NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1170: Ta không giết người

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:21:45
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng một nén nhang , Lý Thành đến Hoàng phủ.

Vừa xuống xe ngựa, vội vàng xông thẳng trong, chẳng thèm để kịp thông báo!

Lúc , Hoàng đại nhân đang uống trong phòng.

Do phong hàn nên mấy ngày nay ông đến Hình Bộ, tuy tịnh dưỡng vài hôm nhưng sắc mặt vẫn còn tái nhợt, khó coi.

Ông đối diện cửa , mặt là bát t.h.u.ố.c nha đầu bưng lên, nhưng mới chỉ uống một nửa!

Tấm đệm ghế đối diện dường như , nếp nhăn đó vẫn kịp phẳng . từ lúc nãy đến giờ, chẳng thấy ai rời khỏi phòng. Trong phòng, ngoài Hoàng đại nhân , cũng chẳng ai khác!

Thật quái lạ!

Lý Thành bước sân, đạp lên lớp tuyết đọng mà tới. Người còn đến cửa, gọi to: "Hoàng đại nhân."

Hoàng đại nhân đang định dậy nghênh đón.

Lý Thành bước qua cửa, giơ tay lên ngăn : "Sức khỏe Hoàng đại nhân , cần dậy ."

Thế là Hoàng đại nhân xuống, hỏi: "Thành thế tử? Sao ngài tới đây?"

"Vô sự bất đăng tam bảo điện mà!" Lý Thành xếp bằng xuống đối diện ông, tiện tay cầm cái chén úp bàn lên, tự rót cho một chén .

Thái độ tự nhiên cứ như đang ở nhà .

Hoàng đại nhân cũng chẳng lấy lạ, danh tiếng của vị tiểu bá vương ở Cao Định ai mà . Hôm nay dẫn đến dỡ cái phủ Thượng thư xuống, e là cũng chẳng gì lạ!

Lý Thành ừng ực uống cạn chén , lúc mới thở phào một . Hắn chống khuỷu tay lên bàn thấp, nhoài về phía , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc : "Hoàng đại nhân, cũng vòng vo với ông nữa, thẳng luôn nhé. Vụ án phụ trách, hiện tại cần hồ sơ của Đỗ Mộ Bạch năm xưa, nhưng lão Trọng đại nhân c.h.ế.t sống dám mở kho, là nhất định bẩm báo với ông mới . Ta thấy lão việc lề mề quá, định dây dưa đến bao giờ, nên tự qua đây một chuyến. Ông xem chuyện tính thế nào?"

Giọng điệu giống cầu cạnh? Rõ ràng là mang ý thông báo thì đúng hơn.

Thực của Trọng đại nhân đến Lý Thành vài bước, bẩm báo tình hình cho Hoàng đại nhân . ông giả bộ như gì!

Ông hỏi: "Vụ án mà Thành thế t.ử , là vụ tảng đá ở cổng thành ?"

" !"

" chuyện đó thì liên quan gì đến vụ án Đỗ Mộ Bạch? Một vụ án cách đây sáu năm, một vụ cách đây ba năm."

Câu hỏi y hệt Trọng đại nhân.

Thế là Lý Thành trình bày nguyên do một nữa.

Vị Hoàng đại nhân cũng khó chuyện, ông phán: "Đã như , Thành thế t.ử cứ việc đến lấy hồ sơ của Đỗ Mộ Bạch ."

"Vẫn là Hoàng đại nhân hiểu chuyện."

"Không hiểu chuyện , mà là vụ án cũng liên quan đến Hình Bộ của . Hơn nữa, dính dáng đến vụ án Đỗ Mộ Bạch sáu năm thì lý nên điều tra cho rõ ngọn ngành." Nói xong, Hoàng đại nhân ho khan một tràng dữ dội, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Lý Thành bèn chống tay dậy: "Thấy sức khỏe Hoàng đại nhân , phiền ông nữa. Ông nghỉ ngơi cho khỏe, nếu còn chuyện gì khác, sẽ ."

"Vậy tiễn nữa!"

"Cáo từ!"

Lý Thành cứ thế bỏ . Đến nhanh như gió, cũng nhanh như gió.

Đợi bóng dáng khuất hẳn khỏi sân viện, từ tấm bình phong trong phòng bỗng bước một .

Người đó... là Nhị Vương t.ử Na Diên!

Hắn đến từ sớm, Lý Thành sắp tới nên mới nấp bình phong.

Hắn ngoài cửa, khẩy: "Thật là càng ngày càng thú vị!"

Nói , xuống ngay chỗ Lý Thành .

