NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1144: Gặp mặt

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:28:54
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay nhỏ bé kéo nhẹ mấy cái.

Động tác lớn lắm!

Kỷ Vân Thư hề nhận .

Hoàn đang kéo .

A Mạt gọi: "Ca ca."

Hửm?

Kỷ Vân Thư cúi đầu xuống, thấy đứa bé đang mở to đôi mắt .

Trong tay còn cầm cây bút nàng cũng thích.

"Ca ca, xem, đây là bút cha tặng đấy."

Vì thích quá nên khoe ngay.

Kỷ Vân Thư cảm thấy tim như kim châm.

Muốn nước mắt!

Nàng : "Ừ, cây bút thật."

"Cha cũng bảo thế."

A Mạt xong...

Nam Quốc Hầu khỏi cửa thấy con trai đột nhiên chạy ngược , còn kéo áo một nam t.ử lạ mặt chuyện gì đó.

Bèn gọi với : "A Mạt, còn mau ."

Giọng điệu nghiêm khắc.

Cha dặn bao nhiêu , chuyện với lạ, con thì , tự chủ động bắt chuyện với .

Lớn lên thì còn thể thống gì nữa!

A Mạt vội đáp: "Đến đây ạ."

Kỷ Vân Thư cũng ngẩng đầu ngoài, vặn chạm ánh mắt của Nam Quốc Hầu.

hai năm trôi qua, nàng vẫn nhớ như in dáng vẻ của Khắc Sát lão gia đau khổ mất vợ nhưng bất ngờ con trai năm nào.

Hai năm gặp, cũng đổi nhiều lắm.

Chỉ là cách ăn mặc khác.

Không còn cài lông chim nữa!

Khi Khắc Sát thấy nàng, sững sờ tại chỗ.

Nam t.ử mắt mà quen thuộc đến thế.

Ánh mắt và thần thái đều giống hệt gái mất tích hơn hai mươi năm của ông.

Nếu Kỷ Vân Thư mặc nam trang, ông suýt nữa nhận nhầm nàng là gái .

...

Cho dù còn sống, cũng mấy chục tuổi .

Sao thể là trẻ tuổi mắt ?

Kỷ Vân Thư về phía ông.

Hỏi một câu: "Ngài là Khắc lão gia?"

Hự!

Nam Quốc Hầu kinh ngạc: "Cậu... nhận ?"

Kỷ Vân Thư chắc chắn .

Ông chính là Khắc Sát!

Bèn : "Năm xưa, lúc ngài đến Đại Lâm buôn bán, chúng từng gặp trong một ngôi miếu hoang, đứa bé trong bụng phu nhân ngài là do đỡ đẻ."

Hự!

Nam Quốc Hầu kinh ngạc tột độ!

Người mắt, chính là ân nhân của ông?

Năm xưa, khi ông gặp Kỷ Vân Thư, cô gái đó vì mặt hủy hoại nên đeo khăn che mặt, cộng thêm lúc đó là ban đêm, nên ông nhớ rõ dung mạo của nàng.

...

Một nén nhang , trong tửu lầu.

Hai đối diện .

Nam Quốc Hầu giao A Mạt cho phu xe của trông chừng bên , cho nó lên phiền.

Ông hỏi: "Mặt cô nương khỏi ?"

Nàng gật đầu: "Phải! May mắn gặp một thần y chữa khỏi cho."

"Cô nương tâm thiện, ắt báo đáp."

Nàng .

Nam Quốc Hầu hỏi: "Chỉ là, cô nương ăn mặc thế ?"

Nàng giải thích: "Vì ngoài, nên ăn mặc thế cho tiện."

"Cũng !" Nam Quốc Hầu thở dài, cảm thán: “Năm xưa từ biệt, vẫn luôn mong gặp ân nhân, ngờ gặp , cách hai năm."

Kỷ Vân Thư: "Ta cũng từng nghĩ ngày sẽ đến Hồ Ấp."

"Vậy cô nương đến là vì?"

"Chỉ là chút việc riêng, tiện rõ."

Không chi tiết.

Nam Quốc Hầu cũng tiếp tục truy hỏi đến cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1144-gap-mat.html.]

