NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1142: Mua bút

Cập nhật lúc: 2026-01-01 14:28:52
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão ngỗ tác hỏi tiếp: "Vậy ngươi c.h.ế.t là ai ?"

Kỷ Vân Thư đặt đầu lâu xuống, dùng tấm vải trắng bọc kỹ .

Tháo găng tay .

Nàng với lão ngỗ tác: "Tại hạ hiện giờ ! Cần cho ba ngày, mới vẽ dung mạo c.h.ế.t, đến lúc đó tự nhiên thể dựa bức tranh tìm danh tính nạn nhân."

"Thực sự thể sờ xương vẽ tranh?"

"Không thần kỳ đến thế , tại hạ chỉ học chút ít về cốt cách mạch lạc, thể dựa các khối xương đầu lâu c.h.ế.t, ghép từng chút một, tạo thành một bức tranh chân dung thôi. Tuy nhiên, c.h.ế.t c.h.ế.t ba năm, là c.h.ế.t đuối, nên bức tranh cần ít nhất ba ngày mới thành."

"Ngươi thực sự thể vẽ dung mạo lúc sinh tiền của c.h.ế.t?" Lão ngỗ tác hỏi nữa.

Kỷ Vân Thư gật đầu chắc nịch: "Phải!"

Lão ngỗ tác kinh ngạc đến mức nên lời.

Lý Thành bỗng , với lão ngỗ tác: "Bản quan từ , lão già nhà ông cứ tin, đợi bức tranh lò, nhớ thực hiện lời hứa của đấy."

Lão ngỗ tác: "..."

Haizz!

Kỷ Vân Thư rảnh để ý đến lời cá cược của họ, ôm đầu lâu với Lý Thành: "Thành thế tử, cái đầu lâu mang về , còn cần một ít đất sét, phiền ngài cho mang đến, ba ngày sẽ tranh."

"Được!" Lý Thành nhận lời, sang với những mặt: “Các ngươi đây, từ giờ phút , Kỷ đại diện cho bản quan, lời cô cũng là lời bản quan , chỉ cần là việc cô dặn dò, các ngươi đều theo, rõ ?"

"Rõ!"

Mọi nhận lệnh.

Kỷ Vân Thư bước khỏi phòng nghiệm thi, : "Vậy đây."

Lý Thành định theo.

Nàng nghiêm túc : "Còn nữa, thích khác phiền, nên mong Thành thế t.ử mấy ngày đừng đến quấy rầy ."

Lý Thành ngượng ngùng.

vẫn đồng ý.

Thế là nàng ôm đầu lâu cùng Cảnh Dung trở về!

Về bao lâu, Lý Thành sai mang đến một đống đất sét lớn.

Nàng toát mồ hôi hột!

Cần gì nhiều thế , thừa để cho hết?

Cạn lời.

Mấy ngày đó, Cảnh Dung cũng phiền nàng, cùng Bạch Âm tiếp tục tìm trong thành Cao Định.

Nếu sớm tìm thì cần dây dưa với Lý Thành nữa.

Ngày hôm , tuyết rơi.

Tuyết bay lả tả, cả Cao Định một đêm phủ một màu trắng xóa.

Lúc nghỉ ngơi, Kỷ Vân Thư mở cửa sổ.

Tuyết theo gió bay bậu cửa và vương nàng.

Nàng đưa tay hứng một bông tuyết.

Vừa chạm lòng bàn tay tan ngay!

Cái lạnh từ lòng bàn tay lan tỏa.

Nàng rùng một cái.

Vội đóng cửa sổ , về bàn tiếp tục vẽ tranh.

mở hộp gỗ đàn hương, định lấy cây bút lông nhỏ thì phát hiện bút gãy!

Chắc do đường xá xóc nảy.

nàng chỉ mỗi cây bút nhỏ đó!

Dùng bút khác vẽ nét sẽ giống.

Tuy ảnh hưởng lớn lắm, nhưng với mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế trong việc vẽ tranh như nàng thì chấp nhận .

Cho nên...

Nàng ngoài một chuyến.

Mua bút mới .

Bên ngoài tuyết vẫn rơi. Tuyết bay đầy trời, gió lạnh thấu xương.

