NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1193: Hình khổng tước trên thân kiếm

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:44:59
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Âm kiên quyết tự nhủ, mắt tuyệt đối thể là A Cẩn. A Cẩn của lớn lên cũng đến mức biến thành bộ dạng .

lúc đó, Tống Chỉ lấy than trở . Vừa bước sân, chứng kiến cảnh tượng đao kề cổ , sợ đến mức c.h.ế.t trân tại chỗ.

Chuyện ... Bước chân khựng .

Khi Liên Tước thấy Tống Chỉ, cơ hội thoát đến. Nhân lúc Bạch Âm đang thất thần , đẩy mạnh Bạch Âm , tung nhảy vọt tới mặt Tống Chỉ, tóm gọn từ phía , ngón tay siết chặt lấy yết hầu Tống Chỉ.

Tống Chỉ kinh hãi, hét cũng hét nổi, ngả hẳn . Chậu than tay rơi xuống đất cái "Rầm!", đập trúng chân .

"Á!" Đau điếng !

Cảnh Dung lập tức đoạt lấy kiếm từ tay thị vệ, chĩa thẳng Liên Tước: "Thả !"

Liên Tước: "Thả cũng , nhưng để ."

"Được!" Cảnh Dung chút do dự. Hắn thực sự lo Liên Tước sẽ g.i.ế.c Tống Chỉ. Nếu tên mọt sách vì chuyện mà c.h.ế.t, bọn họ chẳng thành tội nhân !

Bạch Âm cam tâm. Dù Liên Tước cũng thoát khỏi tay , nếu do lơ là thì nông nỗi . Hắn chặn đường: "Không thả ."

Cảnh Dung quát lớn: "Tránh ."

" mà..."

"Chẳng lẽ dùng mạng Tống Chỉ đổi mạng ?"

Đương nhiên là ! Bạch Âm nắm chặt nắm đấm, giận bản vô cùng. Cuối cùng, đành lùi bước.

Liên Tước kẹp cổ Tống Chỉ giật lùi phía cổng. Tống Chỉ mặt cắt còn giọt máu.

Đến cửa, Liên Tước thì thầm tai : "Yên tâm, sẽ lấy mạng ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cùng đến đầu ngõ là ."

Không hiểu Tống Chỉ cảm thấy tin tưởng lời đó, sắc mặt cũng bớt nhợt nhạt hơn. Hắn ngoan ngoãn để Liên Tước lôi đến đầu ngõ. Cảnh Dung, Bạch Âm và những khác chậm rãi theo .

Đến đầu ngõ, Liên Tước nhỏ tai Tống Chỉ: "Đa tạ!"

Nói xong, đẩy mạnh Tống Chỉ , tung biến mất màn đêm tĩnh mịch.

Khi Cảnh Dung và Bạch Âm đuổi tới nơi, chỉ thấy Tống Chỉ đang ôm cổ ho sặc sụa.

"Không chứ?" Cảnh Dung hỏi.

Tống Chỉ lắc đầu: "Ta... , chỉ là... đó rốt cuộc là ai ?"

"Không rõ."

Bạch Âm về phía xa: "Ta đuổi theo."

"Đừng đuổi nữa." Cảnh Dung ngăn .

"Đều tại , nếu phân tâm thì băm vằm ."

"Vừa nãy nghĩ gì thế?"

"Ta..." Bạch Âm liếc Tống Chỉ: “Về ."

Khi nhà trọ, Kỷ Vân Thư đang trong sân. Nàng nhặt thanh kiếm Liên Tước đ.á.n.h rơi lên, quan sát kỹ lưỡng. Trên chuôi kiếm khắc những hoa văn , cầm tay cảm giác nhẹ, hề nặng nề.

Thấy họ về, nàng vội hỏi: "Thế nào ?"

Cảnh Dung đáp: "Người chạy mất ."

"May mà thương." Kỷ Vân Thư sang hỏi Tống Chỉ: “Tống công tử, ?"

"Ta , chỉ là đau chân quá." Bị chậu than đập trúng mà lị.

Nhắc đến đây, sực nhớ đống than, vội vàng chạy nhặt từng cục than vỡ lên, xuýt xoa tiếc rẻ. Tiền cả đấy! Hắn quên béng cả chuyện nguy hiểm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1193-hinh-khong-tuoc-tren-than-kiem.html.]

