Rất nhanh, xe ngựa dừng cổng phủ Bình Dương Hầu.
Tuyết vẫn rơi, nhưng ngớt hơn hôm qua một chút.
Phu xe nhảy xuống, gọi to: "Lão gia, thiếu gia, đến nơi ."
Cung Tả tướng bước xuống xe. Cung Sĩ Lâm theo .
Tuyết lả tả rơi, bám lên họ. May mà cả hai đều khoác áo choàng.
Phía còn một chiếc xe ngựa chở đầy lễ vật.
Bình Dương Hầu đích đón.
"Bình Dương Hầu." Cung Tả tướng chắp tay.
"Cung tướng quân."
Hai hàn huyên. Mặc dù Cung Trì giờ là Tả tướng quyền cao chức trọng, nhưng Bình Dương Hầu vẫn giữ thói quen gọi ông là Cung tướng quân khi gặp riêng.
Người nhà họ Cung bắt đầu hò chuyển đồ trong. Lễ vật dỡ xuống từng món một.
Bình Dương Hầu : "Hai nhà chúng sắp thành một nhà , cần gì khách sáo thế ?"
Cung Tả tướng đáp: "Cần chứ cần chứ, lễ nghĩa thể bỏ ."
Hai lớn.
Lúc , Cung Sĩ Lâm bên cạnh bước lên cúi chào lễ phép: "Hầu gia."
"Sĩ Lâm ! Lâu gặp."
"Vâng, hôm nay cháu theo cha đến thăm, hy vọng phiền Hầu gia."
"Sao mà phiền ? Cháu đến vui còn hết."
Cung Sĩ Lâm mỉm ôn hòa.
Bình Dương Hầu vỗ vỗ cánh tay , tỏ vẻ hài lòng: "Sau chúng là một nhà , cháu cần gọi là Hầu gia như nữa, cứ gọi là bá phụ là ."
Như đang ngầm nhắc nhở: Cháu sắp là con rể đấy!
Cung Sĩ Lâm cúi đầu, vẻ ngoan ngoãn lời: "Vâng, Sĩ Lâm rõ."
Bình Dương Hầu ha hả.
"Được , tuyết lớn thế , đừng mãi ngoài nữa, trong thôi."
Ba cùng . Vừa trò chuyện rôm rả cho đến tận sảnh chính.
Hôm nay Lý Kiều cung nên ở phủ. Còn Lý Thành, hai ngày nay chỉ việc chờ bức họa của Kỷ Vân Thư nên rảnh rỗi sinh nông nổi. Không đến Bộ Thành Tư, ru rú ở nhà suốt ngày.
sáng nay tin Cung Tả tướng đến thăm, khó chịu mặt. Bởi vì cái chức quan tép riu đang là do Cung Tả tướng cửa mà . Nếu tại lão già thì chịu khổ thế .
Hơn nữa, hôm nay Cung Sĩ Lâm cũng đến! Kẻ thù đội trời chung của .
Hắn sợ kiềm chế cơn xúc động g.i.ế.c , bèn tính bài chuồn. Nào ngờ kịp khỏi cửa Bình Dương Hầu tóm gáy, bắt ở nhà tiếp khách.
Thế là ôm một bụng tức. Đang trong sảnh chính hậm hực. Tay bóp chặt cái chén sứ, như bóp nát nó . Mặt mày hung tợn đến mức nha dâng cũng dám gần.
Thấy cha dẫn đám "khách quý" , hừ lạnh một tiếng. Đặt mạnh chén xuống bàn, dậy đón.
Nhìn thấy Cung Sĩ Lâm Cung Tả tướng, lườm một cái sắc lẹm. Đầy sát khí.
Rồi thu hồi ánh mắt, miễn cưỡng cúi chào Cung Tả tướng: "Cung bá phụ."
Vì Lý Thành đến tìm Cung Sĩ Lâm gây sự Cung Tả tướng bắt gặp, nên trong lòng ông vẫn còn chút vui. nghĩ đến việc sắp thành một nhà, nể mặt Bình Dương Hầu, nên ông cũng so đo.
Chỉ gật đầu đáp lễ. Rồi đầy ẩn ý: "A Thành , hôm nay đừng quậy phá đấy nhé."
Hừ! Gừng càng già càng cay.
Trong lòng Lý Thành như ngàn con ngựa chạy qua. Hắn nghiến răng ken két.
