Hôm .
Đám cháy ở Kỷ phủ dập tắt, tiền viện đại sảnh và Đông viện thiêu rụi gần như . Thi thể Kỷ Nguyên Chức cùng quan tài hóa thành tro bụi!
Sáng sớm tin truyền đến: Kỷ lão phu nhân vì quá đau buồn cộng thêm phong hàn nhập thể nên qua đời!
Ngay đó, một tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ từ Kỷ phủ gửi đến viện Quảng Cừ, trao tận tay Kỷ Vân Thư.
"Nay tộc Kỷ thị, nữ nhi Kỷ Vân Thư, thuộc chữ Vân, ngôn hạnh bại hoại, kính , phẩm hạnh. Nay trục xuất khỏi gia môn, vĩnh viễn ghi tên gia phả Kỷ thị..."
Giấy trắng mực đen, đóng ấn triện của Kỷ gia!
Cầm tờ giấy , cô khẩy, ánh mắt tràn đầy ý châm biếm. Cô ném tờ giấy lò lửa, nó hóa thành tro tàn. Cô Kỷ gia giờ hận cô thấu xương, băm vằm cô .
Kỷ Nguyên Chức c.h.ế.t, Kỷ lão phu nhân cũng c.h.ế.t. Trách ai đây? Trách cô ? Cái nồi cô đội, cái gánh cô gánh!
Cảnh Dung lệnh chuẩn lên đường về Kinh, xe ngựa đỗ sẵn bên ngoài.
Kỷ Vân Thư đến Vệ phủ giao phó việc cho Vệ Phó, dặn dò nếu trụ thì cứ giải tán gia nhân. Vụ án Lâm Kinh xong xuôi chắc cũng mất cả năm. Đến lúc đó về cô cũng , khi cô sẽ đưa Vệ Dịch đến một huyện nhỏ nào đó ngỗ tác kiếm sống qua ngày.
Vệ Dịch thu dọn hành lý lâu, gói lớn gói nhỏ mấy bọc.
"Lúc còn sống dặn xa mang đủ đồ."
Cậu chỉ bọc màu vàng: "Đây là quần áo." Chỉ bọc màu xanh: "Đây là giày." Rồi chỉ cái rương nhỏ: "Trong là đồ chơi cha mua cho , diều, ngọc bội, còn ..."
"Vệ Dịch." Kỷ Vân Thư ngắt lời.
"Thư nhi gọi ."
Ừ, gọi ngươi, nếu ngươi quên mất!
Kỷ Vân Thư đưa hai bức tranh cô vẽ đêm qua cho : "Ngươi giữ kỹ hai bức tranh , còn chỉ cần mang hai bộ quần áo để đổi là ."
Vệ Dịch ngơ ngác cầm tranh mở xem, reo lên sung sướng: "Là cha và !"
Vệ Dịch ôm khư khư hai bức tranh, quên bẵng đống hành lý lỉnh kỉnh .
Từ Vệ phủ đến viện Quảng Cừ, ai nấy đều bàn tán chuyện Kỷ phủ. Người đồn Tam tiểu thư Kỷ gia phóng hỏa, g.i.ế.c c.h.ế.t bà nội, vì cô điên, còn tự rạch mặt .
Cô chỉ thừa nhận phóng hỏa, còn đều là tin đồn nhảm! May mà thời cổ đại mạng xã hội, nếu cô chắc thành tội đồ thiên cổ, nước bọt dìm c.h.ế.t khi khỏi thành Cẩm Giang mất.
…
Bên ngoài viện Quảng Cừ.
Cảnh Dung lên ngựa, tay cầm cương, đôi ủng vàng chạm nhẹ bụng ngựa. Nếu bộ y phục gấm tím bằng áo giáp bạc thì là vị tướng quân oai phong lẫm liệt.
Thấy Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch đến, liếc mắt hiệu cho Lang Bạc. Lang Bạc đ.á.n.h xe ngựa tới, : "Kỷ cô nương, thứ chuẩn xong, mời cô và Vệ công t.ử lên xe."
