NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1138: Cánh Bướm
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:58:53
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phu xe vội vã chạy về phủ. Đám đông bá tánh vẫn chịu giải tán mà tiếp tục vây quanh, sợ cô nương chạy mất. Dù thiệt hại cũng lớn, bồi thường thì xong.
Cảnh Dung phóng tầm mắt khỏi đám đông, về phía Kỷ Vân Thư đang đợi, trong lòng chút lo lắng. Hắn với Bạch Âm:
"Ngươi qua chỗ Vân Thư , kẻo cô lo."
Bạch Âm cũng yên tâm để Kỷ Vân Thư một , bèn gật đầu rời .
Lúc , Kỷ Vân Thư vẫn đang đợi bên cửa một cửa tiệm. Bạch Âm tới kể tình hình. Nàng gì, chỉ lẳng lặng đợi Cảnh Dung giải quyết xong việc.
Trong đám đông, ánh mắt thẹn thùng của Triệu Nhi vẫn luôn dính chặt lên Cảnh Dung như bôi keo, dứt .
Cảnh Dung dường như để ý, vỗ vỗ lưng con ngựa bình tĩnh , với nàng: "Cô nương, nàng lên xe ."
Triệu Nhi lắc đầu quầy quậy, nhất quyết chịu lên, ngược còn hỏi :
"Hắn Cao Định ?"
Cảnh Dung "ừ" một tiếng.
"Vậy ngươi từ tới?"
"Nghĩa Ô."
"Nghĩa Ô? Đó là nơi nào ? Hình như... từng qua. Ở đó ? Có núi tuyết, thảo nguyên, sông lớn ?" Triệu Nhi chớp chớp mắt, tò mò hỏi dồn.
Thật sự quá ngây thơ!
Cảnh Dung bất giác cũng hạ giọng nhẹ nhàng hơn: "Cô thấy thì nó sẽ ."
"Ta thấy , nhất định là !" Triệu Nhi khẳng định chắc nịch, mặt nở nụ đơn thuần rạng rỡ.
Đôi mắt nàng , vương chút tạp chất. Cả con nàng như một tờ giấy trắng tinh khôi.
Cảnh Dung thêm gì nữa, còn nàng thì cứ chăm chú, chớp mắt.
Rất nhanh đó, phu xe , còn dẫn theo một nha . Nha Trúc Tâm vội vàng chạy tới kiểm tra xem tiểu thư thương , lo lắng vô cùng.
Phu xe lượt đền bù tiền cho , cũng xin từng một. Đám đông nhận tiền bồi thường thỏa đáng mới chịu giải tán.
"Tiểu thư, chúng về thôi." Nha giục.
Triệu Nhi Cảnh Dung, trong mắt tràn đầy vẻ luyến tiếc: "Nếu chúng còn gặp , ngươi kể cho chuyện về Nghĩa Ô nhé, ?"
Giọng mang theo sự cầu khẩn và mong chờ.
Cảnh Dung thuận miệng đáp: "Được."
"Vậy hứa nhé!"
Triệu Nhi vui sướng mặt, lúc mới chịu lên xe ngựa rời .
Sau đó, Cảnh Dung hội họp cùng Kỷ Vân Thư và Bạch Âm. Ba ai để tâm đến khúc nhạc đệm , tiếp tục công cuộc tìm kiếm tên Sát Hạt.
…
Trong xe ngựa.
Triệu Nhi hai tay xoắn lấy vạt áo, cúi đầu tủm tỉm. Trong đầu nàng là viễn cảnh gặp , nam nhân sẽ kể cho nàng về vùng đất Nghĩa Ô.
Nha thấy bèn hỏi: "Tiểu thư? Người gì thế?"
Nàng ngẩng đầu lên, bỗng nhiên hỏi một câu nghiêm túc: "Trúc Tâm, ... thế nào là yêu ?"
"Yêu ạ?" Trúc Tâm ngẩn , suy nghĩ một chút đáp: “Yêu, chắc là hai thích , kết thành phu thê, sống với đến đầu bạc răng long."
Nàng lắc đầu, tỏ vẻ đúng.
"Chẳng lẽ ạ?"
Nàng lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1138-canh-buom.html.]
"Vậy thế nào mới là yêu?" Trúc Tâm hỏi .
Triệu Nhi mà đáp, chỉ bâng quơ: "Cảm giác đó, ai cũng hiểu ."
Trúc Tâm: "Tiểu thư, rốt cuộc ?"
Nàng ngơ ngác hiểu gì cả. Triệu Nhi vươn tay vén rèm cửa sổ, ánh mắt hướng ngoài, đón gió lạnh mỉm , hệt như một đứa trẻ cho kẹo.
Chẳng bao lâu , xe ngựa dừng cổng một tòa phủ bề thế. Trên cánh cổng sơn son thếp vàng treo cao tấm biển khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa: "Quốc Công Phủ".
