NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1128: Vậy chàng có thể giết ta mà!
Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:46:47
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tòa trạch viện chia ba phần: tiền, trung, hậu.
Phía sân một sảnh nhỏ dùng để tiếp khách. Hai bên là hành lang dài dẫn hậu viện. Hậu viện bảy tám gian phòng. Phía cùng là nhà bếp và phòng chứa củi.
Cả tòa nhà tuy tính là quá lớn nhưng bố cục quy củ, đủ chỗ cho mười mấy ở.
Tống Chỉ đặt đồ đạc xuống, : "Chỗ , chỉ là bẩn một chút. , lát nữa lấy nước lau dọn là sạch ngay."
Bạch Âm bỗng lên tiếng: "Lát nữa sẽ dọn cùng ngươi."
"Không cần , cứ nghỉ ngơi . Với , còn vết thương."
"Nếu để một ngươi dọn, e là mấy ngày nữa chúng cũng dọn ở ."
"..." Tống Chỉ ngượng ngùng.
Cảnh Dung bèn lệnh cho thuộc hạ của : "Lát nữa các ngươi cùng giúp một tay, xem xem trong nhà còn thiếu thứ gì thì mua bổ sung cho đủ."
"Vâng, công tử." Đám thị vệ đáp lời.
Kỷ Vân Thư dạo một vòng quanh sân. Nàng thích nơi , vì ngôi nhà sâu trong ngõ, tách biệt khỏi phố xá ồn ào nên vô cùng yên tĩnh. Xung quanh còn trồng vài gốc cây cổ thụ, trông khá là thơ mộng, thi vị.
Sau khi cất gọn hành lý, cùng hợp sức dọn dẹp. Mãi đến tối mịt mới xong xuôi, ai nấy đều mệt rã rời!
Tống Chỉ là nhiều nhất nên mệt đứt , vội vàng tắm rửa ngủ sớm.
Lúc , ba Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư và Bạch Âm đang tại sảnh chính bàn bạc.
Bạch Âm : "Tam gia dặn, khi đến Cao Định thì lập tức tìm , nhưng phép đ.á.n.h rắn động cỏ."
Cảnh Dung ngẫm nghĩ một chút phỏng đoán: "Chỉ cho là ở Cao Định và một cái tên, địa chỉ cụ thể. Có lẽ ngay cả Tam gia cũng đó hiện giờ còn ở Cao Định , dù cũng mấy chục năm trôi qua ."
"Chỉ cần còn một tia hy vọng, chúng đều tìm!"
Kỷ Vân Thư lo lắng: " thành Cao Định rộng lớn thế , chúng tìm ở ? Nếu rùm beng thì chỉ thể âm thầm điều tra, như rõ ràng khó khăn hơn nhiều."
Cảnh Dung trấn an: "Chúng đến đây , cần gấp gáp nhất thời. Đêm nay cứ nghỉ ngơi , ngày mai hãy bắt đầu tìm kiếm."
"Cũng ."
Cả ba quả thực đều mệt mỏi. Dù cũng tới nơi, tìm sớm một ngày muộn một ngày cũng chẳng khác gì .
Rời khỏi sảnh lớn, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Kỷ Vân Thư nhận Cảnh Dung đang nặng trĩu tâm sự. Thực , nàng để ý từ lâu ! Từ lúc Cảnh Dung bước chân thành, nàng thấy lạ.
Nàng đang nghĩ gì, đang lo lắng điều gì.
Quả nhiên, nàng về phòng bao lâu, đẩy cửa sổ thì thấy một bóng đen lao vút lên mái nhà, nhanh biến mất màn đêm.
Nhìn dáng , rõ ràng là Cảnh Dung!
Kỷ Vân Thư gọi .
Bạch Âm cũng thấy. Hắn lập tức lao khỏi phòng, định đuổi theo.
"Đừng đuổi theo!" Kỷ Vân Thư gọi giật .
Bạch Âm khựng , Kỷ Vân Thư đang bên cửa sổ, ánh mắt nàng vẫn dán chặt hướng mái nhà nơi bóng đen biến mất: "Hắn ?"
Kỷ Vân Thư im lặng một lát, thốt ba chữ: "Tam Vương Phủ."
...
Tại Tam Vương Phủ.
Cảnh Huyên tấm gương đồng trong phòng, tay vẫn đang tỉ mẩn thêu từng mũi kim lên chiếc khăn lụa. Nha đầu lưng đang giúp nàng tháo những món trang sức đầu xuống.
Vừa tháo, nha đầu nàng thêu, tò mò hỏi: "Vương phi, đang thêu cái gì ?"
"Ta cũng ."
"Không ư? Không thì thêu thế nào ạ?"
Nàng chỉ nhạt, đáp.
Nha đầu hình ảnh phản chiếu trong gương, kìm lời khen ngợi: "Vương phi thật ."
Nàng vẫn mà .
lúc , bên ngoài vang lên tiếng hô: "Tham kiến Vương gia!"
