NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1189: Sự đồn đoán của các sĩ tử

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:44:55
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây các sĩ t.ử râm ran tin đồn Văn xá ma, bảo là ở trong thường xuyên thấy.

Tuy nhiên, Phương Đồng từng với Tống Chỉ rằng, do quá nhiều sĩ t.ử chen chúc ở, nên mới thêu dệt mấy câu chuyện ma quỷ rùng rợn đó để dọa khác sợ mà bỏ cuộc.

rốt cuộc đó cũng chỉ là suy nghĩ của riêng Phương Đồng, bởi từng thấy nam t.ử mặc áo nho sinh .

Đám sĩ t.ử tụ tập một chỗ, tránh khỏi bàn tán .

: "Ta nhớ Vương Cương từng kể với , nửa đêm dậy vệ sinh, thấy bóng gốc cây lớn ở hậu viện, nhưng chỉ thoáng qua từ xa, rõ lắm. Thế mà ngày hôm lăn ốm luôn."

"Ở viện nào?"

"Chính là bên ngoài viện Đỗ Mộ Bạch từng ở."

"Huynh đừng dọa !"

Mấy rùng , kéo c.h.ặ.t t.a.y áo, cảm thấy sống lưng lạnh toát!

lúc , một nam t.ử sắc mặt tiều tụy, u ám bước từ ngoài .

thấy , hỏi: "Lương Phục? Huynh đang ốm ?"

Nam t.ử tên Lương Phục bước từng bước trong, ánh mắt quét qua một lượt, đôi môi run rẩy thốt lên: "Ta... thấy!"

Cả căn phòng im phăng phắc, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm. Trong khoảnh khắc như thứ gì đó bóp nghẹt cổ họng, ai thốt nên lời.

Lương Phục xuống ánh mắt kinh hãi và tò mò của . Hắn chằm chằm mấy cuốn sách bàn, giọng trầm trầm kể: "Ngay tháng , thực sự thấy! Là một nam nhân, ngay gốc cây lớn, tóc dài, che khuất hơn nửa khuôn mặt. Ta thấy miệng đang , với , cứ ... mãi..."

Càng về , giọng càng run rẩy, nhỏ dần, như nghẹn trong cổ họng.

Hắn xong, hầu như chẳng ai dám tiếp lời.

Một lúc , to gan hơn chút mới nhảy hỏi: "Huynh thực sự thấy ?"

"Ta lừa các gì?"

"Sáu năm cũng cùng tham gia kỳ thi, ... thấy Đỗ Mộ Bạch ?"

"Ta , rõ mặt." Lương Phục lắc đầu thở dài: “Ta vốn định hôm chuyển ngay, nhưng gia cảnh bần hàn, Văn xá còn là chỗ dung , nếu rời thì về ? Đành c.ắ.n răng ở . đêm nào cũng gặp ác mộng, thực sự... thực sự là chịu nổi nữa !"

Giọng điệu xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào, đầy bất lực!

Lời của Lương Phục khiến sợ thương cảm, thậm chí là đồng cảm sâu sắc. Những ở đây đều là con nhà nghèo nơi nương tựa, lên Cao Định ứng thi khi vét sạch tiền bạc trong nhà, ăn ở còn là vấn đề, bình thường mua một cuốn sách cũng đắn đo mãi, gì đến chuyện dọn ngoài thuê trọ!

cũng tỏ nghi ngờ, lên : "Lương Phục, cả ngày cứ thần thần bí bí, ru rú trong phòng sách đến mụ mị cả , mắt mũi kèm nhèm gà hóa cuốc, hoặc là tự hoang tưởng thôi."

Lời dứt, một khác bước .

Người ăn mặc gọn gàng, tinh thần phấn chấn, ủ dột như Lương Phục. Hắn sải bước , thẳng: "Ta cũng thấy , y hệt như Lương Phục mô tả, sai một ly."

Người tên là Đấu Kim! Bình thường quan hệ rộng rãi, tính tình sởi lởi.

"Đấu Kim, cả cũng thế?"

"Ta vốn định , cũng chẳng tin chuyện quỷ thần, càng tin thứ thấy là hồn ma. bây giờ chuyện Đỗ Mộ Bạch sát hại là sự thật, chừng thực sự oan khuất, nên hồn phách tan, chính là để đợi ngày hôm nay giải oan cho ."

