NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1100: Người tốt ắt có báo đáp

Cập nhật lúc: 2025-12-26 15:22:38
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kịch bản mới ? Đào ban chủ ngạc nhiên: "Mới á?"

"Ừ, suốt đêm qua đấy."

"Tống đừng đùa."

"Kịch bản sờ sờ đấy, đùa ."

Đào ban chủ rầu rĩ : "Nếu là đây, kịch bản nhất định sẽ nhận, nhưng bây giờ... haizz! Xảy chuyện , giờ chẳng ai đến hí trang của xem kịch nữa! Ai cũng sợ, hơn nữa cũng thấy đấy, định giải tán gánh hát, hát xướng nữa, nên kịch bản của ... lực bất tòng tâm ."

Tống Chỉ cái khó của ông . hôm nay đến để bán kịch bản kiếm tiền. Mà là để cứu nguy!

Hắn : "Ban chủ đừng hiểu lầm, khó ông . Kịch bản tuy chỉ trong một đêm, nhưng là vở nhất mấy năm nay."

Hay hơn cả Quỷ nương táng phu!

Đào ban chủ há miệng, dường như hiểu : "Ý là..."

"Triệu gia ban ở Nghĩa Ô bao năm nay, nếu vì chuyện mà giải tán thì tiếc quá. Cách duy nhất nghĩ là thế , hy vọng giữ Triệu gia ban." Hắn đẩy kịch bản về phía ban chủ: “Ông cứ xem ."

Đào ban chủ do dự một chút cầm lấy kịch bản. Ngồi kỹ càng! Càng càng say mê! Đọc đến cuối, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và... hy vọng. Còn kích động hơn lúc xem Quỷ nương táng phu.

Ông mừng rỡ dậy: "Vở mà thành, nhất định thể giúp Triệu gia ban cải t.ử sinh a!"

Tuy lời khoa trương nhưng ông tin chắc. Khẳng định vở chỉ hot! Mà còn khiến Triệu gia ban hot trở .

Tảng đá trong lòng Tống Chỉ cũng rơi xuống: "Vậy thì ! Mong là Tống mỗ thực sự giúp gì đó."

Đào ban chủ nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Tống , là quý nhân của ! Là quý nhân của Triệu gia ban a."

"Nếu tại Quỷ nương táng phu thì gây nhiều rắc rối cho ông thế , trong lòng áy náy lắm, chỉ mong kịch bản mới bù đắp phần nào."

"Đừng , là giúp đại ân mới đúng."

Hai cứ đùn đẩy qua . Cuối cùng, Đào ban chủ dứt khoát lấy một túi bạc nhét tay Tống Chỉ.

Tống Chỉ cầm túi bạc nặng trịch, tim đập thình thịch. Lập tức trả : "Không ."

"Bạc cứ cầm lấy."

Lại nhét bạc cho Tống Chỉ.

Tống Chỉ định trả nữa, Đào ban chủ giữ c.h.ặ.t t.a.y : "Đây là phần đáng hưởng, kịch cho Triệu gia ban bao năm nay, trả ít quá, trong lòng cũng áy náy, túi bạc coi như bù cho , cứ cầm lấy ."

"Cái ..."

"Cầm lấy!"

Sau một hồi từ chối, Tống Chỉ đành nhận. Vừa đang thiếu tiền thật. Đào ban chủ ôm kịch bản mới sung sướng thôi, bình tĩnh mới để ý cái tay nải cũ nát bên cạnh Tống Chỉ.

Hỏi: "Tống , cái là?"

Tống Chỉ cầm tay nải lên: "Ta định rời khỏi Nghĩa Ô."

"Rời khỏi đây? Đi ?"

"Cao Định."

"Đến Cao Định gì?"

"Thi khoa cử."

Đào ban chủ ngẩn một lúc mới hồn, gật đầu lia lịa: "Phải ! Với học thức của , lẽ thi công danh từ lâu , Tống là nhân tài, nhất định sẽ đỗ cao!"