Hoàng đại nhân cung kính hỏi: "Vương gia, ngài thấy ?"

"Cứ để tra! Ta cũng xem xem, rốt cuộc vụ án Đỗ Mộ Bạch năm xưa là thế nào? Biết tra thứ gì lợi cho chúng ."

"Có lợi ư? Ý Vương gia là...?"

"Tóm , Lý Thành lật vụ án năm xưa, Bình Dương Hầu tự nhiên sẽ yên, dù Đỗ Mộ Bạch cũng từng là môn sinh của ông . Tốt nhất là... chuyện càng lớn càng ! Vào thời điểm mấu chốt , bên nào động tĩnh càng lớn thì càng bất lợi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1170-ta-khong-giet-nguoi.html.]

Hoàng đại nhân gật đầu. Ông tự nhiên hiểu rõ đạo lý .

Na Diên dặn dò: "Cho nên ông để mắt thật kỹ, một khi vụ án dây dưa dính líu gì đến phía Bình Dương Hầu, nhất định lập tức báo cho Bổn vương."

"Vâng!"

...

Lý Thành khi nhận cái gật đầu của Hoàng đại nhân, lập tức trở Hình Bộ, lấy hồ sơ của Đỗ Mộ Bạch .

Trọng đại nhân dặn dặn : "Lý đại nhân, tập hồ sơ ngài đừng mất hư hỏng nhé, nếu chúng gánh nổi ."

"Cứ yên tâm bỏ tim bụng ."

Lý Thành phẩy tay bỏ .

Trọng đại nhân toát mồ hôi hột!

...

Cùng lúc đó, Kỷ Vân Thư đến đại lao của Thành Tư Bộ. Nàng hỏi thương buôn vài chuyện!

Lão thương buôn kể từ khi bắt ở cổng thành thì vẫn luôn giam ở đây. Đám gia nhân của lão cũng bắt cùng, tất cả nhốt chung trong một gian buồng giam!

Mọi ai nấy đều than ngắn thở dài, mặt mày ủ dột suốt cả ngày! Đến Cao Định buôn bán thành, còn nhốt ở đây chẳng , thậm chí khả năng quy tội g.i.ế.c .

Một gã thanh niên co ro trong góc, mặt đầy râu ria, hỏi ông chủ của : "Thất thúc, rốt cuộc chừng nào chúng mới thả ?"

Người gọi là Thất thúc chính là lão thương buôn vận chuyển đá quý.

Lão thở dài một tiếng, đang định mở miệng gì đó thì thấy tiếng bước chân từ ngoài hành lang vọng , mỗi lúc một gần.

Chỉ thấy cai ngục dẫn theo một đàn ông .

Mọi trong buồng giam đều dậy, nhao nhao bám song gỗ.

"Quan gia, do chúng g.i.ế.c, các ngài mau thả chúng ."

"Ồn ào cái gì? Lần nào đến cũng ồn ào."

" chúng thật sự g.i.ế.c !"

"Có g.i.ế.c , đợi tra rõ án sẽ ."

Mỗi cai ngục đến đưa cơm, đám đều lặp những lời kêu oan như thế, cai ngục nhiều cũng thành phát chán.

Thấy đám im lặng, cai ngục mới giới thiệu Kỷ Vân Thư: "Vị là Kỷ , chuyên trách điều tra vụ án . Kỷ lời hỏi các ngươi, các ngươi nhất định thành thật khai báo. Nếu báo, thì đừng hòng bước chân khỏi cái đại lao ."

Kỷ Vân Thư tiến lên vài bước, gật đầu với cai ngục: "Làm phiền ."

"Kỷ , chúng ở ngay gần đây thôi, chuyện gì ngài cứ gọi."

"Được."

Cai ngục rời .

Lão thương buôn nhận Kỷ Vân Thư. Trước đó vì đá xe lão lăn xuống hỏng bánh xe ngựa phía , trong xe đó chính là Kỷ Vân Thư.

"Là ngài?"

"Lão còn nhớ chứ?"

"Đương nhiên là nhớ, hỏng xe ngựa của ngài, thật sự là áy náy quá."

"Chuyện qua ."

"Không ngờ của quan phủ."

Cái ... đây nhỉ?

Nàng dứt khoát trả lời.

Lão thương buôn : "Tiên sinh, ngài nhất định tin , thật sự g.i.ế.c ."

"Về vụ án , vài chuyện hỏi các . Nếu các thực sự g.i.ế.c , tự nhiên sẽ vô sự."

"Được, chỉ cần là những gì chúng , nhất định sẽ khai báo hết với ngài."

Loading...