Hắn sợ! Trong giọng ngược còn chứa đầy chính khí. Hắn nghĩ, nếu gặp nam t.ử áo nho sinh nữa, nhất định sẽ tiến lên hỏi cho lẽ, xem là hồn ma Đỗ Mộ Bạch , và rốt cuộc ai là kẻ tay tàn độc như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1189-su-don-doan-cua-cac-si-tu.html.]

Trước đây Văn xá đồn ma nhưng chẳng ai dám thẳng, tất cả chỉ là lời đồn đại. Giờ đây cả Lương Phục và Đấu Kim đều xác nhận gặp ma, bắt đầu ngờ vực.

Lúc , một nam t.ử áo tím lên tiếng phá tan bầu khí sợ hãi: "Chúng sách thánh hiền, thể tin chuyện quỷ thần? Khổng Thánh nhân dạy điều chính đạo, chúng thể những thứ đó chi phối. Ta nghĩ, chắc chắn là giả thần giả quỷ."

"Ai giả ma dọa chứ?"

"Cái thì chịu, nhưng tin! Huống hồ, một chính khí thì sợ gì mấy thứ ."

Lời của nhanh chóng nhận sự đồng tình. " , đời ma." "Đừng tự dọa nữa!"

Mọi nhao nhao tự trấn an.

Lương Phục từ từ dậy, vẻ mặt càng thêm u ám, : "Các tin thì thôi." Nói , bỏ .

Đấu Kim cũng chẳng buồn thêm, dù đó chính cũng tin !

Sau một hồi trấn an lẫn , chuyển sang chủ đề khác.

" cũng , Đỗ Mộ Bạch cũng thật đáng thương! Bị ba cùng phòng hãm hại trộm thơ, thanh danh hủy hoại trong chốc lát! Đó là nỗi nhục nhã đến nhường nào? Giờ c.h.ế.t mới minh oan."

"Chứ còn gì nữa? Cái tên Bỉnh Chính bình thường trông thật thà chất phác, tranh đoạt, thế mà lưng cái trò bỉ ổi đó. Phương Đồng và Khương Văn cũng thế, giúp ai giúp giúp chứng gian."

"Nói trắng là ghen tị chứ gì? Năm xưa Đỗ Mộ Bạch xưng tụng là Nam Thân tài tử, Bình Dương Hầu thưởng thức, phủ môn sinh, coi như chắc suất trong Tam giáp . Ba bọn họ chắc chắn cam tâm."

"Học vấn là dựa bản lĩnh, thể dùng thủ đoạn hạ lưu như ."

Mọi dè bỉu, thi lên án.

Trong đám đông, bỗng hỏi: " mà, kẻ g.i.ế.c Đỗ Mộ Bạch rốt cuộc là ai?"

Hỏi đúng trọng tâm !

Năm xưa ai cũng Đỗ Mộ Bạch là tài hoa, tính tình khiêm tốn lễ độ, từng gây thù chuốc oán cãi vã với ai. Ai tay tàn độc đến thế?

Một vóc dáng nhỏ bé len lên, : "Các xem, liệu là..."

Lời bỏ lửng! Mọi trân trân . "Ai hả? Huynh mau !"

"Có khi nào là... Tiết Hòa?"

ngạc nhiên, như vỡ lẽ.

Tiếp đó bắt lời: "Năm xưa Tiết Hòa cùng Đỗ Mộ Bạch môn sinh trong phủ Bình Dương Hầu, lúc đó Đỗ Mộ Bạch chỗ nào cũng vượt trội hơn . Nếu nảy sinh lòng ghen ghét thì cũng khả năng lắm!"

" đúng."

" các xem, tại năm xưa rõ ràng vu oan trộm thơ là Đỗ Mộ Bạch, mà Bình Dương Hầu hủy bỏ cả tư cách môn sinh của Tiết Hòa?"

"Cái thì ai mà ?"

"Có khi nào Tiết Hòa nghĩ tước tư cách là do Đỗ Mộ Bạch liên lụy, nên mới tay sát hại ?"

"Có khả năng lắm, trong chuyện chắc chắn uẩn khúc lớn."...

 

 

Loading...