NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1162: Danh tính nạn nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:21:37
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung khoác áo choàng cho nàng bên cạnh, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. Kỷ Vân Thư cảm thấy ấm áp lạ thường. Giờ khắc , nàng cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Cảnh Dung hỏi: "Nàng đang nghĩ gì thế?"

Câu hỏi bất ngờ khiến nàng chút ngẩn ngơ, im lặng một lúc mới khẽ lắc đầu: "Ta cũng nữa."

Quả thực là , chỉ là ngắm tuyết hồn xiêu phách lạc lúc nào .

Cảnh Dung bật vì câu trả lời thành thật của nàng. Nụ đến mức lu mờ cả màn tuyết trắng. Kỷ Vân Thư cứ thế ngẩn rời mắt.

Cảnh Dung bắt gặp ánh mắt nàng, hỏi: "Nàng như thế gì?"

Nàng , đáp, chỉ tiếp tục ngắm .

lúc , một bóng vội vã chạy xuyên qua màn tuyết, miệng gọi lớn: "Kỷ !"

Người đó chạy đến mặt, phá tan bầu khí lãng mạn của hai .

"Ngươi là ai?"

Người nọ tuyết phủ đầy , thở hổn hển : "Tiểu nhân phụng mệnh Lý đại nhân, mời Kỷ qua đó một chuyến ngay."

À thì của Thành Ty Bộ.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Bây giờ ?"

"Vâng, danh tính của c.h.ế.t, hiện đang đợi Kỷ ở Thành Ty Bộ."

Kết quả bức vẽ chân dung cuối cùng cũng tác dụng!

Kỷ Vân Thư Cảnh Dung như hỏi ý kiến. Cảnh Dung bèn với nọ: "Được, chúng sẽ đến ngay."

"Hay là ngay bây giờ ạ, xe ngựa đợi sẵn ở cửa ."

Chu đáo thật!

...

Tại đại sảnh Thành Ty Bộ, vây kín mít, ai cũng chờ đợi giây phút danh tính nạn nhân hé lộ.

"Kỷ đến !"

Không ai hô lên một tiếng, cửa, đám đông tự động dạt hai bên. Lý Thành đang ghế thái sư, dáng một vị quan lớn, thấy Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến bèn dậy đón tiếp.

"Hai vị cuối cùng cũng đến, đợi mãi." Lý Thành .

Kỷ Vân Thư hỏi: "Đã tra ?"

"Kìa! Ở đằng ." Lý Thành chỉ tay về một hướng.

Nhìn theo hướng tay , Kỷ Vân Thư thấy một cô nương nhỏ nhắn đang vây quanh. Cô nương tiếng động bèn đầu , ánh mắt chạm với Kỷ Vân Thư trong giây lát, nhưng ngay đó chuyển dời sang Cảnh Dung.

Người ... là Triệu Nhi?

Triệu Nhi khoác áo choàng, tay ôm lò sưởi ấm áp bụng, bên cạnh còn một nha hầu hạ. Nha chính là hôm qua thấy bức tranh phố. Sau khi trong tranh là ai, nha về bẩm báo với Triệu Nhi nên hôm nay họ mới mặt ở đây.

Khoảnh khắc thấy Cảnh Dung, Triệu Nhi tuy ngạc nhiên nhưng giấu niềm vui sướng trong lòng. Khóe miệng nàng bất giác nở nụ e lệ. Nàng ngay mà, ông trời nhất định sẽ phù hộ cho nàng gặp vị công t.ử . Nàng cũng sẽ giống như một cánh bướm, hạnh phúc và tự do.

Cảnh Dung khi chạm ánh mắt nàng cũng sững một chút, khẽ chau mày, ngờ cô ở đây.

Sự giao tiếp qua ánh mắt của hai Kỷ Vân Thư bắt trọn. Trong lòng nàng dấy lên chút thắc mắc, nghiêng đầu Cảnh Dung cô nương . Họ quen ? Quen khi nào? Sao nàng ?

Dòng suy nghĩ của nàng nhanh chóng cắt ngang. Triệu Nhi tươi với Cảnh Dung: "Cảnh công tử, ngờ chúng còn thể gặp , thật là duyên."

