NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1109: Anh bạn, ngươi tự tin quá rồi đấy!

Cập nhật lúc: 2025-12-28 00:24:14
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư xuống xe, qua khách điếm thấy cũng .

Bèn kéo Kỷ Vân Thư .

Tống Chỉ ôm cái tay nải đựng mấy bộ quần áo rách theo Bạch Âm.

Nhận phòng xong.

Cảnh Dung sai thị vệ mua một ít quần áo Hồ Ấp và đồ dùng cần thiết đường.

Sau đó cùng Bạch Âm dắt ngựa và xe viện.

Kỷ Vân Thư ở trong phòng một , quen tay mở cửa sổ cho thoáng. Bên ngoài thẳng xuống con phố bên .

Gió nhẹ thổi , xua tan khí ngột ngạt trong phòng.

Nàng lấy hai hộp gỗ đàn hương từ xe ngựa xuống, định mở kiểm tra xem "bảo bối" bên trong hư hại gì thì Tống Chỉ cửa phòng.

"Cốc cốc cốc..."

Gõ cửa lịch sự.

Kỷ Vân Thư thấy là : "Vào ."

Tống Chỉ lúc mới bước .

"Kỷ công tử."

"Có chuyện gì ?"

Tống Chỉ móc một ít bạc vụn đặt lên bàn mặt nàng, đẩy qua.

Nói: "Đây là tiền phòng."

Kỷ Vân Thư cau mày, chuyện gì thế ?

Tống Chỉ giải thích: "Vừa nãy tiền phòng là do vị Cảnh công t.ử trả , định trả cho nhưng trong phòng, Bạch Âm cũng , nên đành mang sang cho Kỷ công tử, phiền ngài lát nữa đưa cho ."

Hóa !

Kỷ Vân Thư , đẩy bạc phía , : "Không cần khách sáo thế , chúng cùng đường Cao Định, nếu cái gì cũng tính toán chi li như , chẳng lẽ ăn cơm cũng ăn riêng? Uống nước cũng trả tiền?"

"Cái ..."

"Cầm về ."

"Không ."

Kỷ Vân Thư tính tên mọt sách , dứt khoát cầm bạc nhét tay , : "Ngươi khác chúng , ngươi Cao Định thi khoa cử, còn nhiều chỗ cần dùng đến tiền, cứ giữ lấy phòng khi cần kíp. Hơn nữa, chúng cũng thiếu chút bạc của ngươi, ngươi cứ lo sách cho ."

Tống Chỉ nâng niu bạc nhét trong tay, trong lòng vô cùng cảm động.

Lại : " đường còn dài, thể cứ phiền mãi ."

"Thêm một nhiều, bớt một ít, chỉ là thêm đôi đũa cái bát thôi mà. Tóm , bạc ngươi cầm về , nếu trong lòng thực sự thấy áy náy thì Tống công t.ử hãy cố gắng hết sức thi đỗ Trạng nguyên, trả cũng muộn."

Lời khiến Tống Chỉ thấy dễ chịu hơn chút.

Hắn đành nhận bạc: "Vâng, nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của Kỷ công tử."

Kỷ Vân Thư mỉm .

Tống Chỉ bỗng chú ý đến hai hộp gỗ đàn hương bàn nàng. Mắt sáng lên.

Hỏi: "Đây là cái gì?"

"Bảo bối của !"

"Bảo bối?"

Kỷ Vân Thư tò mò, bèn mở một hộp .

Bên trong đựng mấy cây bút lông nhỏ và màu vẽ nàng dùng để vẽ tranh. Được phân loại ngăn nắp từng tầng!

Một dụng cụ hiện đại, Tống Chỉ thấy bao giờ, đến ngẩn .

Mãi mới hỏi: "Đồ dùng chữ của Kỷ công t.ử quả nhiên khác thường."

"Mấy thứ để chữ, là dụng cụ vẽ tranh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1109-anh-ban-nguoi-tu-tin-qua-roi-day.html.]

Tống Chỉ vỡ lẽ: "À, là vẽ chân dung c.h.ế.t lúc sinh tiền?"

" ."

