NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1160: Giữ giang sơn

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:05:32
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con hiếu thảo? Thật là một từ thú vị.

Bị kháy như nhưng Na Diên cũng tức giận. Hắn thản nhiên đáp: "A Thác, chúng đều là con của Phụ vương, chẳng lẽ quan tâm Phụ vương cũng coi là thuyết âm mưu ?"

"Có âm mưu , trong lòng Hoàng tự rõ nhất."

"Ta hiểu ý lắm."

"Có những chuyện cần quá toạc móng heo . Hiện giờ Phụ vương bệnh nặng, ngôi vị Thái t.ử định, tương lai ai là vua ai là còn ." Na Thác buông lời phất tay áo bỏ thẳng.

Na Diên tại chỗ, thần sắc bình tĩnh theo bóng lưng Na Thác, lạnh:

"Đợi lát nữa xem còn cứng miệng ."

Sau đó, hai lượt bước tẩm cung của Hồ Ấp Vương.

Trong tẩm cung, Hồ Ấp Vương đang dựa lưng đầu giường uống thuốc. Vì bệnh lâu ngày, sắc mặt ông ngày càng nhợt nhạt, cũng tiều tụy nhiều.

Lý Kiều vì Hồ Ấp Vương trọng dụng nên luôn túc trực bên cạnh. Trong thời gian Hồ Ấp Vương bệnh nặng, nếu việc gì đột xuất, ông hầu như ngày nào cũng cung hầu hạ từ giờ Mẹo. Lúc , ông đang hầu một bên.

Hai vị Vương t.ử cùng bước , chắp tay hành lễ cung kính: "Tham kiến Phụ vương."

Hồ Ấp Vương lên tiếng, uống xong thuốc, lau miệng mới hai đứa con trai mặt. Phải thừa nhận rằng cả hai đều thừa hưởng vài phần phong thái của ông khi còn trẻ, nhưng mỗi nét riêng biệt.

Hồ Ấp Vương trầm ngâm hồi lâu mới : "Sau hai con cần thường xuyên đến thăm nữa, cứ lo quản lý việc triều chính là ."

"Vâng!" Cả hai đồng thanh đáp.

"Thác nhi."

"Nhi thần mặt."

Hồ Ấp Vương : "Con lớn lên bên cạnh từ nhỏ, luôn đặt kỳ vọng cao ở con. con còn thiếu sự từng trải, gặp chuyện khó tránh khỏi bỡ ngỡ, cho nên con để tâm hơn, qua loa đại khái, ?"

"Nhi thần hiểu, việc đều lấy giang sơn xã tắc và thiên hạ bá tánh trọng."

"Ừ, con hiểu ."

Na Thác thầm mừng trong bụng. Phụ vương đột nhiên những lời với , ý tứ quá rõ ràng, dường như đang ám chỉ ngôi vị trữ quân phi mạc thuộc!

Đang lúc hí hửng thì Hồ Ấp Vương đột nhiên gọi: "Diên nhi."

Na Diên đáp: "Nhi thần mặt."

"Mấy năm nay con vì bình định chiến loạn biên cương mà bỏ ít công sức, đều ghi nhận cả."

"Đó là bổn phận của nhi thần."

" con cũng là Vương , nay sức khỏe còn như , chuyện triều đường, con và Thác nhi hỗ trợ lẫn ."

"Vâng."

Na Diên trưởng, phong thái tự nhiên phần chín chắn hơn. Ngược , sắc mặt Na Thác lúc đen sì như đáy nồi. Niềm vui sướng ban nãy quét sạch, nhưng vẫn cố nén lửa giận và sự đố kỵ trong, để lộ ngoài.

Nói xong những lời đó, Hồ Ấp Vương mệt mỏi ho khan một tiếng. Na Thác thấy bèn vội bước lên vài bước, vẻ mặt đầy lo lắng:

"Phụ vương? Người chứ?"

Hồ Ấp Vương thở dốc một lúc mới đỡ hơn: "Không ."

"Hay là tuyên Thái y đến xem ạ?"

"Không cần , thể tự ."

" mà Phụ vương..."

"Được , con cần lo lắng." Giọng Hồ Ấp Vương yếu ớt.

Na Thác há miệng định gì đó nhưng cuối cùng nuốt những lời "quan tâm" trong, lùi bước trở về vị trí cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1160-giu-giang-son.html.]