Nàng lấy chiếc áo choàng dày hơn khoác ngoài.

Vì Cảnh Dung và Bạch Âm tìm nên để một thị vệ canh cửa bảo vệ nàng.

Thấy nàng ngoài, thị vệ hỏi: "Kỷ cô nương, cô ?"

"Ta ngoài một lát về ngay, nếu Cảnh Dung về, bảo đừng lo."

"Thế , Vương gia dặn bảo vệ cô cẩn thận."

"Ta chỉ mua cây bút thôi, lát nữa về ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1142-mua-but.html.]

"Bút?" Thị vệ : “Để thuộc hạ mua cho."

"Loại bút cần chỉ rõ, tự một chuyến, ngươi cứ ở đây, kẻo Cảnh Dung về thấy chúng lo lắng, còn nữa, giúp trông chừng đồ đạc bên trong."

" mà..."

"Yên tâm, sẽ , nhanh về nhanh."

Không đợi thị vệ thêm, nàng .

Vừa đến tiền viện thì thấy Tống Chỉ xách hai cái lò than nhỏ từ ngoài .

"Tống công tử? Huynh về thế? Sao xách lò than?"

Tống Chỉ co ro trong gió lạnh, : "Thấy trời lạnh quá, ngoài mua cái lò than cho sưởi ấm."

"Làm phiền ."

Tống Chỉ hỏi : "Thế công t.ử đây?"

Nàng đáp: "Ta ngoài mua chút đồ."

"Mua gì?"

"Bút!"

Tống Chỉ nghĩ ngợi: "Đường trơn, cùng công tử."

"Không cần , tự , mau đặt lò than ."

Kỷ Vân Thư bước .

Tống Chỉ cũng vội vàng đặt lò than.

Con hẻm nhỏ ngập tuyết, nhưng sáng sớm nay Tống Chỉ cầm xẻng xúc tuyết sang hai bên, dọn một lối .

Dễ hơn nhiều.

tuyết rơi dày quá, con đường nhanh phủ một lớp tuyết mới.

Kỷ Vân Thư che ô, giẫm lên tuyết từng bước khỏi hẻm.

Hôm đó nàng ngoài để ý thấy một tiệm bán bút mực đường.

Dựa trí nhớ tìm đến nơi.

Tiệm bút mực đó ở vị trí mấy bắt mắt, nhưng bên trong rộng, từ ngoài thấy bày biện đủ loại bút.

Nàng đến cửa, thu ô .

Giũ giũ vài cái!

Dựng ô bên cạnh cột cửa.

Vừa định bước ...

Một đứa bé từ trong chạy .

Đâm sầm nàng.

Đứa bé va nàng, ngã ngửa , mất thăng bằng phịch xuống đất.

Một tiếng "bộp" vang lên!

Kỷ Vân Thư giật , phản ứng bèn vội vàng đỡ đứa bé dậy.

"Thế nào? Có đau ở ?"

Đứa bé chẳng hề thấy đau, tay vẫn ôm chặt con ngựa gỗ, ngẩng cái đầu nhỏ xíu, mở to đôi mắt ngập nước nàng.

Lắc đầu: "Không đau."

Giọng kiên định.

Dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Kỷ Vân Thư xổm mặt nó, xoa đầu: "Bé con giỏi quá!"

Đứa bé : "Cha bảo, nam t.ử hán đại trượng phu, ngã cũng , tự lên, thế mới là bé ngoan."

Kỷ Vân Thư mỉm dịu dàng: "Cha con đúng, nam t.ử hán đại trượng phu ."

"Vâng." Đứa bé gật đầu mạnh.

Kỷ Vân Thư trong tiệm nhưng thấy ai, ngay cả chưởng quầy cũng , bèn hỏi đứa bé: "Cha con ?"

"Cha con ở bên trong, chuyện với bác."

"Ồ."

"Ca ca, đến mua bút ?"

" ."

"Đệ cũng đến mua bút, cha hứa với , chỉ cần ngoan, cha sẽ mua cho cây bút nhất."

Hóa đứa bé con chưởng quầy!

Lúc ...

Một giọng từ tấm rèm bên trong vọng . "A Mạt!"

 

 

Loading...