Lão Kiều thở phào nhẹ nhõm.
Lý Thành nhíu mày, với Cảnh Dung: "Sao ngươi kỳ quặc thế? Cái gì mà tội trộm cắp? Cái gì mà tội che giấu? Hắn rõ ràng là hung thủ!"
Cảnh Dung hỏi ngược : "Thành thế tử, ngài dựa mà là hung thủ?"
"Hắn trộm quần áo."
"Rồi nữa?"
"Thì... thì..." Lý Thành cứng họng.
Thì ?
Chỉ vì trộm quần áo mà là hung thủ g.i.ế.c ? Kết luận quá vội vàng .
Cảnh Dung giải thích nhiều, sang với lão Kiều: "Còn mau đến nha môn? Đợi gán tội g.i.ế.c ?"
"Vâng ..."
Lão Kiều vội vàng nhặt quần áo đất lên. Chạy biến !
Lý Thành còn gọi , nhưng lão Kiều chạy nhanh như thỏ, chớp mắt thấy tăm .
"Sao ngươi thả như thế? Nhỡ đến nha môn thì ?" Lý Thành lo lắng.
Cảnh Dung khẳng định: "Hắn dám ."
"Tại ?" Lý Thành chớp mắt .
"Hắn nghĩ đến việc trả quần áo, chứng tỏ lương tâm c.ắ.n rứt, sợ liên lụy vô tội. Một kẻ sợ c.h.ế.t như nếu bỏ trốn, chẳng khác nào lạy ông ở bụi , nha môn tha cho ? Cho nên, chỉ đến nha môn đầu thú mới là con đường sống duy nhất."
Ra là !
Lý Thành gật gù. Cũng lý!
Chợt nhớ , hỏi Cảnh Dung: " , vị Kỷ tiểu công t.ử ? Sao chỉ ngươi?"
Cảnh Dung trả lời , sang với quản sự gánh hát: "Phiền ngài đưa tìm Kỷ công tử."
"Được!"
Quản sự dẫn hai .
Lúc , trong phòng Tiểu Khúc.
Đại phu , trong gánh hát vì lo lắng nên vẫn tản hết.
Kỷ Vân Thư hỏi Tiểu Khúc: "Tiểu Khúc cô nương, thể hỏi cô một chuyện ?"
Tiểu Khúc đỡ hơn nhiều, đáp: "Công t.ử cứ hỏi."
"Những đốm đỏ cổ tay cô là do mà ?"
"Cổ tay?" Tiểu Khúc ngạc nhiên, kéo tay áo lên, sững : “Hả? Ta chạm T.ử Dạ hoa lúc nào thế ?"
T.ử Dạ hoa?
Kỷ Vân Thư hỏi: "T.ử Dạ hoa là gì?"
Tiểu Khúc giải thích: "Là một loại cây, thường mọc ở nơi ẩm ướt, hễ chạm lá cây là cổ tay nổi đốm đỏ, lâu mới lặn. mà... thời gian đụng T.ử Dạ hoa, nổi lên thế ?"
Cô cũng thắc mắc.
Quay sang hỏi nha đầu: "Em thấy chạm ? Hay là em hái hoa đó về?"
Nha đầu co rúm : "Tiểu Khúc tỷ đừng đùa, loại hoa đó là hoa c.h.ế.t, mọc cạnh mộ phần, còn nở ban đêm, ai dám nửa đêm nghĩa địa hái chứ? Em còn chẳng dám đụng , xui xẻo lắm. Hơn nữa Tiểu Khúc tỷ, em cũng thấy tỷ chạm !"
Mọc ở nơi âm khí nặng, cạnh mộ phần, nở ban đêm! Quả thực, chẳng ai đụng .
Kỷ Vân Thư hỏi thêm nữa, chỉ dặn dò Tiểu Khúc nghỉ ngơi cho ngoài.
Bên ngoài, Cảnh Dung và Lý Thành đang đợi.
"Tiểu công tử." Trương Tiểu Bạch gọi cô một tiếng.
Kỷ Vân Thư một cái.
Cảnh Dung kể chuyện cho cô .
Nghe xong, cô : "Nói tức là, Tống Chỉ hung thủ?"
" !"
Sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng, với Cảnh Dung: "Ta còn đến một nơi nữa."
"Ở ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1081-nghia-dia.html.]
"Nghĩa địa!"
...
Lão Kiều ôm đống quần áo lảo đảo chạy đến nha môn, kể sự tình cho Trác đại nhân.