Vì chuyện Lý Thành đại náo phủ Tả tướng , Lý Kiều bắt về nhưng báo cho Bình Dương Hầu . Nên Bình Dương Hầu câu chẳng hiểu mô tê gì.
Ông xua tay mời: "Đừng mãi thế, trong ."
Khi Cung Sĩ Lâm ngang qua Lý Thành...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1148-nguoi-lieu-hon-day.html.]
Lý Thành thì thầm tai : "Ngươi liệu hồn đấy."
Lát nữa đừng hòng thoát!
Cung Sĩ Lâm chẳng thèm liếc một cái, thẳng trong.
Hai cha con họ Cung cởi áo choàng đưa cho hầu. Người hầu mang hai cái lò sưởi đặt mặt họ, đồng thời dâng nóng.
Lý Thành xuống, ánh mắt găm chặt Cung Sĩ Lâm đối diện. Nếu nể mặt cha và khách khứa, lao xé xác tên .
Còn Cung Sĩ Lâm coi như khí. Vẻ mặt dửng dưng như .
Điều càng Lý Thành điên tiết. Hai tay bấu chặt tay vịn ghế, móng tay như găm sâu thớ gỗ sơn bóng loáng. Tạo tiếng kèn kẹt ghê .
"Phải , thấy Văn Thù ?" Cung Tả tướng chợt hỏi.
Bình Dương Hầu sang hỏi quản gia: "Tiểu thư ?"
Quản gia bước lên bẩm báo: "Lão gia, tiểu thư sáng nay dậy thấy trong khỏe, đang nghỉ ngơi trong phòng ạ."
"Không khỏe? Nó hôm nay nhà họ Cung đến ?"
"Tiểu thư , nhưng tiểu thư cảm lạnh, ho dữ lắm ạ."
"Nghiêm trọng ?" Bình Dương Hầu lo lắng.
Lý Thành bật dậy: "A tỷ ốm ? Sao sớm."
Hắn vẻ mặt lo lắng, ba chân bốn cẳng chạy . Chẳng màng gì đến lễ nghi phép tắc nữa.
Bình Dương Hầu gọi với theo kịp. Đành thở dài ngao ngán.
Rồi sang với Cung Sĩ Lâm: "Sĩ Lâm , cháu cũng thăm Văn Thù xem ."
Để con rể tương lai thăm con gái , chiêu cũng đấy chứ.
Cung Tả tướng cũng hùa theo: "Con , còn chuyện với bá phụ con."
Cung Sĩ Lâm như con rối gỗ, lẳng lặng dậy.
"Vâng."
Rồi theo hướng Lý Thành chạy.
Lý Thành đến viện của Lý Văn Thù, đến nơi tiếng ho sù sụ vọng .
"A tỷ."
Hắn lao phòng.
Lý Văn Thù sắc mặt nhợt nhạt đang dựa lưng đầu giường. Một tay cầm khăn tay che miệng ho.
Nha đang thêm than lò sưởi cạnh giường.
Thấy hớt hải chạy , Lý Văn Thù thở dốc: "Sao đến đây?"
Lý Thành xuống mép giường, vẻ mặt đầy lo lắng: "A tỷ, tỷ ốm bảo ?"
"Chỉ là cảm nhẹ thôi, ."
"Thế mà bảo á? Đã mời đại phu ?"
"Uống t.h.u.ố.c là khỏi thôi, bệnh cũ mà."
"A tỷ..."
"Được , thật mà. Còn , chẳng đang tiếp khách nhà họ Cung với cha ở sảnh ? Sao chạy tót đây?" Giọng Lý Văn Thù phần nghiêm nghị.
Lý Thành xụ mặt. Hậm hực : "A tỷ, tỷ tính mà. Đệ thừa tỷ thích tên nhãi họ Cung , gì còn tâm trạng nào mà , chỉ hận thể quét khỏi cửa."
"Xằng bậy!" Lý Văn Thù cau mày: “Hôn sự là do cha định đoạt, xưa nay cha đặt con đấy, dám những lời xằng bậy như ? Nếu để cha thấy, no đòn đấy."
"Đệ chỉ thấy bất bình cho a tỷ thôi."
"Đừng nữa!" Lý Văn Thù mặt . Không tiếp tục chủ đề .
lúc ... ngoài cửa vang lên tiếng gọi: "Cung công tử."