Triệu Nhi dường như bỏ ngoài tai lời nha , ánh mắt cứ dán chặt Cảnh Dung đang cách đó xa.
"Tiểu thư?"
Lúc nàng mới giật : "Sao thế?"
"Là nô tỳ hỏi tiểu thư mới đúng, cứ chằm chằm vị công t.ử ?"
Nàng vội đưa tay lên môi hiệu "suỵt".
"Sao tiểu thư?"
“Ta đừng nữa." Mặt nàng đỏ bừng lên.
Nha ngơ ngác chủ nhân, hiểu gì cả. Tuy tiểu thư nhà đơn thuần, nhưng tâm tư con gái đúng là khó đoán.
Triệu Nhi kìm nén sự thôi thúc trong lòng, bước gần Cảnh Dung.
"Cảnh công tử." Nàng gọi khẽ.
Cảnh Dung đang chắp tay lưng ngắm tuyết, tiếng gọi bèn , thấy cô nương nhỏ nhắn ngay cạnh , đôi mắt to tròn long lanh .
"Triệu Nhi cô nương việc gì ?"
"Không ." Nàng lắc đầu, cứ thế im.
Cảnh Dung liếc phòng nghiệm thi : "Trời lạnh lắm, cô nương về , nếu việc gì sẽ thông báo ."
"Không , sợ lạnh." Nàng mỉm .
"Vậy cô đại sảnh đợi ."
"Hắn đang quan tâm ?"
Cảnh Dung bật , cô gái nhỏ mặt: "Triệu Nhi cô nương, hình như cô hiểu lầm gì đó ?"
"Hiểu lầm? Hiểu lầm chuyện gì?" Đôi mắt to tròn đầy vẻ thắc mắc. Nàng giả vờ, mà là thực sự hiểu. Cô gái suy nghĩ đơn giản, tâm tư đều hiện hết lên mặt, chút toan tính.
Cảnh Dung tiếp xúc với bao nhiêu , dĩ nhiên nhận sự lương thiện ngây thơ . Hắn định thẳng cho rõ ràng, nhưng nghĩ thôi.
"Không gì!"
Hắn tiếp tục ngắm tuyết. Triệu Nhi vẫn đó ngẩn ngơ , khóe miệng nở nụ hạnh phúc.
Trong phòng nghiệm thi, Kỷ Vân Thư đang kiểm tra tảng đá chứa đầu lâu của Tô Xảo. Tảng đá đập vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Nàng cầm một mảnh lên xem hỏi:
"Ở đây giấm ?"
Một vị quan già đáp: "Có!" sai lấy ngay.
Kỷ Vân Thư chấm ngón tay giấm, chà xát lên mặt đá. Lập tức những hạt bụi màu xám sẫm bong .
Nàng khẳng định: "Đây là thạch cao!"
Lý Thành ngạc nhiên: "Cô chắc chắn là thạch cao?"
"Không sai . Kẻ tảng đá giả trộn một loại phẩm màu xám chiết xuất từ khoáng vật thạch cao. Loại màu trộn với thạch cao bền màu, chỉ giấm mới tẩy ! Vì thế nó trông y như đá thật! Hơn nữa đồ bằng thạch cao nhẹ, đó là lý do tại tảng đá nhẹ hơn đá thường."
Lý Thành gật gù, thắc mắc: " tại hung thủ kỳ công một tảng đá giả bằng thạch cao để giấu đầu nạn nhân?"
"Cái ... cũng !" Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút hỏi: “Những thương buôn vận chuyển đá đó vẫn còn giam trong ngục chứ?"
" , vẫn đang giam."
"Ta gặp họ để hỏi vài việc."
"Ta cho giải họ tới ngay."
"Thôi khỏi, trời tối , để mai hẵng hỏi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1166-trai-tai-gai-sac.html.]
"Cũng ."