Chỉ : "Nếu cô nương cần gì cứ việc mở lời, cô nương là ân nhân của ! Là ân nhân của nhà họ Khắc, nếu cô nương thì A Mạt của , ân tình , nguyện dốc sức báo đáp."

Vô cùng chân thành!

Kỷ Vân Thư : "Khắc lão gia khách sáo , cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, huống hồ là một đứa trẻ chào đời, đổi là ai cũng sẽ tay tương trợ thôi."

" dù thế nào, ân tình , khắc ghi cả đời."

Kỷ Vân Thư gì.

Nàng ?

Còn Nam Quốc Hầu thì nàng chằm chằm, trong mắt thậm chí còn ánh lên chút lệ quang.

Vẻ mặt vô cùng bi thương!

Dần dần thất thần!

Kỷ Vân Thư bèn hỏi: "Khắc lão gia? Ngài?"

Nam Quốc Hầu hồn, lập tức thu hồi ánh mắt.

"Cô nương đừng để ý, chỉ là..."

"Khắc lão gia gì?"

"Chỉ là cảm thấy... cô nương giống một cố nhân của ." Nam Quốc Hầu giọng bi thương.

"Ồ?"

Câu , hình như Kỷ Vân Thư với .

Hồi Tam gia cũng !

Nam Quốc Hầu thở dài: "Chỉ là cố nhân của phiêu bạt phương nào? Sống c.h.ế.t cũng ."

Kỷ Vân Thư , chỉ an ủi: "Nếu duyên, tự sẽ gặp ."

"Phải, cô nương đúng." Nam Quốc Hầu thuận miệng một câu đầy ẩn ý: “Tin rằng duyên phận , chắc chắn sẽ đến sớm thôi."

Câu , đáng để suy ngẫm.

Kỷ Vân Thư chợt nhớ chuyện gì đó.

Nói: " , tấm thẻ ngọc Khắc lão gia đưa cho lúc , vì đường xảy chút chuyện nên cẩn thận mất ."

"Không , chỉ là một tấm thẻ ngọc thôi mà."

Kỷ Vân Thư cố tìm kiếm điều gì đó gương mặt ông.

thần sắc đàn ông mặt hề chút bất thường nào, như thể hề liên quan đến nhặt tấm thẻ ngọc .

Lúc ...

A Mạt từ lầu chạy lên.

"Cha."

Bước chân lon ton vui vẻ.

Nam Quốc Hầu nắm tay nó, : "Cha với con bao nhiêu ? Đi chậm thôi."

"Vâng."

"Lần thế nữa nhé."

"A Mạt ."

"Ngoan!" Nam Quốc Hầu xoa nhẹ đầu nó.

Sau đó với Kỷ Vân Thư: "Thoáng cái nó lớn thế ."

" !"

A Mạt Kỷ Vân Thư, chớp mắt: "Ca ca, nhớ , hình như gặp ."

Kỷ Vân Thư dịu dàng : "Bởi vì lúc mới sinh , còn bế mà."

"Không ."

"Ồ? Thế gặp lúc nào?"

"Trong mơ, mơ thấy."

Kỷ Vân Thư , tiếp lời nó hỏi: "Thế gì trong mơ của ?"

Nó lắc đầu: "Không nhớ nữa."

Đáng yêu quá mất.

Nam Quốc Hầu hỏi: "Cô nương hiện đang ở ?"

"Nhà một bạn."

"Có tiện cho địa chỉ ? Hôm nay vội vàng quá, kịp cảm tạ cô nương t.ử tế, hôm khác mở tiệc, mời đến đón cô nương, cảm tạ cô nương đàng hoàng mới ."

Kỷ Vân Thư khéo léo từ chối: "Khắc lão gia cần khách sáo thế ."

"Không khách sáo, tri ân báo đáp là lẽ thường tình! Hay là... cô nương tiện ?"

"Thực sự cần ."

"Cô nương tiện thì cũng khó nữa."

Hai trò chuyện thêm một lúc.

Chủ yếu là chuyện về A Mạt trong hai năm qua.

Kỷ Vân Thư chăm chú.

Nàng suýt quên mất còn mua bút.

Haizz!

Bèn vội : "Ta còn chút việc , chuyện nhiều nữa."

"Cái ..." Nam Quốc Hầu dường như vẫn chuyện với nàng thêm chút nữa.

 

 

Loading...