Vương gia?
Sao thể chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1128-vay-chang-co-the-giet-ta-ma.html.]
Ngoại trừ đêm đại hôn Tam Vương t.ử Na Thác từng tới nơi , suốt một năm qua, từng bước chân đây nửa bước.
Thế nhưng tiếng bước chân nặng nề chứng minh rõ ràng rằng Na Thác thực sự đến!
Nha đầu đang gỡ trang sức cho Cảnh Huyên vội vàng xoay quỳ rạp xuống đất.
"Tham kiến Vương gia."
Na Thác nồng nặc mùi rượu, mặt đỏ gay, bước chân loạng choạng từ bên ngoài . Vừa bước qua cửa, do vững, vai va mạnh khung cửa.
"Rầm" một tiếng!
Âm thanh va đập khiến tim khỏi run lên.
Cảnh Huyên chậm rãi đặt chiếc khăn thêu xuống, lập tức dậy, khẽ nhún hành lễ: "Tham kiến Vương gia."
Na Thác khẩy một tiếng, lệnh cho nha đầu: "Cút ngoài."
"Vâng!" Nha đầu dám nán , vội vã lui .
Na Thác lảo đảo bước từng bước tiến gần Cảnh Huyên. Khi đến mặt nàng, bất ngờ đưa tay bóp chặt lấy cằm nàng.
Hất mạnh lên cao.
Buộc ánh mắt Cảnh Huyên đối diện với .
Cảnh Huyên đàn ông mặt, đây là phu quân của nàng! Một đàn ông mà khi nàng, trong mắt chỉ tràn ngập sự căm hận.
Na Thác nheo đôi mắt say lờ đờ đ.á.n.h giá nàng, lạnh: " là một khuôn mặt mỹ nhân!"
"..."
"Chỉ tiếc... là thứ chổi!" Na Thác nghiến răng .
Cảnh Huyên bình thản , hề chút d.a.o động cảm xúc nào. Một năm qua, đủ để nàng thấu tất cả.
Na Thác nhếch môi tà ác, từ từ ghé sát nàng, cuối cùng vùi đầu hõm cổ nàng, hít sâu một : "Thơm thật!"
Hoàn là bộ dạng của một tên nát rượu.
Thế nhưng...
Khi Cảnh Huyên còn kịp phản ứng, Na Thác bỗng nhiên vung tay, ném mạnh bình rượu đang cầm xuống đất.
"Xoảng!"
Chiếc bình vỡ tan tành!
Cùng lúc đó, bàn tay đang bóp cằm Cảnh Huyên dùng lực hất mạnh, quăng cả nàng ngã sóng soài xuống đất.
Hai bàn tay nàng chống lên những mảnh sành sắc nhọn. Máu tươi lập tức tuôn .
nàng chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào. Chỉ thấy tê dại.
Na Thác loạng choạng vài cái, chỉ tay mặt nàng mắng nhiếc: "Ta vốn tưởng cưới ngươi thì thể vững ngai vàng, nào ngờ ngươi là đồ chổi! Tất cả đều là tại ngươi! Vì Hoàng của ngươi mưu phản, mang danh nghịch tặc, Phụ vương chắc chắn e ngại điều nên mới chần chừ mãi lập Trữ quân. Tất cả là do ngươi hại! Biết sớm thế , ngay lúc Hoàng ngươi tạo phản, nên hủy bỏ hôn sự, thì ngày hôm nay rơi tình cảnh khốn đốn ."
Cảnh Huyên mặc cho gầm thét, mặc cho nhục mạ!
Nàng rõ cơn giận của Tam Vương t.ử từ mà .
Hoàng của nàng là nghịch tặc!
Điều khiến phận của nàng trở nên vô cùng nhạy cảm. Nếu Na Thác thực sự trở thành Tân vương của Hồ Ấp, nàng sẽ là Quốc mẫu. một đứa em gái của nghịch tặc thì tư cách Quốc mẫu?
Hồ Ấp Vương lẽ cũng vì nghĩ đến điểm nên mới mãi do dự giữa Tam Vương t.ử và Nhị Vương tử.
Chẳng trách suốt một năm qua, Na Thác hận nàng thấu xương.
Na Thác thấy Cảnh Huyên vẫn im lặng, còn bày cái vẻ mặt như c.h.ế.t, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt!
Hắn lập tức xổm xuống, thô bạo bóp lấy cằm nàng nữa.
Nâng mặt nàng lên.
Hắn gằn từng chữ: "Ngươi , bao nhiêu g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi ?"
Câu bỗng khiến Cảnh Huyên bật .
Đôi mắt lạnh lẽo của nàng đối diện với ánh hung ác của , nàng nhạt: "Vậy thể g.i.ế.c mà!"
Sự khiêu khích trần trụi!
Đây lẽ là câu "phản nghịch" nhất nàng từng thốt kể từ khi đến Hồ Ấp suốt một năm qua.