"Cảm ơn lời chúc của ban chủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1100-nguoi-tot-at-co-bao-dap.html.]

"Lên đường cẩn thận nhé."

"Ừm!"

Thấy trời còn sớm, Tống Chỉ khỏi thành Nghĩa Ô khi đóng cửa thành, nên nhiều nữa.

khi , dặn: "Phiền ban chủ nhắn với lão Kiều bán rượu nếp một tiếng, ông thấy với nên định tù ngày nào cũng mang rượu nếp cho , nhưng Cao Định , ông đang tù."

"Yên tâm, sẽ nhắn ."

"Vậy cáo từ, ban chủ bảo trọng!"

"Cậu cũng thế." Đào ban chủ rưng rưng nước mắt. Tiễn Tống Chỉ về.

Tống Chỉ khỏi Triệu gia ban thì đụng mặt Trương Tiểu Bạch thả đêm qua. Tên nhốt mấy ngày, ngày nào cũng lo đầu lìa khỏi cổ. Người gầy một vòng lớn!

Trương Tiểu Bạch thấy , mắt sáng rực lên, lao tới ôm chầm lấy .

"Tống của ơi, đang định tìm đây."

Tống Chỉ ôm đến ngạt thở, vặn vẹo : "Cái đó... Trương công tử, buông ."

Trương Tiểu Bạch mới nhận kích động quá. Vội buông . Nói: "Ây da, xem , thấy là kích động quá, suýt thương."

"Không !"

"Tống , nếu , chắc c.h.ế.t ."

Tống Chỉ: "Thực cũng chẳng giúp gì, đều là nhờ Kỷ công t.ử bọn họ."

"Dù nữa vẫn cảm ơn , từ nay về , chỉ cần Trương Tiểu Bạch miếng cơm ăn, tuyệt đối để chịu đói." Trương Tiểu Bạch vỗ n.g.ự.c .

Hồi Tống Chỉ còn thơ, những kết giao với cũng xưng gọi , thơ nữa thì ai nấy tránh xa. Cho nên với tình cảnh hiện tại của , nếu ai những lời , chắc là thật lòng. Hắn , gì, trong lòng cảm động.

Trương Tiểu Bạch để ý tay nải vai , hỏi: "Tống định ?"

Tống Chỉ: "Ta Cao Định."

"Cao Định? Đi luôn bây giờ á? Làm gì?"

Tống Chỉ kiên nhẫn giải thích lý do Cao Định một nữa. Trương Tiểu Bạch kinh ngạc, nhưng cũng mừng cho .

" ! Người tài hoa như thể soạn tuồng cả đời ? Huynh đỗ Trạng nguyên, quan lớn!"

"Mượn cát ngôn của Trương công tử."

" mà..." Trương Tiểu Bạch chau mày suy nghĩ: “Huynh Cao Định , báo đáp kiểu gì?"

"Đừng ."

" !"

"Hửm?"

Mắt Trương Tiểu Bạch sáng lên: "Huynh đợi một chút."

Rồi chạy biến . Tống Chỉ đợi tại chỗ. Một lúc Trương Tiểu Bạch , ôm một cái hộp nhỏ, nhét tay Tống Chỉ.

Nói: "Huynh bảo khéo ? Tổ trạch nhà ở ngay Cao Định, giờ còn mấy tháng nữa mới thi, cần chỗ ở, nếu chê thì đến đó ở , trong là chìa khóa."

Tống Chỉ từ chối: "Thế ?"

"Sao ? Chúng , giúp là đương nhiên, hơn nữa cũng chẳng Cao Định, để cũng phí, cứ coi như cho cơ hội báo đáp , trong lòng cũng thoải mái."

Đào ban chủ cho một túi bạc! Trương Tiểu Bạch cho chìa khóa nhà! Quả nhiên, ắt báo đáp.

Loading...