NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1190: Vòng xoáy khổng lồ

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:44:56
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám sĩ t.ử bình thường chỉ cắm đầu sách vở, ít khi chuyện, giờ vớ chủ đề nóng hổi thì hãm .

Mồm năm miệng mười tranh , cứ như một cái chợ vỡ! Quét sạch bầu khí ma quỷ rùng rợn lúc .

Khi đang bàn tán hăng say, Tiêu Hòa Quan từ lúc nào xuất hiện ở cửa. Ông đó đầy uy nghiêm, ánh mắt sắc lẹm, lọt hết những lời bàn tán bên trong.

Ông quát lớn một tiếng: "Đừng ăn hàm hồ!"

Nghe tiếng quát, , thấy ông thì im bặt!

Văn xá dù cũng do Tiêu Hòa Quan quản lý, ở đều yêu cầu thế trong sạch liêm khiết, dung túng cho những kẻ tiểu nhân bàn tán lưng khác.

Hơn nữa, vì Lý Thành tra Đỗ Mộ Bạch sát hại, Tiêu Hòa Quan vốn bất an trong lòng. Dù c.h.ế.t trong địa bàn quản lý, luận tội thì ông cũng khó tránh liên can!

Vì thế, để tránh chọc giận Tiêu Hòa Quan thêm, đều ngậm miệng, dám ho he.

Tiêu Hòa Quan quét ánh mắt sắc bén qua đám , giũ mạnh tay áo rộng thùng thình: "Các ngươi thời gian bàn tán chuyện thiên hạ, chi bằng sách nhiều hơn một chút, bây giờ cách kỳ thi còn bao lâu nữa ."

"Đã rõ ạ."

"Nếu còn thấy ai tụ tập bàn tán, tung tin đồn nhảm thì chỉ còn cách mời đó dọn khỏi Văn xá."

Mọi im lặng như tờ, dám hó hé.

Tiêu Hòa Quan nén giận bỏ . Đám sĩ t.ử cũng giải tán, ai về phòng nấy, đèn sách dùi mài.

Lúc , ba Phương Đồng áp giải đến đại lao Hình Bộ.

Do hôm nay cả Hình Bộ đang bận rộn với vụ án g.i.ế.c của Đỗ Mộ Bạch, nên việc vu khống của ba họ tạm thời gác sang một bên.

Ba nhốt chung một phòng giam!

Đường đường là cử nhân, là học thức, mơ họ cũng ngờ ngày nhốt ở cái chốn . Cho dù thả thì cũng chẳng còn mặt mũi nào ai, chứ đừng đến chuyện tiếp tục thi cử. Phẩm hạnh đoan chính, dù qua kỳ thi Hội thì Lễ Bộ cũng đời nào cho qua kỳ thi Đình để đỗ Tam giáp.

Bây giờ nghĩ , ai nấy đều hối hận xanh ruột.

Khương Văn bình thường trông vẻ xuề xòa, nhưng nhốt ở nơi thế , trong lòng khỏi thấp thỏm. Hắn bứt vài cọng rơm khô đất, Phương Đồng đang dựa tường suy tư, sang Bỉnh Chính đang im lìm cúi đầu một góc, cơn giận bùng lên dữ dội.

Hắn quát: "Đều tại ngươi cả! Nếu ngươi lỡ mồm, chúng nhốt ở đây."

Bỉnh Chính đáp.

"Bây giờ ngươi giả câm giả điếc ? Lúc mặt vị Kỷ chẳng ngươi nhiều lắm ? Ngươi thì cứ , việc gì bài thơ đó lên? Lại còn chuyện dị ứng mẩn đỏ. Ngươi c.h.ế.t thì c.h.ế.t một , kéo bọn theo gì?"

"Ta cũng ngờ Kỷ thông minh đến thế."

"Mặc kệ cô thông minh , ngươi chỉ việc trả lời những gì cô hỏi là , thừa thãi gì?"

"Hừ!" Bỉnh Chính lạnh một tiếng.

Khương Văn thấy thái độ đó càng thêm điên tiết, ưỡn n.g.ự.c : "Ta cho ngươi , nhất là ngươi cứ một mực khẳng định chính ngươi hãm hại Đỗ Mộ Bạch. Bọn chỉ vì tin ngươi là thật thà nên nhất thời hồ đồ mới chứng giúp ngươi. Còn những chuyện khác, nếu ngươi dám hé răng nửa lời, bọn tuyệt đối tha cho ngươi ."

