NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1157: Đối thơ

Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:05:29
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Văn nhiệt tình mời Tống Chỉ cùng qua bên tham gia đối thơ cho vui.

Tống Chỉ mới đến, trong lòng vẫn còn chút ngại ngùng. Hơn nữa cũng quen với ai, ngay cả Phương Đồng và Khương Văn cũng chỉ mới quen .

Thế nên khéo léo từ chối: "Thôi, ."

"Tống cần câu nệ."

"Ta... ."

"Hôm nay những đến đây đều là sĩ t.ử tham gia kỳ hội thi năm nay cả, tụ họp với âu cũng là cái duyên. Tống cứ cùng một chuyến, đều là bằng hữu cả mà."

"Ta..." Tống Chỉ nghẹn lời, từ chối thế nào cho phép.

Khương Văn đang định thuyết phục thêm thì Phương Đồng lên tiếng ngắt lời: "Được , Khương Văn. Tống mới đến nên quen, đừng khó nữa."

Khương Văn đành tặc lưỡi: "Vậy ! Ta qua bên đó , cũng mau qua đấy nhé, đừng lì ở đây uống mãi."

"Biết ."

Nói xong, Khương Văn chắp tay chào Tống Chỉ: "Tống , qua bên đây."

"Vâng."

Đợi Khương Văn khuất, Phương Đồng kéo Tống Chỉ xuống, ân cần : "Tống , đừng quá câu nệ."

"Có ?"

"Mọi tụ tập chủ yếu là để đàm đạo học vấn, chỗ nào hiểu thì thể hỏi han lẫn ."

"Phương ." Tống Chỉ , thắc mắc hỏi: "À , buổi ngâm thơ là do ai tổ chức ?"

"Ta cũng rõ, ... là một nhân vật tai to mặt lớn."

"Ồ!"

Phương Đồng chợt nhớ điều gì, bèn hỏi: " Tống , bái nhập môn hạ của vị đại nhân nào ?"

Môn sinh!

Nhắc đến chuyện chẳng khác nào chọc đúng chỗ đau của Tống Chỉ.

Cậu đáp: "Ta mới chân ướt chân ráo kinh, nào quen vị quan lớn nào trong triều, nên cũng bái sư nhập môn nhà ai cả. Hơn nữa, chỉ là một thư sinh nghèo kiết xác, e là bước qua nổi ngạch cửa nhà các vị đại nhân đuổi cổ . Giờ chỉ mong ngày đủ ba bữa cơm là lắm , dám mơ tưởng xa xôi đến chuyện môn sinh."

Nói khổ một cái.

Nhắc đến chuyện cũng thật chua xót! Cứ mỗi ba năm một hội thi, ngày thi nửa năm, các sĩ t.ử lũ lượt kéo về Cao Định để tìm đường chạy chọt, cố gắng tìm cơ hội tiếp cận các quan trong triều. Tốt nhất là tiếp cận quan chức Lễ Bộ, bởi dù quan chủ khảo và đề đều thuộc bộ . Quen một cũng coi như thêm một con đường!

Nếu may mắn vị đại nhân nào đó để mắt tới, thu nhận môn sinh, thì coi như đặt một chân chốn quan trường, còn ô dù che chở.

Nói trắng , chính là cửa !

Bởi thế, nhiều sĩ t.ử tranh vỡ đầu sứt trán chỉ để quen với vài vị quyền quý, thậm chí tiếc vung tiền để trải t.h.ả.m cho con đường quan lộ của .

Dù cho cuối cùng thể là công dã tràng xe cát, họ cũng chấp nhận trả giá.

... cũng những sĩ t.ử giống như Tống Chỉ.

Một là tiền! Hai là quyền! Ba là... may mắn!

Họ xuất bần hàn, sống đáy xã hội, chẳng cửa nào để ngóc đầu lên ! Thứ duy nhất họ là sự nỗ lực!

Phương Đồng xong những lời tâm sự thì vô cùng đồng cảm, thở dài : "Tống đúng, hạng như chúng thì quen nhân vật lớn nào. Có khi đến gần còn chẳng chứ. Tính , thi hai , lận đận từ sáu năm đến tận bây giờ, trượt vỏ chuối cả hai . cam tâm! Hy vọng năm nay... thể bảng vàng đề danh, áo gấm về làng."

Sáu năm ròng rã! Thi cử hai .

Nghị lực như , đổi là Tống Chỉ e rằng khó mà . Thật khiến khâm phục.

Tống Chỉ : "Huynh kiên trì suốt sáu năm trời, Tống mỗ thật bằng."

