Sáng hôm , tuyết vẫn rơi ngớt.
Cung Sĩ Lâm xe ngựa đến cổng Tam Vương Phủ. Trước đó Cung Tả tướng nhắc nhở , hiện đang là thời điểm nhạy cảm, đừng qua quá gần với Tam Vương gia. Hắn cũng ngoan ngoãn lời, đến phủ Tam Vương gia nữa.
hôm nay tự đến đây?
Hắn xuống xe, hầu của Vương phủ chạy đón: "Cung công tử, ngài đến , Vương gia đợi ngài mãi."
"Ta đến đây thôi."
"Vâng , mời ngài trong."
Người hầu vội vàng dẫn đường, sợ chậm trễ.
Hôm nay tâm trạng Na Thác cực kỳ . Vì cáo trạng mặt Hồ Ấp Vương khiến Hoàng đại nhân và Trọng đại nhân của Hình bộ ngã ngựa, coi như chặt đứt một cánh tay của Na Diên, vui . Hắn sai hâm một bình rượu thượng hạng, đang đợi Cung Sĩ Lâm đến đối ẩm.
Sốt ruột quá, tận cửa chờ. Thấy Cung Sĩ Lâm tới, bước nhanh kéo tay bạn: “Sao giờ mới tới?"
Cung Sĩ Lâm khó hiểu: "Có chuyện gì mà gấp thế?"
"Không chuyện thì gọi ngươi ? Ngươi bao lâu đến đây?" Giọng Na Thác đầy vẻ trách móc.
"Dạo bận."
"Bận? Ngươi thì bận cái gì? Suốt ngày chỉ ru rú trong phòng sách thì gì việc? Ngươi nhậm chức ở Hàn Lâm Viện cũng chỉ sách lách, việc nặng nhọc đến tay. Dạo trong cung đại sự, cả cái Hoàng cung chỗ các ngươi là rảnh nhất, mà chẳng ai rảnh hơn ngươi."
Cung Sĩ Lâm cạn lời. thể đ.á.n.h vì là Vương gia. Kỳ thực Cung Sĩ Lâm bận thật, bận đến mức sắp thời gian ăn cơm. Thôi bỏ , nữa.
Vào phòng, Na Thác kéo xuống, sai hầu mang rượu hâm nóng đuổi hết .
"Rượu là rượu ngon, hâm kỹ lắm , ngươi uống thử xem thế nào?"
Na Thác nhiệt tình rót một chén. Cung Sĩ Lâm chén rượu nhưng uống, hỏi: "Hôm nay ngươi thế?"
"Không cả."
" thấy ngươi vui."
"Đương nhiên là chuyện vui."
"Chuyện gì?"
"Uống ." Na Thác đẩy chén rượu về phía .
Cung Sĩ Lâm đành nhấp một ngụm nhỏ. Hắn thường uống rượu, cũng thích uống, nhưng vị rượu thích.
"Rượu gì ?"
"Rượu nếp thượng hạng."
Cung Sĩ Lâm ngạc nhiên: "Không ngươi rượu đợi đến khi..."
Hắn đột ngột dừng , như thể câu phép . Na Thác lớn: ", từng loại rượu nếp thượng hạng đợi đến ngày lên ngai vàng mới mở vò, nhưng hôm nay đợi nữa."
"Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Ngươi tin gì ?"
Cung Sĩ Lâm suy nghĩ một chút vỡ lẽ: "Là vụ án Đỗ Mộ Bạch?"
", chính là vụ án đó."
"Vậy thì hiểu ." Rượu uống quả đúng lúc.
Cung Sĩ Lâm uống thêm một ngụm, nhưng vẫn lo lắng nhắc nhở: "A Thác, ngươi vẫn nên cẩn thận, những chuyện đừng vui mừng quá sớm."
"Ta mà, yên tâm, chủ quan ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1199-an-mung.html.]
Hai trò chuyện khá thoải mái. Lát Na Thác hỏi: "Dạo rảnh rỗi thấy ngươi qua phủ chơi?"
"Đã bảo là bận mà."
"Toàn viện cớ."
Cung Sĩ Lâm lười tranh cãi chủ đề , hỏi: "Hôm nay gọi đến chỉ để ăn mừng thôi ?"
"Cũng coi là , lâu gặp nên gọi ngươi qua." Na Thác tiếp: “ , còn chuyện với ngươi."
"Chuyện gì?"
"Vị Kỷ ngươi chứ?"
Kỷ , chẳng là Kỷ Vân Thư ? "Biết, là Lý Thành mời về phá án. Chuyện Đỗ Mộ Bạch g.i.ế.c cũng do cô tra , ? Chỉ là... từng gặp mặt."
Na Thác : "Vậy để sắp xếp cho các ngươi gặp mặt."
"Ý gì?"
"Tối mai mở tiệc tại phủ, mời cô tới."
"Ngày mai?" Cung Sĩ Lâm chau mày: “Có ?"
"Sao ?"
"Trong thời điểm nhạy cảm , nhất ngươi đừng nhúng tay , ngoài cuộc thì hơn."
Na Thác : "Không nghiêm trọng thế . Dù cô cũng giúp Lý Thành phá án, là Vương gia, thưởng thức nhân tài là chuyện bình thường. Dù truyền đến tai Phụ vương cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, ai dám lớn chuyện?"
Cung Sĩ Lâm khuyên nổi: "Tùy ngươi ."
"Được, mai nhớ đến nhé, đừng để phái mời."
"Ừ."
Hôm nay cũng là do Na Thác gọi mới đến. "Nào, tiếp tục uống."
Đột nhiên, bên ngoài tiếng gọi thất thanh: "Vương gia!"
Một nha hớt hải chạy tới ngoài cửa. Na Thác vốn ghét kẻ nào hoảng loạn mặt , nhíu mày quát: "Chuyện gì?"
"Vương phi ngất xỉu ạ."
"Chút chuyện vặt vãnh đó cũng báo bản vương?"
" mà..."
"Cút ngay! Còn dám hỏng hứng thú của bản vương vì mấy chuyện cỏn con , lấy mạng ngươi!"
Nha run rẩy sợ hãi, dập đầu: "Vâng!"
Cô định lui thì Cung Sĩ Lâm gọi: "Khoan ." Rồi sang với Na Thác: “Ngươi nên xem ."
Na Thác hừ lạnh, mặt đầy giận dữ: "Có gì đáng xem? Chẳng chỉ là một con đàn bà thôi ? Cô c.h.ế.t càng rảnh nợ."
" dù cô cũng là Vương phi của ngươi, nếu thực sự xảy chuyện đồn ngoài , đừng để nắm thóp."
Nghe Cung Sĩ Lâm , Na Thác mới bình tĩnh suy nghĩ.
"Được, ngươi đúng." Na Thác dậy: “Ngươi đợi một lát, về ngay."
Cung Sĩ Lâm định về Hàn Lâm Viện, nhưng Na Thác mất. Hắn đành chờ. Nhìn chén uống dở mặt, ánh mắt trầm xuống, tay giấu trong n.g.ự.c áo siết chặt .