Ở kinh thành Cao Định , ai cũng Thế t.ử Lý Thành của phủ Bình Dương Hầu từng trêu ghẹo đại nữ nhi của Quốc công, khiến hai nhà kết oán sâu sắc. Sau đó Hồ Ấp Vương ban hôn cho đại nữ nhi của Quốc công một mối nhân duyên , chuyện mới lắng xuống.
Tuy nhiên, hai phủ hiện tại vẫn ở thế đối đầu như nước với lửa. Bởi lẽ, Bình Dương Hầu thuộc phe Tam vương tử, còn Quốc công phò tá Nhị vương tử. Trong triều đình, họ cũng chia bè kết phái tranh giành quyền lực. Hiện nay ngôi Thái t.ử lập, đang là thời điểm nhạy cảm, nên Quốc công lệnh nghiêm cấm trong phủ gây chuyện bên ngoài. Đó là lý do dù Triệu Nhi gây họa lớn cũng dám xưng danh là con gái Quốc công.
Xe ngựa dừng, Triệu Nhi xách váy nhảy xuống, vội vàng chạy trong phủ. Bóng dáng nhỏ nhắn linh động tựa như tiên tử.
Trúc Tâm đuổi theo phía : "Nhị tiểu thư, chậm một chút."
Triệu Nhi chạy một mạch đến một sân hẻo lánh, cũ nát trong góc phủ. Vừa bước , một luồng ẩm mốc ập mặt. Trong sân lá rụng đầy đất, đồ đạc bài trí cũng vô cùng tồi tàn, cho thấy sống ở đây địa vị chẳng cao sang gì.
Triệu Nhi chạy nhà, thẳng nội thất. Bên trong, một phụ nhân sắc mặt nhợt nhạt đang tựa đầu giường thêu hoa.
Căn phòng lờ mờ tối, ngoài một tấm bình phong tinh xảo thì những thứ khác đều là đồ bỏ , thể đem phòng khách trưng bày. Tuy cũ kỹ nhưng thứ sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, tạo cảm giác dễ chịu.
"Nương." Triệu Nhi gọi khẽ.
Nghe tiếng gọi, phụ nhân ngẩng đầu lên thì Triệu Nhi nhào tới bên chân bà.
"Triệu Nhi?" Phụ nhân con gái đầy âu yếm, xót xa hỏi: “Mau để nương xem nào, con gầy ?"
"Nữ nhi gầy."
"Cả tháng nay nương ngày nào cũng nhớ mong con."
"Con ở trong chùa cầu phúc cho nương suốt một tháng, Bồ Tát nhất định sẽ thấy, mong bệnh tình của nương sớm ngày thuyên giảm." Triệu Nhi nắm lấy tay , mắt rưng rưng lệ.
Phụ nhân thở dài, khóe miệng mỉm , vuốt ve khuôn mặt con gái: "Nha đầu ngốc, bệnh của nương là bệnh cũ , khỏi cũng chẳng ."
"Nhất định sẽ khỏi!"
"Được , nương hứa với con, nhất định sẽ sớm khỏe ."
Gương mặt Triệu Nhi lúc mới giãn nụ . Nàng chú ý đến chiếc khăn tay thêu dở tay , cầm lên xem: "Cái là tặng cho Triệu Nhi ?"
Trên khăn thêu một khóm trúc xanh ngát.
Phụ nhân đáp: "Không con vẫn luôn nương thêu cho một chiếc khăn tay ? Vừa dạo khỏe hơn chút, nương tranh thủ thêu cho con. Nương thể cho con, cũng chỉ cái thôi."
Trong giọng chứa đầy sự bất lực và áy náy.
Triệu Nhi : "Triệu Nhi cầu gì khác, cũng cần vinh hoa phú quý, chỉ cần nương mãi ở bên cạnh con, thế là đủ ."
Nàng sà lòng , ôm thật chặt, tận hưởng chút ấm tình hiếm hoi.
Phụ nhân lén lau nước mắt, cố nén bi thương.
Một lát , Triệu Nhi khẽ gọi: "Nương."
"Ừ, thế con?"
Nàng thẳng dậy, mở to đôi mắt trong veo hỏi: "Con còn nhớ nương từng , nếu một ngày con gặp một ... một khiến con cảm thấy nhẹ bẫng như một cánh bướm thì đó chính là yêu, nương?"
Phụ nhân sững một chút, đưa tay xoa đầu con gái, hỏi: "Vậy Triệu Nhi ngoan của nương, con gặp đó ?"
Triệu Nhi gật đầu chắc chắn.
"Người đó là ai?"
"Nữ nhi cũng , nhưng hứa với con, gặp sẽ kể cho con chuyện về Nghĩa Ô! Cho nên con tin rằng, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ cho con gặp , đúng nương?"