Nha nhỏ cứ ngỡ Tô Xảo vì tìm cần tìm nên rời . Nào ngờ , ... c.h.ế.t ! Đầu còn nhét trong một tảng đá. Giờ nghĩ mới thấy lạnh sống lưng.
Nói xong, cô bất giác lùi vài bước.
Kỷ Vân Thư chằm chằm nha , hỏi: "Ngoài chuyện đó , các ngươi còn gì nữa ?"
Nha lắc đầu. Hết !
"Cô thực sự gì với các ngươi ? Có thể cô gì đó nhưng các ngươi quên mất."
"Không thể nào." Triệu Nhi ánh mắt kiên định, tuy giọng yếu ớt nhưng chắc chắn: “Tỷ ngoài cái tên thì gì cả. Lúc đó thấy tỷ đáng thương nên giúp đỡ. Mấy ngày đầu tỷ ngoài, về là trốn , hỏi gì cũng . Tiên sinh, chỉ thế thôi."
"Nhà cô ở ? Đến Cao Định tìm ai? Cũng ?"
"Vâng!"
Mọi ngao ngán. Chỉ mỗi cái tên! Thế thì tìm kiểu gì? Nếu nguyên quán thì còn tra sổ sách hộ bộ , đằng thông tin về Tô Xảo gần như bằng !
Kỷ Vân Thư cảm thấy vụ khá gai góc.
Đang lúc bế tắc, Lý Thành bỗng lên tiếng: "Có cái tên cũng coi như manh mối . Hơn nữa chẳng còn bức tranh ? Cứ cho họa sư chép gửi các nơi, tin là tin tức."
Đó cũng là một cách, nhưng tìm kiểu mò kim đáy bể đến bao giờ mới xong.
Bỗng nhiên, Triệu Nhi như nhớ điều gì, mở to đôi mắt Lý Thành: "Phải Thành đại ca, còn giữ một thứ."
"Thứ gì?"
"Là đồ Tô Xảo để khi bỏ ."
"Vậy mau lấy đây." Lý Thành sốt ruột.
Triệu Nhi vội sai nha : "Mau, về lấy món đồ đó đến đây."
"Vâng!" Nha chạy vụt .
Mọi đành chờ ở đại sảnh. Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Lý Thành sai dâng chiêu đãi Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung.
Triệu Nhi chếch phía bên Cảnh Dung, đôi mắt cứ dán chặt rời nửa phân. Cảnh Dung dĩ nhiên nhận ánh mắt đó, thấy thoải mái chút nào, bèn mặt chỗ khác giả vờ .
Tất cả đều lọt mắt Kỷ Vân Thư đang đối diện. Nàng ghen, cũng khó chịu, chỉ tò mò cô nương là ai. trong cảnh , nàng nén sự tò mò , lặng lẽ uống .
Lát , Lý Thành phá vỡ sự im lặng. Hắn cầm ấm rót thêm cho Kỷ Vân Thư, ân cần : "Kỷ công tử, trời lạnh thế , uống chút nóng cho ấm ."
"Đa tạ."
"Nếu còn thấy lạnh, sai mang thêm mấy cái lò sưởi tới."
"Không cần ."
"Không , đừng khách sáo với ."
Nói là , Lý Thành sai ngay mấy tên thị vệ khiêng ba cái lò sưởi đến, đặt bao quanh Kỷ Vân Thư: trái một cái, một cái, lưng một cái.
Kỷ Vân Thư dở dở . Không khí trong phòng trở nên quái dị vô cùng. Lý Thành thì mặt mày hớn hở, tự cảm thấy một việc vô cùng ân cần chu đáo!
Sau đó, sang hỏi Triệu Nhi: " Triệu Nhi, quen Cảnh công t.ử thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1163-day-chinh-la-ket-cuc-khi-choc-gian-ban-vuong.html.]
Triệu Nhi mím môi : "Lần phố ngựa của kinh động, suýt nữa ngã văng khỏi xe, may mà Cảnh công t.ử kịp thời xuất hiện giải nguy, nếu hậu quả khó lường."
Ra là ! Kỷ Vân Thư xong bèn hiểu, hóa cô nương Cảnh Dung cứu chính là cô bé . Mối nghi hoặc trong lòng giải tỏa.
Lý Thành đảo mắt, bỗng nhướng mày Cảnh Dung, cố tình giọng gán ghép: "Cảnh công tử, màn hùng cứu mỹ nhân của đấy! Phải rằng Triệu Nhi nhà là hòn ngọc quý tay Quốc công, là tiểu mỹ nhân nổi tiếng Cao Định. Năm xưa nếu vì tỷ tỷ của thì và Triệu Nhi thành đôi . Cho nên mới , duyên phận kỳ lạ lắm, đến là đến. Duyên rơi trúng đầu thì nắm chặt lấy, đúng Cảnh công tử?"
Tên đang loạn điểm uyên ương hồ đây mà!
Cảnh Dung thừa hiểu tâm tư đen tối của , mặt sầm xuống, liếc một cái sắc lẹm, chẳng thèm trả lời.
Triệu Nhi Lý Thành thì thẹn thùng cúi đầu, lén Cảnh Dung, nhưng thấy mặt đen sì thì trong lòng hụt hẫng, sang lườm Lý Thành:
"Thành đại ca, đừng linh tinh."
"Triệu Nhi của hổ kìa." Lý Thành cợt.
"Huynh... . Cảnh công t.ử bụng nên mới giúp , đổi là ai cũng sẽ tay thôi."
"Ồ! Hóa Cảnh công t.ử của trượng nghĩa như ."
"Thành đại ca!" Triệu Nhi cuống lên.
Lý Thành mặc kệ khí ngượng ngập, tiếp tục trêu: "Nhìn hổ kìa, thật là..."
Chưa hết câu, ánh mắt Cảnh Dung tối sầm , duỗi chân đá mạnh chân ghế Lý Thành đang .
"Rắc!" Chân ghế gãy lìa.
"Rầm!"
Lý Thành ngã ngửa , chổng vó lên trời, trông cực kỳ t.h.ả.m hại. Các quan mặt thấy đều che miệng trộm, quên cả việc chạy tới đỡ, xem kịch .
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , đầy ăn ý. Cho chừa cái tội lắm mồm! Đáng đời!
Lý Thành kêu oai oái, cái m.ô.n.g đau như nở hoa. Hắn nhăn nhó xoa mông, mãi dậy nổi.
Triệu Nhi thấy thế lo lắng hỏi: "Thành đại ca, chứ?" định lên đỡ .
Cảnh Dung nhanh chân hơn. Hắn dậy nắm lấy tay Lý Thành, vẻ mặt đầy thiện ý: "Thành thế tử, để đỡ ngài dậy, đất lạnh lắm."
Phụt...
Lý Thành cảm động , mượn sức để lên. Nào ngờ, lên một nửa, Cảnh Dung đột ngột buông tay.
Lý Thành ngã phịch xuống đất nữa, m.ô.n.g tiếp đất đau điếng.
"Á!" Xương sống như gãy đôi!
"Ấy c.h.ế.t, trượt tay!" Cảnh Dung mặt đầy vẻ hối , đưa tay định đỡ tiếp.
Lý Thành c.ắ.n răng nén đau, mặt đỏ bừng, lườm cháy mắt gạt phăng tay , tỏ vẻ đầy khí phách: "Không cần ngươi đỡ, tự dậy ."
"Tùy ngài!" Cảnh Dung buông thõng hai chữ về chỗ , thầm.
Đây chính là kết cục khi dám chọc giận Bản vương!