Lý Thành nén cục tức, vớt vát chút tôn nghiêm còn sót , khó khăn bò dậy từ đất. Các quan xung quanh vẫn đang khúc khích, ngay cả Triệu Nhi hiền lành cũng nhịn mà cúi đầu trộm, dù trong lòng cũng chút đồng cảm!
Lý Thành dậy, quét mắt một lượt, quê tức. Để tìm bậc thang xuống, trút giận lên cái ghế gãy chân, đá một cái khiến nó lăn lông lốc quát:
"Người , vứt cái thứ phế vật ."
Thị vệ Thành Ty Bộ vội vàng chạy khiêng cái ghế gãy ngoài nhanh như chớp, sợ giận cá c.h.é.m thớt.
Lý Thành xoa m.ô.n.g hậm hực. Kỷ Vân Thư thuận miệng quan tâm: "Thế t.ử Thành là bôi chút t.h.u.ố.c ."
"Chút thương tích cỏn con , bổn Thế t.ử chịu ."
"Thật sự chứ?"
Hắn nghiến răng: "Không !"
Rồi sai mang cái ghế mới chắc chắn đến, nén đau xuống. Vừa lườm Cảnh Dung. Cái ghế đang yên đang lành tự dưng gãy ? Chắc chắn là do "kẻ nào đó" giở trò. Thật đê tiện!
Hắn móc: "Cảnh công t.ử sức mạnh thật đấy."
Cảnh Dung đáp trả tỉnh bơ: "Quá khen, chỉ là sức mạnh đến mấy cũng đỡ nổi Thế t.ử dậy, thật xin ."
"Không , bổn Thế t.ử chấp!"
"Thế t.ử đại lượng."
"Đương nhiên." Lý Thành hất cằm, giữ phong độ chứ!
Không khí trở nên kỳ quặc khiến Triệu Nhi ngơ ngác hiểu gì.
lúc , nha . "Tiểu thư, đồ mang đến đây ạ."
Nha đặt một cái tay nải lên bàn. Các quan xúm xem xét cái tay nải cũ kỹ ố vàng. Lý Thành cũng vứt chuyện bực đầu, tập trung vụ án.
"Đây là cái gì?"
Triệu Nhi : "Đây là đồ của Tô Xảo! Lúc đó tưởng tỷ vội quên mang theo nên giữ giúp, định chờ tỷ lấy. Không ngờ đợi suốt ba năm cũng thấy ." Nàng vội bổ sung: “ từng mở xem, bên trong gì, chỉ Tô Xảo quý cái tay nải , mấy thấy tỷ ôm nó thầm, chắc là... bên trong thứ gì quan trọng lắm."
Cảnh Dung hỏi: "Đồ quan trọng như mà mang , năm đó cô nghi ngờ gì ?"
"Muội... nghĩ nhiều đến thế."
Kỷ Vân Thư nghiêm mặt, từ từ mở tay nải . Vì để quá lâu, một mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục xộc lên mũi khó chịu.
Bên trong một bộ y phục vải thô của nữ và một đôi giày rách. Ngoài , còn một chiếc quạt xếp!
Nan quạt bằng trúc thường, mòn vẹt theo thời gian, vài nan còn gãy. Phía treo một cái dây tua rua đỏ đơn giản cũng sờn rách, cảm giác chỉ cần giật nhẹ là đứt. Ngoài mấy thứ đó thì chẳng còn gì nữa.
Kỷ Vân Thư cầm chiếc quạt lên, cẩn thận mở . Mặt quạt bằng giấy dán lên nan tre, vài chỗ nứt, vết ố nước loang lổ, chắc là do dầm mưa năm xưa.
Mọi dán mắt chiếc quạt, xem bên gì đặc biệt. Quả nhiên là . Dù nước nhòe, vẫn lờ mờ một dòng thơ:
"Khanh dĩ quân lai cộng chẩm miên" *
(*Nàng cùng đến chung gối ngủ).
Đây là một câu thơ tình. Nét chữ ngay ngắn, phần thanh tú.
Lý Thành hỏi: "Trên đó gì thế?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Một câu thơ."
"Thơ? Thơ gì?"
Lý Thành tò mò ghé sát xem. mới tiến gần Kỷ Vân Thư một chút, lập tức cảm nhận ánh mắt sặc mùi sát khí của Cảnh Dung. Hắn nuốt nước bọt, lùi xa một chút, chỉ dám vươn cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1164-chiec-quat.html.]
Hắn : "Khanh dĩ quân lai cộng chẩm miên, hoa hạ... cái gì lạc... cái gì? Bị nhòe hết , rõ."
Mực nhòe nhoẹt thành một đám, chỉ câu đầu là còn .
Kỷ Vân Thư xuống vị trí lạc khoản ở góc bài thơ. Ở đó ba chữ còn khá rõ.
"Đỗ Mộ Bạch?"
Hả!
Khi Kỷ Vân Thư lên cái tên , Lý Thành kinh ngạc tột độ.
"Ngươi cái gì?"
"Người bài thơ tên là Đỗ Mộ Bạch."
Lý Thành xong bèn giật lấy chiếc quạt rách nát, chằm chằm ba chữ đó. Sắc mặt đại biến, trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Đỗ Mộ Bạch? Sao là... ?"
Kỷ Vân Thư cau mày hỏi: "Ngươi quen ?"
"..." Lý Thành im lặng, dường như hết bàng hoàng.
Mọi đều . Hồi lâu , Lý Thành đặt chiếc quạt xuống, : "Ta đúng là quen , đây chính là nét chữ của ."
Kỷ Vân Thư: "Hắn rốt cuộc là ai?"
Lý Thành im lặng một lúc nữa mới chậm rãi : "Hắn... từng là môn sinh của cha ."
Môn sinh?
Vừa dứt lời, một vị quan già nhảy dựng lên: "Lý đại nhân, ngài đang đến xưng tụng là 'Nam Thân tài tử' - Đỗ Mộ Bạch ?"
"Không sai."
"Hóa là !" Vị quan già cũng sững sờ.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung ngơ ngác hỏi: "Sao đều ? Người rốt cuộc là ai?"
Vị quan già : "Sao thể ? Năm xưa từng chấn động cả thành Cao Định đấy."
"Nói rõ xem nào?"
"Sáu năm , vì tài hoa xuất chúng nên Bình Dương Hầu thưởng thức, thu nhận môn sinh. Khi đó, hầu như ai cũng tin chắc sẽ đỗ Trạng nguyên."
"Rồi đó thì ?"
"Sau đó..."
Lời vị quan già kịp thốt thì Lý Thành cướp lời, mặt nặng nề: "Sau đó, tố giác ăn cắp thơ văn, cha hủy bỏ tư cách môn sinh."
"Rồi nữa?"
Lý Thành : "Vì chuyện đó mà đả kích nặng nề, ba ngày kỳ thi, đột ngột tự sát."
"C.h.ế.t ?"
" , treo cổ tự t.ử trong chính cái Văn Xá dành cho sĩ t.ử ."
Sáu năm nay, Lý Thành hầu như bao giờ nhắc đến cái tên Đỗ Mộ Bạch. Bởi vì đó là vết sẹo vĩnh viễn thể lành trong lòng a tỷ ! Nay nhắc , tâm trạng phức tạp và nặng nề khôn tả.