Ngay lúc lùi , Na Diên bất ngờ thò chân ngáng gót chân .

"Hự!"

Na Thác loạng choạng, mất đà ngã ngửa . Na Diên kịp thời đưa tay , giả vờ đỡ lấy cánh tay , nhưng năm ngón tay bóp chặt ngay vết thương do d.a.o găm của Cảnh Dung gây hôm . Hắn ấn mạnh...

Vết thương vốn lành hẳn, bóp mạnh như khiến Na Thác đau điếng, buột miệng rên lên một tiếng, mồ hôi lạnh túa .

Na Diên thuận thế buông tay, cố tình tỏ vẻ kinh ngạc: "A Thác, tay thương thật ? Đã mấy ngày chữa trị, là gọi Thái y đến xem thì hơn."

"Huynh..." Na Thác ôm cánh tay đau nhức, mặt cứng đờ. Hắn Na Diên cố ý!

Hắn trăm phương ngàn kế giấu nhẹm chuyện phủ thích khách, cũng lệnh cấm bất cứ ai tiết lộ việc thương, ngờ vẫn qua mắt trưởng gian xảo .

"Có chuyện gì ?" Hồ Ấp Vương hỏi.

Na Thác nén đau, cúi đầu: "Nhi thần !"

"Không ?" Hồ Ấp Vương dĩ nhiên tin, sang hỏi thẳng Na Diên: “Con , rốt cuộc là chuyện gì?"

"Phụ vương, chuyện ..."

"Chuyện chuyện nọ cái gì? Nói!"

"Vâng!" Na Diên vẻ khó xử, kể lể tường tận: “Mấy hôm nhi thần Tam Vương phủ thích khách đột nhập. A Thác hạ lệnh cho bộ thị vệ lục soát nhưng... bắt thích khách. Hình như A Thác còn thương. Nhi thần cứ tưởng chỉ là tin đồn nhảm, ngờ vô tình chạm trúng vết thương của , xem chuyện là thật ."

Na Thác cảm giác như lột trần, còn tát cho mấy cái đau điếng. Đường đường là một Vương gia, thích khách thương ngay trong phủ , truyền ngoài chẳng khác nào tự đào mồ chôn ?

Hồ Ấp Vương sang chất vấn : "Có chuyện đó ?"

"Phụ vương... nhi thần..."

"Nói thật!"

Na Thác nghiến răng ken két, trừng mắt Na Diên một cái mới rặn từng chữ: "Vâng... đúng là chuyện đó."

"Đã bắt thích khách ?"

"Vẫn ạ!"

"Hoang đường!" Hồ Ấp Vương quát lớn: “Một Vương gia mà để thích khách lẻn phủ, tay thương nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, con Vương gia kiểu gì ?"

"Xin Phụ vương tha tội!" Na Thác quỳ sụp xuống.

Na Diên lập tức đỡ: "Phụ vương bớt giận, tin rằng A Thác sẽ tăng cường giới cho Vương phủ. Huống hồ cũng thương, xin Phụ vương đừng giáng tội."

Lửa giận trong mắt Na Thác càng bùng lên dữ dội. Trong lòng vạn ngàn con ngựa chạy qua. Hắn thể phục Na Diên chiêu , quá độc!

Hồ Ấp Vương đang cơn bực bội, chẳng thèm quan tâm con trai thương , phất tay đuổi: "Thôi thôi, lui hết ."

Na Thác gọi với: "Phụ vương..."

"Ra ngoài!" Tiếng quát đầy uy lực.

Lý Kiều bên cạnh vội khuyên: "Hai vị Vương gia hãy lui về ạ, Đại vương cần nghỉ ngơi."

Na Thác nén cục tức trong n.g.ự.c dậy, liếc xéo Na Diên một cái mới cung kính chắp tay: "Nhi thần... cáo lui."

Na Diên cũng nối gót theo .

Vừa bước khỏi đại điện, Na Thác dừng bước, chất vấn Na Diên: "Huynh ý gì?"

Na Diên nhạt: "Câu hình như hiểu."

"Huynh cố tình ép chuyện thương mặt Phụ vương để kéo xuống đài! Hoàng Hoàng , giỏi lắm."

"Đệ hiểu lầm , nãy suýt ngã, vô tình chạm vết thương của thôi. Chẳng lẽ quan tâm vài câu cũng là sai? Hơn nữa, là Phụ vương bắt mà."

Ha ha.

Loading...