"Thật khiến mở rộng tầm mắt, từng thấy dụng cụ vẽ tranh nào tinh xảo đến thế." Tống Chỉ chú ý đến hộp còn , hỏi: “Còn cái ?"

Kỷ Vân Thư kiên nhẫn mở nốt hộp cho xem.

Khoảnh khắc hộp mở , Tống Chỉ giật thon thót. Người cứng đờ!

Bởi vì trong hộp dụng cụ vẽ tranh, cũng chẳng trang sức châu báu gì.

Mà là... Một đống dao!

To, nhỏ, dẹt, nhọn, tròn... đủ cả.

Kỷ Vân Thư thấy vẻ kinh ngạc và sợ hãi thoáng qua mặt Tống Chỉ, vội đóng nắp hộp , giải thích: "Đừng sợ, mấy thứ dùng để g.i.ế.c , chỉ là để một việc cho thuận tiện thôi."

Tống Chỉ: "Việc thuận tiện là việc gì?"

"Đôi khi gặp c.h.ế.t thì cần chút dụng cụ, thể dùng tay ."

Tống Chỉ kinh ngạc: "Ngài là ngỗ tác?"

"Không !" Kỷ Vân Thư phủ nhận, trả lời dứt khoát: “Ta chỉ là một họa sĩ."

Họa cốt sư!

Tống Chỉ tuy nhiều sách, cũng thông minh, nhưng lời Kỷ Vân Thư cứ lùng bùng lỗ tai.

"Hóa công t.ử nhiều thứ như , thật đáng khâm phục."

Đâu như , ngoài mấy cái kịch bản thì chỉ cắm đầu sách vở.

Kỷ Vân Thư đôi khi thấy tên mọt sách cũng khá đáng yêu. Chỉ là cái tính cố chấp của sách khiến phát sốt.

Lúc trong chuồng ngựa khách điếm.

Cảnh Dung và Bạch Âm dắt ngựa và xe , hai xắn tay áo, mỗi xách một xô nước, cầm bàn chải và giẻ lau cọ rửa ngựa và xe.

Rất hòa hợp.

Vì đêm qua mưa to, đường núi lầy lội, ngựa và xe đều dính đầy bùn đất. Nên sân lênh láng nước bùn. Người họ cũng lấm lem.

Bạch Âm Cảnh Dung đang chăm chỉ việc, : "Để , cần ."

tên cũng là Vương gia mà!

Cảnh Dung dừng tay, đang chải lưng ngựa, : "Ta cụt tay cụt chân, hơn nữa mấy việc đây cũng từng ."

"Huynh từng mấy việc á?"

"Sao? Ngạc nhiên lắm ?"

"Ta tưởng là Vương gia, luôn sống trong nhung lụa chứ."

"Xem thời gian chúng ở chung, hiểu vẫn đủ sâu ."

Bổn vương buồn đấy.

Bạch Âm , gì, chải ngựa vài cái ngẩng lên hỏi: "Huynh hối hận khi cùng bọn đến Hồ Ấp ?"

"Không." Cảnh Dung khẳng định, nghiêm túc : “Thực khi , trong lòng Vân Thư cũng do dự nhiều. Chúng trải qua bao nhiêu chuyện, trái tim nàng sớm đầy thương tích, chỉ an , trải qua sóng gió nữa. Hơn nữa, nàng cũng rõ, nếu nàng quyết định đến Hồ Ấp, cũng sẽ bất chấp tất cả theo. với phận của , một khi phát hiện, chắc chắn sẽ nhiều rắc rối. Vì nàng , thể tất cả, nàng đó, dù là núi đao biển lửa cũng từ nan."

Là một đàn ông, Bạch Âm cũng những lời cảm động.

Giây phút , thật hối hận phụ nữ.

Người đàn ông như Cảnh Dung, thế gian hiếm .

Bạch Âm : "Xem quả nhiên chọn lầm , giao nó cho , cũng yên tâm."

"Đương nhiên , mắt của Vân Thư lúc nào chẳng !" Cảnh Dung nhếch môi .

Ái chà, bạn, tự tin quá đấy!

 

 

Loading...