Bỉnh Chính vẫn cúi gầm mặt, nhưng trong ánh mắt hề chút sợ hãi nào. "Nếu thì lúc ở đại đường Bộ Thành Tư ." Dứt lời, từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ gay của Khương Văn, tiếp tục: “ , nghĩa là khác tra ."

"Ngươi..."

Khương Văn vung nắm đ.ấ.m định lao đ.á.n.h .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1190-vong-xoay-khong-lo.html.]

Nắm đ.ấ.m kịp hạ xuống thì Phương Đồng lên tiếng: "Đừng cãi nữa!"

Giọng lớn. Nắm đ.ấ.m của Khương Văn khựng giữa trung, cuối cùng hậm hực thu về. đôi mắt vẫn trừng trừng Bỉnh Chính, cảnh cáo: "Đợi ngày mai lên công đường Hình Bộ, nhất ngươi đừng gì cả, bằng , ngươi c.h.ế.t thì mặc xác ngươi, đừng liên lụy đến và Phương Đồng."

Bỉnh Chính . Nụ vô cùng quỷ dị, giữa chốn lao tù ẩm thấp lạnh lẽo càng thêm rợn .

Khương Văn cố nén cơn xúc động đ.á.n.h , sang hỏi Phương Đồng: "Chuyện thấy thế nào?"

So thì Phương Đồng bình tĩnh hơn nhiều. Hắn hít sâu một , vẻ mặt thoáng qua sự bất lực, lắc đầu: "Bây giờ chỉ thể đợi thôi."

"Đợi?"

"Chứ định thế nào?"

"Nhỡ họ hủy bỏ tư cách thi của chúng thì ?"

Phương Đồng hỏi ngược : "Huynh nghĩ với tình hình hiện tại, cho dù chúng tham gia thi Hội, Lễ Bộ để chúng qua cửa thi Đình ?"

Khương Văn: "..."

Rõ ràng là ! Vu oan giá họa, phẩm hạnh tồi tệ!

Phương Đồng : "Bây giờ chúng chỉ còn cầu nguyện thôi."

"Huynh vẻ chẳng sợ chút nào nhỉ?"

"Không sợ? Huynh trong lòng sợ đến mức nào! sự việc đến nước , sợ thì ích gì?" Phương Đồng vẻ thấu sự đời, sang Bỉnh Chính, : “Bỉnh Chính, trong lòng khó chịu, cũng bọn liên lụy đến . cũng dối, hiện giờ chúng đều chung một con thuyền! Đã , coi như cho một con đường sống, ngày mai lên công đường, đừng lớn chuyện, đến lúc đó chẳng ai lợi cả."

Lời thì vẻ nhẹ nhàng, nhưng chung quy vẫn mang vài phần cảnh cáo.

Bỉnh Chính chỉ thản nhiên đáp một câu: "Ta vẫn câu cũ, cho dù , nhưng nghĩa là khác tra ."

"Chỉ cần , chúng tự nhiên thể thoát ."

"Vậy thì hy vọng các cái vận may đó."

"..." Phương Đồng câu của cho nghẹn họng. Muốn đ.á.n.h quá! vẫn nhịn.

Lúc , Khương Văn bỗng xuống cạnh Phương Đồng, dò hỏi: "Huynh xem, là chúng tìm Tiết Hòa cứu giúp? Dù cũng quen nhiều quan quyền quý."

Hừ! Tiết Hòa?

Chẳng lẽ chuyện liên quan gì đến Tiết Hòa?

Phương Đồng cau mày : "Huynh điên ? Tìm ? Vào lúc nước sôi lửa bỏng thế , chỉ mong chúng c.h.ế.t quách cho xong, như thế chuyện của sẽ ai , đời nào chịu cứu chúng ?"

" nếu cứu, sợ chúng khai ?"

"Khương Văn, bao nhiêu năm vẫn thông suốt ? Trong tay chúng bằng chứng chứng minh là kẻ chủ mưu vụ . Chúng mà khai , ai sẽ tin? Chúng vốn dĩ thể thuận lợi thoát , nhưng nếu lôi , ba chúng liệu còn mạng mà sống ?"

Khương Văn xong như quả bóng xì , mềm nhũn dựa tường, chỉ thở ngắn than dài.

Phòng giam chìm im lặng. Bầu khí u ám bao trùm.

Cái kẻ tên Tiết Hòa rốt cuộc quan hệ gì với ba ? Tại vụ vu oan Đỗ Mộ Bạch trộm thơ dính dáng đến ?

Vậy cái c.h.ế.t của Đỗ Mộ Bạch, liệu liên quan đến ?

Mọi chuyện giống như một vòng xoáy khổng lồ, ngày càng mở rộng...

 

Loading...