Trác đại nhân đập bàn cái rầm, lệnh tống giam đại lao.
"Đại nhân, g.i.ế.c , tại bắt ?"
"Ngươi g.i.ế.c , nhưng ngươi phạm tội trộm cắp và che giấu, bản quan giam ngươi , đợi ngươi ngoan ngoãn sẽ thưởng cho mấy chục trượng."
Cái gì? Còn đ.á.n.h nữa?
Lão Kiều lóc t.h.ả.m thiết, nhưng cuối cùng vẫn lôi .
Trong đại lao.
Trương Tiểu Bạch nhốt từ sáng đến giờ một ngày. Hắn nhàn rỗi quá, bèn bắt đầu hát tuồng. Hát hết câu đến câu khác.
Tống Chỉ đối diện, thi thoảng nheo mắt, thi thoảng thích thú Trương Tiểu Bạch, lẳng lặng hát.
Phải thừa nhận, giọng hát của Trương Tiểu Bạch hơn Vương Quân nhiều. Nếu năm xưa vì quan hệ của Triệu lão bản, Trương Tiểu Bạch là kép chính từ lâu .
Tống Chỉ : "Thực ngươi hát ."
Trương Tiểu Bạch: "Cái đó còn ?"
"Đợi ngươi ngoài, ngươi sẽ là kép chính."
"Cái đó còn ?"
"Ta tuy Vương Quân hát bao giờ, nhưng thích giọng của ngươi nhất."
"Cái đó còn ?" Trương Tiểu Bạch đắc ý hất hàm, cái bóng đối diện, nghiêm túc hỏi: “Ngươi thực sự thích hát?"
Tống Chỉ gật đầu chắc nịch: "Ừ, thật đấy."
"Vậy hát thêm vài câu nhé?"
Tống Chỉ ngẫm nghĩ: "Thôi đừng hát nữa, ngươi hát cả buổi chiều , xem, trời tối , chúng ngủ sớm ."
Lời mà kỳ cục thế !
Trương Tiểu Bạch thở dài, qua ô cửa sổ nhỏ đầu, cảm thán: "Ngươi xem thế gian mà loạn lạc thế? Kẻ đáng c.h.ế.t thì c.h.ế.t, kẻ đáng c.h.ế.t sống nhăn răng. Ta đáng lẽ kép chính, thế , đáng lẽ thế Vương Quân, giờ nhốt ở đây. Thế đạo a! Sao mà loạn thế?"
Thế đạo a! Sao mà loạn thế!
Câu than thở của Trương Tiểu Bạch cũng ngân nga như hát tuồng. Nghe thật thê lương.
Tống Chỉ xong, cũng lên ô cửa sổ nhỏ, ánh mắt trầm xuống, : "Phải, thế đạo mà loạn thế?"
Trương Tiểu Bạch thể hiểu lời , nhưng bao giờ hiểu lời Tống Chỉ . Hắn thậm chí cảm thấy và Tống Chỉ thuộc cùng một thế giới.
Hai cứ thế than ngắn thở dài một lúc...
Đột nhiên...
Ngục giải một .
Lão Kiều ngoan ngoãn, la hét cũng loạn. Để mặc ngục đưa đến phòng giam của Tống Chỉ.
Thế là, Tống Chỉ và Trương Tiểu Bạch đồng loạt dậy. Đi đến bên song gỗ.
Trương Tiểu Bạch như thiết với ngục lắm, mở miệng hỏi ngay: "Đại ca, cũng phạm tội g.i.ế.c ?"
Ngục uể oải đáp: "Không, phạm tội trộm cắp."
"Trộm? Trộm của ai?"
"Trộm quần áo của Vương Quân."
"Cái gì?" Trương Tiểu Bạch ngạc nhiên.
Ngục thèm trả lời nữa, mở cửa phòng giam của Tống Chỉ, vọng : "Tống Chỉ, ngươi ."
Tống Chỉ kinh ngạc: "Ta ?"
"Phải, tên trộm cái tay nải ngươi trả cho Vương Quân, tự đến đầu thú . Đại nhân bảo ngươi thể , đừng chiếm chỗ nữa, để dành cho khác."
Ngục đẩy lão Kiều trong.
Lão Kiều bèn nắm lấy tay Tống Chỉ : "Tống , là với , hại tù oan mấy ngày, cũng là ma xui quỷ khiến mới trộm đồ."
Tống Chỉ hề trách móc, ngược gật đầu : "Đồ trả về là ."
...