NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 111: Mưu phản?
Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:25:33
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng hai, trời lất phất mưa phùn, dày đặc và rả rích.
Càng về khuya, mưa chuyển thành tuyết lớn bay lả tả từng hạt, tầng tầng lớp lớp chồng lên . Chẳng mấy chốc, từ mái ngói đến mặt đường đều phủ một màu trắng xóa.
Dưới mái hiên gian nhà sáng đèn, bốn góc treo đầy lụa trắng gió thổi tung bay tứ phía. Mấy ngọn đèn lồng trắng cũng theo đó mà chao đảo, ánh lửa lập lòe lúc tỏ lúc mờ. Khung cảnh hòa cùng tuyết trắng càng thêm phần thê lương, ảm đạm.
Suốt cả đêm, Vệ Dịch quỳ trong linh đường, tấm lưng vẫn thẳng tắp. Tay cầm tiền giấy trắng, chốc chốc rải chậu than. Có lẽ vì ròng rã hai ngày nên giờ đây nước mắt cũng cạn khô. Kẻ trong Vệ phủ phần lớn đều quỳ bên ngoài, khoác áo tang, đầu chít khăn trắng, cúi đầu lóc bi ai.
Trời tờ mờ sáng, đoàn đưa tang của Vệ phủ bắt đầu xuất phát.
Vệ Dịch ôm hai bài vị đầu hàng ngũ. Tuyết trắng xóa rơi đầy tầm mắt, vương hàng mi rậm của tan chảy như những giọt nước long lanh, lăn dài xuống má. Chẳng thể phân biệt là nước tuyết lạnh lẽo, là dòng lệ mặn chát.
Phía là hai cỗ quan tài phủ vải trắng. Tám khiêng một cỗ, hai cỗ song hành. Người kẻ giương cờ phướn trắng, rải tiền giấy, hòa cùng tiếng tụng kinh siêu độ của các tăng ni, cứ thế một mạch đến vùng đất phong thủy để an táng.
Kỷ Vân Thư chỉ đưa tiễn nửa đường thì dừng , đoàn đưa tang dần khuất bóng núi. Cảnh Dung lặng lẽ bên cạnh cô.
Thuận theo tầm mắt cô, Cảnh Dung khẽ hỏi: "Cô thật sự định cho ? Dù gì đó cũng là cha ."
Cô lắc đầu: "Không cần thiết."
Suy cho cùng, cô chỉ mong thể bảo vệ Vệ Dịch, giữ cho tâm tính thuần khiết sạch sẽ mãi về .
Khi hai định về thì Lang Bạc dẫn theo mấy thị vệ vội vã chạy tới, thần sắc chút căng thẳng.
"Vương gia, ! Kỷ lão gia dẫn đến đại náo nha môn, ép Lưu đại nhân thả Kỷ Nguyên Chức . Bây giờ e là bọn họ đến nhà lao ."
Lão hồ ly to gan thật!
Cảnh Dung phẫn nộ: "Nếu dám mang , Bổn vương nhất định sẽ cắt gân tay gân chân ."
Ngài lớn lên bằng t.h.u.ố.c s.ú.n.g ? Hung dữ quá!
Kỷ Vân Thư vội bước : "Không thể để cha đưa ngoài."
Kỷ Nguyên Chức là hung thủ rành rành, nếu lúc cứu , cha xảo quyệt như lang sói của cô sẽ giấu ở . Đến lúc đó, vụ án chẳng sẽ trở thành án treo ?
Nghĩ , bước chân cô càng nhanh hơn, cả nhóm vội vã lao đến nhà lao.
Tại cửa nhà lao lúc , Kỷ Thư Hàn đưa Kỷ Nguyên Chức ngoài! Huyện thái gia và mấy ngục ngăn cản nhưng lực bất tòng tâm. Bởi Kỷ Thư Hàn chắn phía , ngục tuy rút đao nhưng dám c.h.é.m quan triều đình.
Họ dám tay, nhưng Cảnh Dung thì dám.
Cách cổng nhà lao bốn mươi mét, Cảnh Dung trở tay rút thanh kiếm của Lang Bạc, nhắm thẳng mục tiêu mà dùng hết sức phóng . Chuôi kiếm rời tay tựa như tên b.ắ.n khỏi cung, vạch nên một đường sáng lạnh lẽo xuyên qua màn tuyết trắng, chuẩn xác ghim thẳng vai áo Kỷ Nguyên Chức.
Lực kiếm cực mạnh, móc áo kéo cả lùi vài bước theo quán tính, ghim chặt lên cánh cửa gỗ lớn của nhà lao. Nếu Cảnh Dung lệch tay một chút thôi, tên chầu Diêm Vương !
Tất cả đều thanh kiếm bất ngờ bay tới cho kinh hãi tột độ.
