NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1136: Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:58:51
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Lý Thành chạy tìm Kỷ Vân Thư.

Hắn định gõ cửa thì cánh cửa bất ngờ mở . Tống Chỉ đang kẹp một cuốn sách dày ố vàng nách, vội vàng bước ngoài. Do đang cúi đầu nên suýt nữa đ.â.m sầm Lý Thành.

Vừa ngẩng đầu lên, Tống Chỉ giật thốt lên:

"Thế t.ử Thành? Ngài... ngài tới đây?"

Lý Thành vươn cổ bên trong, hỏi: "Bọn họ ?"

"Không ở đây."

"Không ?"

"Bọn họ ngoài từ sớm ."

"Ra ngoài? Đi ?"

Tống Chỉ lắc đầu: "Ta cũng rõ, hình như là... tìm cái gì đó."

"Tìm cái gì?" Lý Thành thầm vui vẻ trong lòng. Chẳng lẽ lời a tỷ là sự thật? Hắn sang tên mọt sách mặt hỏi: "Thế ngươi đây?"

Tống Chỉ đáp: "Ta định phố dạo, mua vài cuốn sách về . Ta luôn cảm thấy kiến thức của còn nông cạn, cần bồi bổ thêm."

"Ồ! Vậy ngươi mua sách , tự trong đợi bọn họ là ."

"Ừm..."

Tống Chỉ còn kịp phản ứng, Lý Thành lách thẳng trong, tự nhiên như nhà . Tống Chỉ cũng tiện gì, chỉ dặn dò:

"Vậy khi nào Thế t.ử , nhớ khép cửa giúp nhé."

Lý Thành khẩy: "Cái nơi khỉ ho cò gáy , bên trong chẳng gì đáng giá, đến trộm cũng chẳng thèm ."

Tống Chỉ: "..."

Hắn ngẩn ngơ một lúc mới : "Đồ đạc tuy đắt tiền nhưng đều quý giá với ! Trong phòng còn mấy cuốn sách hiện nay thị trường tuyệt bản . Trước đây trả giá cao mua mà nỡ bán, cứ giữ mãi bên . Nếu lỡ trộm lấy mất sách của thì..."

Chưa hết câu, Lý Thành giơ tay ngắt lời, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Thôi thôi, . Lúc chắc chắn sẽ đóng cửa cho ngươi, ? Giờ thì mau mua sách , muộn mua mất đấy."

"Thế t.ử đúng! Ta ngay đây."

"Đi , ."

Tống Chỉ kẹp chặt cuốn sách vội vã rời . Lý Thành theo, vẻ mặt cạn lời, quả thực lười chuyện với tên mọt sách .

Hắn định đại sảnh, nhưng chân nhấc lên khựng ngay ngưỡng cửa. Đưa mắt quanh một vòng, tỏ vẻ chán ghét. Nơi thực sự quá đơn sơ, đến một chén cũng , còn cũ kỹ đến mức toát lên vẻ "cổ kính".

Lý Thành dứt khoát xuống ghế dài bên hành lang ngoài sân để đợi. Trời lạnh, đành quấn chặt y phục .

Trong khi đó, Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Bạch Âm đang trong một quán .

Ba gọi vài chén nóng. Bạch Âm mặt mày ủ rũ, chốc chốc xuống đường phố bên , với hai đối diện:

"Hôm qua dò la khắp Cao Định một vòng. Đừng tên Sát Hạt, ngay cả mang họ Sát cũng ."

Thảo nào lo lắng như .

Kỷ Vân Thư nhấp một ngụm , nghi hoặc : "Chẳng lẽ tên Sát Hạt đó thực sự rời khỏi Cao Định từ lâu ?"

"Rất khả năng."

" nếu thật sự như , Tam gia sẽ khẳng định chắc chắn bảo chúng đến thẳng Cao Định để tìm."

" Cao Định quả thực họ ." Bạch Âm thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1136-cuu-nguoi.html.]

Cảnh Dung tiếp lời: "Cao Định rộng lớn như , chắc một ngày tìm ngay . Chúng đến đây thì cứ tìm kỹ xem . Cho dù thực sự rời khỏi Cao Định, chúng cũng cần tìm một phương hướng cụ thể, thể cứ quanh quẩn mãi ở đây . Càng nán lâu càng bất lợi cho chúng ."

Bạch Âm gật đầu đồng tình.

Ba ăn uống xong bèn rời khỏi quán , dự định tiếp tục tìm kiếm.

Đường phố Cao Định xe qua tấp nập, đặc biệt xuất hiện nhiều sĩ tử, vô cùng náo nhiệt.