Nàng vui lắm, nụ môi thuần khiết như tuyết trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1162-danh-tinh-nan-nhan.html.]

Đối diện với Triệu Nhi, vẻ lạnh lùng thường ngày của Cảnh Dung dường như cũng giảm vài phần. Hắn hỏi: "Sao cô ở đây?"

"Ta nhận trong bức tranh."

"Cô nhận ?"

"Vâng!" Nàng gật đầu.

Lý Thành xen : "Hóa quen ! Thế giới đúng là nhỏ thật."

Kỷ Vân Thư hỏi: "Cô nương là ai?"

Lý Thành đáp: "Cô ? Ta cứ tưởng các quen . Cô là Nhị tiểu thư của Quốc công phủ, tên là Triệu Nhi, quen với ."

Quốc công phủ? Là một nhân vật lớn đấy! Ánh mắt Cảnh Dung trầm xuống, dường như cũng bất ngờ phận của cô nương nhỏ .

Kỷ Vân Thư nhỏ nhen ghen tuông vô cớ. Nàng thấy ánh mắt thiếu nữ rõ ràng tình ý với Cảnh Dung, mà thái độ của Cảnh Dung với cô cũng ôn hòa hơn bình thường. nàng truy cứu nguyên do lúc , đây lúc chuyện phiếm.

Nàng thẳng vấn đề, hỏi Triệu Nhi: "Cô c.h.ế.t là ai ?"

Triệu Nhi thu ánh mắt đang dán Cảnh Dung, khẽ nhún chào Kỷ Vân Thư: "Vâng, quen."

"Nạn nhân là ai?"

"Là..." Nàng lén liếc Cảnh Dung.

Hành động đó lọt mắt Kỷ Vân Thư. "Cô nương?" Nàng nhắc nhở.

Triệu Nhi giật , vội đáp: "Người trong tranh tên là Tô Xảo."

"Tô Xảo là ai?"

Triệu Nhi lắc đầu.

"Cô nhận trong tranh là Tô Xảo, tại phận của cô ?"

"Ta..."

"Cô nương, đây là án mạng, thể đùa giỡn ."

"Ta..." Triệu Nhi cứng họng, .

Lý Thành vội đỡ lời: "Triệu Nhi, đừng sợ, gì cứ hết ."

Triệu Nhi Lý Thành: " mà Thành đại ca, thật sự ."

Tiếng gọi "Thành đại ca" thiết. Cũng lạ, tuy Bình Dương Hầu và Quốc công đối đầu nhưng ảnh hưởng đến việc con cái họ qua . Năm xưa Lý Thành từng trêu ghẹo đại tỷ của Triệu Nhi, khiến hai nhà náo loạn triều, cũng chính dịp đó mà Triệu Nhi quen Lý Thành.

Kỷ Vân Thư thấy cô nương sắp đến nơi, bèn dịu giọng: "Vậy cô hãy kể tất cả những gì cô cho ."

Triệu Nhi gật đầu, từ từ kể: "Thật chỉ tên tỷ thôi. Nhớ ba năm , hôm đó trời mưa to, thấy tỷ co ro trong một góc đường, ướt sũng, run lẩy bẩy. Muội thấy thương nên đưa tỷ đến một khách điếm trọ tạm. Tỷ tên là Tô Xảo, đến Cao Định tìm . khi hỏi tìm ai thì tỷ nhất quyết . Chuyện riêng tư của nên cũng tiện hỏi nhiều."

"Hết ?"

Nha bên cạnh Triệu Nhi lên tiếng: "Tiểu thư, để nô tỳ cho."

"Ừ."

Nha tiếp lời: "Mấy ngày tiểu thư sắp xếp cho cô ở khách điếm đều là nô tỳ chăm sóc. trong mấy ngày đó, cô cứ ngoài. Nô tỳ hỏi thì cô chịu , mỗi về ôm một cái tay nải lóc. Sau đó... nô tỳ đến khách điếm thì cô mất . Hỏi chưởng quầy mới từ đêm hôm , thấy . Lúc đó nô tỳ cũng nghĩ nhiều, tưởng cô về quê , nào ngờ... cô c.h.ế.t."

Giọng nha càng lúc càng nhỏ, pha lẫn chút sợ hãi.

 

 

Loading...