Ở một diễn biến khác.
Triệu Nhi trong xe ngựa về phủ, miệng cứ tủm tỉm. Nha bên cạnh nàng mãi, cuối cùng nhịn tò mò hỏi:
"Tiểu thư, đang nghĩ đến vị Cảnh công t.ử ?"
Hả! Bị trúng tim đen! Rõ ràng thế ? Triệu Nhi hổ , mặt đỏ bừng: "Ta ?"
Nha láu lỉnh, hất cằm : "Tiểu thư, tâm tư hết lên mặt kìa. Vừa nãy cứ chằm chằm Cảnh công tử, nô tỳ thấy hết đấy nhé!"
"Ta..."
" cũng , Cảnh công t.ử đó đúng là nhất biểu nhân tài, xứng đôi với tiểu thư."
Triệu Nhi ngước mắt lên: "Thật ?"
"Đương nhiên! Tiểu thư lương thiện xinh , Cảnh công t.ử tuấn đầy chính khí, hai ở bên đúng là trời sinh một cặp."
Nha vẽ viễn cảnh tươi khiến Triệu Nhi càng thêm e thẹn, nụ môi càng rạng rỡ. Nàng định gì đó thì nha bỗng thu nụ , dội cho nàng gáo nước lạnh:
" mà... nô tỳ thấy Cảnh công t.ử đó lạnh lùng lắm, ít , vẻ bất cần đời. Tiểu thư biểu lộ tâm ý rõ ràng thế mà ngài cứ như hiểu, là cố tình hiểu, cảm giác ngài cứ đẩy xa ngàn dặm ."
Cảnh Dung đẩy xa ngàn dặm, mà là lạnh lùng với tất cả phụ nữ trừ Kỷ Vân Thư !
Nghe nha , lòng Triệu Nhi chùng xuống, hụt hẫng vô cùng. Nàng dĩ nhiên chứ. Nàng xưa nay ruột để ngoài da, thích là thích, thích là thích, nhưng Cảnh công t.ử dường như hiểu, thậm chí còn cố ý tránh né.
Thấy tiểu thư buồn, nha lỡ lời, vội an ủi: "Nô tỳ linh tinh thôi, tiểu thư đừng nghĩ nhiều."
Triệu Nhi im lặng một lúc mới : “Ta cần an ủi , trong lòng tự hiểu."
"Tiểu thư..."
"Có lẽ..." Nàng lắc đầu, tiếp, dặn dò nha : “Tâm tư của chỉ , cho ai, kể cả Trúc Tâm."
"Vâng, nô tỳ nhất định ."
"Còn nữa, chuyện hôm nay chúng đến Thành Ty Bộ cũng . Nếu để cha đến đó gặp Thành đại ca, cha nhất định sẽ vui."
"Nô tỳ hiểu ."
Triệu Nhi lúc mới yên tâm.
…
Tại nhà trọ cũ.
Bạch Âm ở hành lang tiền viện, trời tối mịt mà Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư vẫn về, lo lắng yên.
Tống Chỉ trong đại sảnh sách cả ngày, ngẩng đầu lên thấy trời tối. Thấy Bạch Âm mặt đầy lo âu ngoài hành lang, rót một chén nóng bưng .
"Uống chút nóng cho ấm ."
"Không cần."
"Cứ uống một chút !"
"Đã bảo cần."
Thái độ của Bạch Âm với Tống Chỉ vẫn nhạt nhẽo như . Tống Chỉ ngượng ngùng rụt tay , tự uống một ngụm để chữa ngượng, nhưng mà xuống cạnh Bạch Âm.
Bạch Âm cau mày: "Ngươi trong sách ."
"Không , với một lát."
"Ta cần cùng!"
"Trước đây cũng thế ?"
Hả? Bạch Âm khó hiểu : "Ý gì?"
"Ta từng thấy bao giờ. Từ Nghĩa Ô đến đây, lúc nào cũng lủi thủi một , trông... cô đơn."
Phụt... Cô đơn? Từ đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1168-co-don.html.]
Bạch Âm cứng mặt, trịnh trọng tuyên bố: "Ta cô đơn."
"Vậy cứ buồn bã thế?"
"Có ?"
"Có!"
"Ngươi nghĩ nhiều , !"
Tống Chỉ ngẩn , chẳng lẽ nghĩ nhiều thật? Suy nghĩ một lúc, : "Thực một cũng chuyện , xem, chẳng cũng một ? thấy tự do tự tại."
"Ta nữa, thấy cô đơn!" Bạch Âm gằn giọng.
"Thực thừa nhận cũng mất mặt!"
Bạch Âm: "..."
Như mắc xương cá trong họng! Hắn cảm thấy thực sự thể giao tiếp với đám sách, nhất là loại như Tống Chỉ. Thật tốn nơ-ron thần kinh, phát điên lên ! Bạch Âm vẫn cố nhịn.
Thấy Bạch Âm im lặng, Tống Chỉ hỏi: "Bạch Âm, nếu tìm cần tìm, các rời Cao Định ?"
Giọng điệu mang mác buồn vì sắp chia ly.
"Ngươi tự nhiên hỏi cái đó gì?"
"Không gì, chỉ hỏi thôi."
"Vậy đừng hỏi nữa."
Tống Chỉ im lặng một lát hỏi: "Người các tìm quan trọng lắm ?"
"Phải!"
"Là thế nào?"
"Có những chuyện nên hỏi thì đừng hỏi."
"Ta ý gì khác, chỉ giúp đỡ thôi."
"Giúp gì?"
"Biết các tìm quen thì ?" Tống Chỉ nghiêm túc.
Bạch Âm định quăng cho câu "liên quan gì đến ngươi", nhưng nuốt xuống, chỉ : "Có ngươi cũng ."
"Huynh ?"
Bạch Âm lười đôi co với : "Ngươi sách ."
"Không..."
"Mau !"
Tống Chỉ giật , đành lủi thủi dậy, bưng chén ngoái đầu ba mới chịu trong.
Trời càng lúc càng tối, Bạch Âm thực sự lo lắng.
Trong khi đó, xe ngựa của Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đang đường về.
Bên ngoài tuyết vẫn rơi! Đêm đông, đường phố phía Đông vắng tanh, những chiếc đèn lồng đỏ treo cửa các cửa tiệm tỏa ánh sáng cam ấm áp lên nền tuyết trắng, như mộng ảo.
Kỷ Vân Thư vén rèm ngoài, con phố dài hun hút màn tuyết trắng xóa đến nao lòng. Trong lòng nàng bỗng nảy sinh ý xuống bộ tuyết.
Cảnh Dung bên cạnh dường như suy nghĩ của nàng, khóe môi khẽ cong lên. Hắn lệnh cho thị vệ: "Dừng xe ở đây."
"Vâng!"
Xe ngựa dừng . Kỷ Vân Thư ngạc nhiên : "Sao thế?"
Cảnh Dung dịu dàng, nắm tay nàng dắt xuống xe, đồng thời bung một chiếc ô che đầu hai .