"Cướp ngục! Cướp ngục! Có cướp ngục!" Huyện thái gia hét toáng lên, rúc vội lưng mấy ngục . là nhát c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-111-muu-phan.html.]
Ngục rút đao, nhao nhao hướng về phía thanh kiếm bay tới. Đến khi thấy "kẻ đầu sỏ" là Cảnh Dung, tất cả lập tức xìu xuống như bong bóng xì . Huyện thái gia mặt đầy vẻ lúng túng, khóe miệng giật giật. Đợi đến gần, ông vội tiến lên chắp tay: "Hóa là Vương gia, hạ quan còn tưởng..."
Cảnh Dung khép ngón trỏ và ngón giữa , khẽ nâng lên ngắt lời Huyện thái gia. Hắn với vẻ mặt lạnh lùng đôi mắt đang sợ sệt của Kỷ Thư Hàn, : "Xem Kỷ đại nhân thật sự để Bổn vương mắt. Bổn vương mới đưa Kỷ Nguyên Chức đến nha môn một ngày, ngươi dám xông cướp . Quả thực Bổn vương coi thường cái gan của ngươi ."
Lời tuy vẻ bâng quơ nhưng rõ ràng mang theo uy thế của một Vương gia, ngầm tạo áp lực cực lớn.
Kỷ Thư Hàn vội phân bua: "Vương gia, hạ quan dám, chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là con trai g.i.ế.c , là nha đầu tự treo cổ c.h.ế.t. Tội danh tuyệt đối thể đổ lên đầu nó. Vương gia minh, xin hãy rõ sự việc."
Cảnh Dung lạnh: "Bức đến c.h.ế.t, tuy cần đền mạng nhưng tội sống khó tha."
" , chứng cứ rành rành thể chối cãi." Huyện thái gia lúc mới dám lên tiếng phụ họa. Có Cảnh Dung chỗ dựa, ông cũng mạnh miệng hơn hẳn. Trước Giang phu nhân, giờ thêm Kỷ lão gia, cái chức quan của ông mà xui xẻo thế !
Kỷ Thư Hàn mặt đầy kiên quyết, hôm nay ông nhất định mang .
Kỷ Nguyên Chức ghim cửa, trán vã mồ hôi lạnh, ánh mắt cầu cứu cha : "Cha, cha nhất định cứu con!"
Nghe tiếng con trai kêu cứu, Kỷ Thư Hàn đanh mặt , ngẩng đầu đối diện với Cảnh Dung, giọng mang theo vài phần ép buộc: "Vương gia, ngài nên hai con trai của hạ quan đều là trọng thần triều đình. Một là Tả Tư Doãn của Lâm Dực quân, một là Trường Lâm tướng quân do Hoàng thượng đích sắc phong, triều đình coi trọng. Cho dù Vương gia nể mặt chuyện thì cũng nên suy xét đến xã tắc triều chính..."
"Làm càn!"
Tiếng quát như sấm nổ bên tai khiến phát khiếp. Mặt Cảnh Dung đen , trong đôi mắt lạnh lẽo bùng lên ngọn lửa như lột da đối diện. Đến nước mà còn từng ai dám uy h.i.ế.p như , huống hồ là lấy xã tắc triều chính dọa nạt!
Đây là mưu phản ?
Dù Kỷ Vân Thư lưng cũng cảm nhận cơn thịnh nộ . Kỷ Thư Hàn giật , ý thức lời của .
"Vương gia tha tội, hạ quan chỉ sự thật, ý chọc giận Vương gia." Giọng ông run rẩy.
"Kỷ Thư Hàn, ngươi họa từ miệng mà ? Ngươi xuất ngôn bất tốn, ngay cả Bổn vương mà cũng dám uy hiếp. Dù Kỷ gia các ngươi nhân tài đông đúc, chẳng lẽ một tay che trời, gánh thêm tội danh mưu phản ?"
Mưu phản? Cái mũ cao Kỷ Thư Hàn tuyệt đối dám đội.
"Hạ quan... hạ quan tuyệt đối ý đó. Vương gia minh giám, hạ quan chỉ vì lo lắng cho con trai. Nó g.i.ế.c , dù lúc nha đầu đó c.h.ế.t nó ở bên cạnh thì cũng đáng tội c.h.ế.t."
"Vậy còn tội cố ý mưu sát thì ?"
Một câu hờ hững thốt từ miệng Kỷ Vân Thư. Cô bước lên phía , ánh mắt lạnh lùng đối diện với cái kinh ngạc của Kỷ Thư Hàn.
"Cha."
"..."
Cô gọi ông một tiếng nhưng giọng điệu lạnh băng. Ánh mắt cô dần trở nên u ám, khóe miệng khẽ nhếch: "Con vẫn luôn thể tóc da là do cha ban cho, bổn phận con cái là nhẫn nhịn phụng dưỡng cha đến cuối đời. con sai ."
Bốn chữ cuối cùng thốt cực lạnh lùng.