Bỗng nhiên, đám đông phía xa bắt đầu xôn xao, chen lấn xô đẩy, nháo nhào chạy dạt sang hai bên.

"Á!"

"Chạy mau!"

Bá tánh hoảng loạn tháo chạy. Không đằng xảy chuyện gì, chỉ tiếng một nam nhân hét lớn:

"Tránh ! Tránh ! Mau tránh !"

Cùng lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng ngựa hí vang trời và tiếng bánh xe nghiến mặt đường đá xanh vọng mỗi lúc một gần.

Khi đám đông dạt , ba Cảnh Dung mới thấy một chiếc xe ngựa sang trọng đang mất kiểm soát lao thẳng về phía . Con ngựa dường như kinh động, điên cuồng phi nước đại. Một kịp tránh né xe ngựa hất văng sang một bên. Các sạp hàng ven đường húc đổ, cả con phố trở nên hỗn loạn, tiếng la hét vang lên t.h.ả.m thiết.

Mắt thấy xe ngựa sắp đ.â.m nhiều hơn nữa, Cảnh Dung và Bạch Âm liếc , lập tức hiểu ý đối phương.

Cảnh Dung sang dặn Kỷ Vân Thư: "Nàng mau tránh sang một bên."

Kỷ Vân Thư gật đầu, lùi nhanh lề đường an .

Cảnh Dung và Bạch Âm đồng thời lao về phía chiếc xe ngựa đang điên cuồng lao tới.

Tên phu xe vốn đang sợ mất mật vì con ngựa nổi điên giẫm đạp bao nhiêu , giờ thấy hai kẻ sợ c.h.ế.t lao thẳng đầu xe thì càng kinh hãi. Hắn nghĩ thầm, bọn họ định "ăn vạ" lao chỗ c.h.ế.t thế ?

Mặc cho phu xe sức ghì cương, con ngựa chứng vẫn chịu dừng , cứ thế húc đổ chướng ngại vật cản đường. Phu xe chỉ bám chặt lấy thành xe để hất văng xuống đất.

Chỉ thấy con ngựa lao đến ngay mặt Bạch Âm và Cảnh Dung.

Sắp... đ.â.m trúng !

Bất ngờ, hai tung nhảy lên, mỗi một bên túm chặt lấy dây cương đầu ngựa. Con ngựa chặn đột ngột, hai vó buộc chồm lên cao.

Cảnh Dung và Bạch Âm vẫn ghì chặt dây cương, nương theo đà chồm lên của con ngựa mà đạp chân, lộn một vòng trung. Khi đôi chân chạm đất, cổ tay hai dùng sức, hung hăng ấn mạnh con ngựa đang mất kiểm soát xuống.

Rầm! Hai vó của con ngựa quỵ mạnh xuống đất, khiến cả chiếc xe ngựa chúi về phía .

Tên phu xe hét lên một tiếng, cả hất văng từ chỗ xuống đất, ngã chỏng vó lên trời. May mà .

điều ngờ là bên trong xe ngựa vẫn còn một .

Một bóng hồng phấn từ trong khoang xe lăn ngoài.

"Á!"

Thiếu nữ hoảng hốt kêu lên. Mắt thấy nàng sắp ngã đập xuống đất, Cảnh Dung buông dây cương, lập tức lao tới đỡ lấy nàng, ôm trọn lòng một cách vững vàng.

Thiếu nữ mặt mày tái mét, sợ hãi tột độ, cả run rẩy hồn. Đến khi hai chân chạm đất, nàng mới đỡ sợ hơn đôi chút. Hai tay nàng vẫn ôm chặt ngực, ngẩng đầu lên bèn bắt gặp ánh mắt sắc bén, nghiêm nghị như chim ưng của Cảnh Dung.

Khoảnh khắc đó, thiếu nữ ngẩn ngơ. Dung mạo của nam nhân mặt như khắc sâu tâm trí nàng.

Cảnh Dung thấy ánh mắt kỳ lạ của nàng, lúc mới nhận vẫn còn đang ôm , bèn vội buông tay, lùi một bước.

"Cô nương chứ?"

Thiếu nữ hai tay vẫn ôm chặt ngực, mở to đôi mắt , c.ắ.n môi lắc đầu: "Ta ."

Giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo vài phần rụt rè. Thiếu nữ trông chỉ mười bảy tuổi, cả toát lên vẻ trong trẻo như một dòng suối mát lành, vô cùng thẹn thùng.

 

 

Loading...