Cảnh Dung chú ý đến thanh trường kiếm tay Kỷ Vân Thư, hỏi: "Thanh kiếm là của kẻ đó để ?"

"Ừ, thấy thanh kiếm giống kiếm bình thường, nhẹ."

"Để xem." Bạch Âm cầm lấy thanh kiếm.

Khoảnh khắc kiếm trong tay, một hình ảnh bỗng lóe lên trong đầu . Một vóc dáng nhỏ bé mặt , tay cầm chính thanh kiếm . Bên tai văng vẳng một câu : "A Cẩn, đợi lớn lên, nhất định sẽ bảo vệ . Ai dám hại , sẽ dùng thanh kiếm liều mạng với ."

Quen thuộc, mà xa lạ.

Cảnh Dung nhận sự bất thường của Bạch Âm. Từ lúc thấy kẻ đó lạ . Cảnh Dung đặt tay lên vai Bạch Âm: "Huynh chứ?"

Bạch Âm gì, cứ ngẩn ngơ thanh kiếm trong tay, lẳng lặng bỏ như mất hồn.

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư , hiểu chuyện gì xảy .

Một nén nhang .

Bạch Âm cầm thanh kiếm thẫn thờ trong đình viện hậu trạch. Cảnh Dung bước tới, lờ mờ đoán điều gì đó, hỏi: "Huynh nhớ chuyện quá khứ ?"

Bạch Âm thoáng giật , kinh ngạc : "Sao hỏi ?"

"Trước đây từng hình như gặp kẻ đó ở . Vừa nãy thấy thất thần, giờ cầm kiếm của đây ngẩn ngơ, nên mới đoán, thực sự quen ?"

" gì qua mắt . Huynh với Vân Thư chứ?"

"Chưa."

"Vậy thì ."

Cảnh Dung xuống đối diện: "Nói thử xem, rốt cuộc nhớ điều gì?"

Bạch Âm vuốt nhẹ sống kiếm, : "Không giấu gì , thực sự cảm thấy chỉ từng gặp đó, mà ngay cả thanh kiếm cũng quen thuộc. Giống như từng thấy, từng sờ qua, nhưng ký ức cứ vụn vặt, lướt qua nhanh."

"Cụ thể thế nào?"

"Khi cầm thanh kiếm , trong đầu lóe lên bóng dáng một đứa trẻ, còn thấy gọi ... hình như là gọi tên , nhưng chớp mắt nhớ nổi cái tên đó là gì. Ta quá khứ của ... liên quan đến kẻ , là liên quan đến thanh kiếm ?"

"Để xem."

Cảnh Dung cầm lấy thanh kiếm. Chuôi kiếm chạm khắc hoa văn cực kỳ tinh xảo, nhưng do cầm nắm nhiều năm nên hoa văn mòn , trở nên láng bóng.

"Kiếm đúng là nhẹ, chế tác tinh vi, quả thực kiếm thường."

"Huynh ?"

Cảnh Dung lắc đầu: "Không manh mối gì."

Hắn định trả kiếm cho Bạch Âm, nhưng ngay lúc đưa qua, kiếm bỗng lóe sáng. Chính ánh sáng đó khiến phát hiện kiếm dường như ấn ký gì đó.

"Khoan ! Trên gì đó."

Cảnh Dung lập tức cầm kiếm đến một chiếc đèn lồng. Thân kiếm sắc bén ánh bạc, ánh nến lờ mờ hiện lên những đường vân ẩn. Hắn lật qua lật xem xét. Một lúc lâu , mới rõ hình vẽ khắc đó.

Bạch Âm bên cạnh hỏi: "Là cái gì?"

Cảnh Dung lộ vẻ kinh ngạc: "Khổng tước! Hoa văn là hình chim khổng tước."

"Khổng tước?"

"Có thể , Hồ Ấp coi khổng tước là linh điểu. Những vật dụng khắc hình khổng tước đa phần đều thuộc về Vương hầu tướng lĩnh."

Cho nên, thanh kiếm thực sự tầm thường.

 

 

Loading...