" nỗi khổ trong đó, e là chẳng ai thấu hiểu. Năm nay nếu thi đỗ, chắc ... cũng sẽ chẳng Cao Định nữa."

"Phương đừng nản chí, năm nay nhất định sẽ thành công!"

Lời an ủi của vẻ cứng nhắc. Phương Đồng nhạt: "Vậy thì mượn cát ngôn của ."

Hắn nhấp một ngụm , tiếp: "Những xuất như chúng , vốn chẳng thể so bì với đám công t.ử con nhà giàu. Bọn họ sinh ngậm thìa vàng, vạch xuất phát vốn cao hơn chúng . Chúng ngẩng mặt với đời... e là chỉ thể dựa bản lĩnh thực sự mà thôi."

"..." Tống Chỉ chua chát.

Sắc mặt Phương Đồng bỗng trầm xuống, chằm chằm chén mặt: " đôi khi, cho dù thực tài nữa, cũng chắc một bước lên mây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1157-doi-tho.html.]

Trong giọng chứa đầy sự bất lực!

Hắn thở dài!

Tục ngữ câu: "Có tiền mua tiên cũng ". Có tiền quyền đồng nghĩa với việc tất cả. Tuy khoa cử coi trọng sự công bằng liêm chính, quy chế nghiêm ngặt kẽ hở, nhưng những toan tính ngầm bên trong thế nào, ai nấy đều tự hiểu rõ trong lòng! Chỉ là ai toạc mà thôi!

Hai tiếp tục chủ đề nữa. Càng càng thấy buồn lòng.

Họ chuyển sang hàn huyên vài chuyện vặt vãnh .

Trò chuyện một lúc lâu.

lúc ...

Cách đó xa vang lên một tràng huyên náo!

Nhìn theo hướng phát tiếng động, chỉ thấy một đám đông sĩ t.ử đang xúm , dường như đang xem cái gì đó chăm chú.

Hả? Có chuyện gì ?

Ngay đó, giọng một đàn ông vang lên giữa đám đông: "Nếu ai đối câu thơ , thì hai mươi lượng bạc sẽ thuộc về đó."

Hai mươi lượng bạc!

Đối với những sĩ t.ử nghèo khó, đó quả thực là một gia tài khổng lồ.

Tống Chỉ rướn cổ sang, thấy thấp thoáng bóng một đàn ông giữa vòng vây.

Người đó mặc y phục gấm màu tím, chất liệu thượng hạng, bên hông đeo một miếng ngọc bội đắt tiền. Đủ thấy phận hề tầm thường.

Tay cầm bút lông, một tay vén tay áo, mặt đặt một chiếc bàn lớn trải giấy, vặn xong một dòng chữ lên đó.

Ở quá xa nên Tống Chỉ gì.

Thế nhưng thấy giọng , sắc mặt Phương Đồng lập tức tối sầm .

"Sao ?" Hắn lầm bầm.

Vừa Tống Chỉ , bèn sang hỏi: "Phương quen đó ?"

Phương Đồng vội lắc đầu, chối bay chối biến: "Không quen."

Rõ ràng là dối.

Tống Chỉ ngốc, nhưng cũng kiểu thích truy hỏi đến cùng, nên cũng cho qua.

Lại thấy gã đàn ông áo tím hỏi đám đông: "Sao nào? Không ai đối ư? Xem hai mươi lượng bạc , e là chẳng ai lấy nổi ."

Mọi đưa mắt , dán mắt câu thơ bàn, xì xào bàn tán.

Dường như ai nghĩ câu đối để đáp !

Tống Chỉ cũng thấy tò mò, rướn cổ lên ngó nghiêng, xem rốt cuộc thơ gì, nhưng cách quá xa, che khuất nên chẳng thấy gì cả.

Đang tính xem nên qua đó xem thử thì...

Phương Đồng đối diện phắt dậy, thẳng về phía đám đông.

Tống Chỉ theo bóng lưng , ngần ngừ một lúc ghế cũng dậy theo.

Cậu chen giữa đám đông.

Phương Đồng tìm thấy Khương Văn cũng đang hóng chuyện, huých tay bạn, đưa mắt hiệu về phía gã đàn ông mặc áo lụa tím, hỏi nhỏ: "Sao cũng ở đây?"

Khương Văn hạ giọng đáp: "Ta quên mất với ."

"Huynh..."

"Không , chúng cũng sáu năm gặp , chuyện cũ ai mà nhắc gì!"

Sắc mặt Phương Đồng khó coi, gặng hỏi: "Vậy là... năm nay cũng tới tham gia hội thi?"

" thế! Huynh xem lạ ?"

Quả thực là kỳ lạ!

Phương Đồng chìm im lặng.

 

 

Loading...