Kỷ Vân Thư tiếp: " Thế t.ử Thành, phiền ngài giúp tra thêm một việc."
"Việc gì cô cứ , miễn là ."
"Phiền ngài đến Hình bộ, điều hồ sơ vụ án của Đỗ Mộ Bạch ."
"Tra ?"
"Ừ."
Lý Thành im lặng một lát, hỏi thêm gì nữa mà đồng ý: "Được! Ngày mai sẽ đưa cho cô."
Hai bước ngoài, đập mắt là cảnh Cảnh Dung và Triệu Nhi mái hiên: một ngắm tuyết, một ngắm ! Khung cảnh trông khá hài hòa.
Lý Thành khẩy, cố ý tai Kỷ Vân Thư giọng đầy châm chọc: "Thấy , thế gọi là trai tài gái sắc đấy."
Rõ ràng là chọc tức Kỷ Vân Thư! nàng chẳng hề giận, cũng chẳng thấy khó chịu. Nàng và Cảnh Dung cùng trải qua bao sóng gió, tình cảm ăn sâu bén rễ, ai thể chen . Nàng trong tim Cảnh Dung chỉ nàng, còn chỗ cho ai khác.
Lý Thành thấy nàng dửng dưng như , định mở miệng thêm thì giọng Cảnh Dung vang lên: "Xong ?"
Kỷ Vân Thư gật đầu với , sang với Lý Thành: "Thế t.ử Thành, chúng về , ngày mai qua."
"Ừm... !" Lý Thành vẻ chia tay sớm thế.
Kỷ Vân Thư bước đến bên cạnh Cảnh Dung, hai cùng rời . Triệu Nhi gì đó nhưng thôi, mắt rưng rưng theo hai bóng một cao một thấp khuất dần trong màn tuyết. Nàng thấy hụt hẫng vô cùng!
Lý Thành cũng . Hắn liếc Triệu Nhi: "Tiểu Triệu Nhi, mau về , kẻo cha ở chỗ ầm lên đấy."
Triệu Nhi lườm : "Thành đại ca, thành kiến với cha !"
"Cha thế nào, mấy năm lĩnh giáo đủ . Nếu đại tỷ gả chỗ khác êm thì thoát dễ dàng?"
"Ai bảo trêu ghẹo đại tỷ !"
Chuyện ... Lý Thành gượng: "Thôi , cho đưa về. Có chuyện gì sẽ tìm ."
Nói xong bỏ thẳng. Triệu Nhi chôn chân tại chỗ.
…
Lý Thành về đến phủ với vẻ mặt nặng nề. Hắn ở cổng lớn tần ngần mãi cũng . Người hầu thấy hỏi: "Thiếu gia, ngài thế?"
Hắn thở dài, c.ắ.n răng về phía viện của a tỷ.
Lý Văn Thù từ khi trở về từng bước chân khỏi cửa, cả ngày chỉ ru rú trong phòng sách. Người sắp ngốc luôn !
Lý Thành đến cửa phòng, dừng bước, gõ cửa. Đây là đầu tiên gõ cửa!
Lý Văn Thù , thầm nghĩ hôm nay thằng bé ngoan thế? "Vào ." Rồi nàng tiếp tục sách.
Lý Thành đối diện nàng, gì. Một lúc ...
Lý Văn Thù ngẩng đầu: "Sao thế?"
"A tỷ..."
"Sao cứ ấp a ấp úng thế? Có gì cứ ."
Lý Thành cứ đút tay trong n.g.ự.c áo, mãi lúc mới lôi một vật. Là chiếc quạt rách nát . Hắn đưa cho Lý Văn Thù.
Lý Văn Thù hiểu, đặt sách xuống cầm lấy chiếc quạt. Mở xem, thấy nét chữ đó, tim nàng thắt , tay run lên bần bật, hốc mắt cay xè.
"Đây là... nét chữ của ."
"Hóa a tỷ vẫn nhớ."