Thác đại thắng.
Hắn nở nụ của kẻ chiến thắng, Kỷ Vân Thư với vẻ tán thưởng, khách sáo : “Ngài là Kỷ ? Bản vương sớm danh ngài tài sờ xương vẽ tranh, thật là hiếm đời! Chỉ tiếc hôm nay Bản vương bỏ lỡ màn nghiệm thi của ngài, thật đáng tiếc."
Hắn tiếc thật! Hắn cũng tò mò sờ xương là sờ thế nào.
Kỷ Vân Thư chắp tay đáp: "Tại hạ chỉ là một kẻ hiểu chút ít về xương cốt mệnh mạch mà thôi."
"Tiên sinh khiêm tốn ."
"..."
Na Thác chuyển mắt sang Cảnh Dung bên cạnh.
Ánh mắt chợt khựng .
Ánh mắt của ... mà quen thế? Hình như gặp ở ! Nhất thời nhớ .
"Vị là?"
Cảnh Dung thấy gương mặt Na Thác, nhớ đến cảnh Cảnh Huyên hành hạ, cơn giận trong lòng như dung nham sôi sục, chực chờ phun trào.
Kỷ Vân Thư hiểu tâm tư , nhẹ nhàng kéo tay áo .
Cảnh Dung hồn, đáp: "Tại hạ họ Cảnh, cùng Kỷ ."
"Họ Cảnh? Họ hiếm gặp đấy!"
"Thế gian rộng lớn, mang họ cũng ít."
"Cũng ." Na Thác , truy cứu sâu nữa, chỉ : “Được , vụ án Thành Ty Bộ các ngươi mau chóng xử lý . Đã giao cho các ngươi thì là việc của các ngươi, đừng học theo Hoàng đại nhân và Trọng đại nhân mà xử án oan đấy!"
Mọi đồng thanh: "Vâng!"
Na Thác định , chợt nhớ điều gì, với Kỷ Vân Thư: “Vốn dĩ Bản vương định tối mai mở tiệc mời Kỷ đến chơi, nhưng lỡ đến đây thì chọn ngày bằng gặp ngày, cứ quyết định hôm nay . Tối nay Bản vương mở tiệc tại phủ, kính mời Tiên sinh và..." Hắn Cảnh Dung: “Mời cả vị Cảnh công t.ử cùng đến dự."
Rồi bồi thêm một câu: "Thành thế tử, ngươi cũng đến luôn ."
Nói xong thẳng, chẳng cho ai cơ hội từ chối.
Nhà xác cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
Chỉ là Tam Vương gia rốt cuộc đang toan tính điều gì? Sao tự nhiên nhiệt tình thế?
Ba khó hiểu.
Rời khỏi nhà xác, Lý Thành nghiêm mặt với hai : “Tóm dù là Nhị Vương gia Tam Vương gia, đều nên dây dưa , bọn họ độc hại lắm, các vị cẩn thận. bữa tiệc tối nay e là khó tránh khỏi, đến lúc đó tùy cơ ứng biến, tuyệt đối đừng tùy tiện hứa hẹn điều gì."
Hắn tiêm phòng cho chắc!