"Ôi, xe ngựa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-118-duong-ve-kinh.html.]
Vệ Dịch ôm hai bức tranh nhảy tót lên xe.
Kỷ Vân Thư bóng lưng Cảnh Dung, khẽ hỏi Lang Bạc: "Vương gia nhà ngươi xe ngựa ?"
"Vương gia ngài chung với thứ dân."
Ái chà! Xem lời cô ghim sâu lòng . Cô gật đầu, lên xe. Rèm buông xuống, kịp ấm chỗ thì tiếng gọi quen thuộc.
"Vân Thư, bản quan đến tiễn cô."
Vén rèm lên, cô thấy khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của Huyện thái gia.
"Lưu đại nhân?"
Ông nhăn nhó tiếc nuối: "Vân Thư , cô thế , việc trong nha môn bản quan xoay xở nổi."
"Ngài đang giữ ?"
"Chuyện ..." Huyện thái gia len lén về phía Cảnh Dung, run rẩy : "Người Dung vương , bản quan dám cướp."
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ : "Lưu đại nhân, ngài đến Lý gia thôn tìm một ngỗ tác tên là Lý Hải, mời ông về nha môn nhậm chức ."
"Lý Hải?"
"Vụ án vứt xác một năm ông cũng từng tham gia, chắc chắn sẽ giúp ngài."
"Được, nhất định." Lưu đại nhân thở dài: "Kỷ gia xảy chuyện lớn như , cô cũng . nếu ngày nào đó cô trở về, nhất định báo cho bản quan ."
Kỷ Vân Thư tuy chê bai vị quan hồ đồ suốt năm năm qua, nhưng công nhận ông đối xử với cô . Hết tiền thì tăng lương, tâm trạng cũng tăng lương. Chỉ cần cô mở miệng là ông đồng ý tất! Không vụ Lâm Kinh Án Cảnh Dung sẽ trả cô bao nhiêu tiền đây? Lại nghĩ lung tung !
Cô mỉm , Huyện thái gia: "Hồ đồ, về thôi."
Cô rụt đầu xe, khóe miệng vương nụ thoáng chút lưu luyến với vị quan hồ đồ .
"Thư nhi, ai là hồ đồ thế?" Vệ Dịch tròn mắt hỏi. Cô lắc đầu đáp.
Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, chốc lát khỏi thành Cẩm Giang. Nơi , ngoại trừ rừng mai và thiếu niên năm , chẳng còn gì đáng để cô lưu luyến nữa.
Đoàn đường núi gập ghềnh. Đến tối, mưa xuân bất chợt đổ xuống rả rích, gõ lộp bộp mái xe. Gió lạnh thổi tung rèm cửa, hắt mấy hạt mưa ướt tấm khăn che mặt của Kỷ Vân Thư, thấm da thịt mát lạnh.
Cô chợp mắt một lát, mở thì thấy Vệ Dịch ôm tranh ngủ say sưa. Cô vén rèm ngoài, xe ngựa đang giữa rừng núi âm u, mấy thị vệ cầm đuốc soi đường phía . Ánh mắt cô dừng Cảnh Dung. Mưa bụi ướt mái tóc và y phục gấm vóc của , nhưng vẫn vững lưng ngựa, hề ảnh hưởng.
"Vương gia, phía một ngôi miếu hoang." Có hô lên.
Kỷ Vân Thư rụt đầu , cảm thấy chột .
Đoàn dừng miếu hoang. Kỷ Vân Thư đ.á.n.h thức Vệ Dịch, kéo trong. Thị vệ của Cảnh Dung mang đồ đạc và nhóm hai đống lửa. Cảnh Dung, Lang Bạc cùng Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch một đống lửa, đám thị vệ đống .
Vừa mới xuống thì cửa miếu một nhóm ùa . Năm sáu khiêng một cỗ quan tài nặng trịch, ai nấy đều ướt sũng.
"Nhanh nhanh nhanh, mau khiêng trong, đừng để di thể phu nhân ướt." Một đàn ông che ô cho nam chủ nhân hối thúc gia nhân khiêng quan tài .