NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1080: Không phải tội giết người là được

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:46
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta chỉ trộm quần áo thôi, g.i.ế.c a!"

Kẻ đó la hét run rẩy. Cả quỳ rạp xuống đất, ép sát , đầu dám ngẩng lên nửa phân.

Đủ thấy sợ hãi đến mức nào.

Ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung lướt qua , đống quần áo , trong lòng dường như hiểu vài phần.

Bèn hỏi: "Quần áo Tống Chỉ mang đến trả Vương Quân là do ngươi trộm?"

Hả?

Bàn tay kẻ đó bấu chặt xuống đất, hoảng loạn sợ hãi, vội : "Phải, quần áo là do trộm, nhưng chỉ trộm quần áo thôi, gì khác cả, Vương Quân càng do g.i.ế.c."

Lắc đầu nguầy nguậy.

Đi chỉ mấy câu đó.

Tiếng động nhanh chóng thu hút trong gánh hát chạy tới.

Họ cảnh tượng mắt, chút kinh ngạc.

Một ! Một quỳ! Bên cạnh là đống quần áo lộn xộn.

"Chuyện... chuyện ?"

Đồng thời, nhận kẻ đang quỳ đất, chỉ : "Lão Kiều? Sao ông ở đây? Sao quỳ thế ?"

Lão Kiều cúi đầu thấp hơn nữa! Dường như vì nhận nên cảm thấy vô cùng hổ.

Sao? Chẳng lẽ trong gánh hát?

Cảnh Dung bèn hỏi một đàn ông trong gánh hát: "Người của các ngươi?"

Người đàn ông đáp: "Không , ông hàng ngày mang canh rượu nếp cho các vai diễn của chúng ."

"Canh rượu nếp?"

"Công t.ử điều , các vai diễn của gánh hát khi lên sân khấu đều uống một bát canh rượu nếp để nhuận giọng, lão Kiều bán rượu nếp, nhà ngay bên cạnh, nên ngày nào cũng mang sang."

Hóa .

Người đàn ông hỏi: " mà công tử, rốt cuộc là chuyện gì thế?"

"Cũng chuyện lớn, chỉ là trộm đồ."

"Trộm đồ?" Người đàn ông lập tức lão Kiều đang quỳ: “Lão Kiều, là ông trộm đồ? Chuyện... chuyện ? Ông vốn thật thà lắm mà!"

Lão Kiều nuốt nước bọt, vặn vẹo, ấp úng : "Ta... cũng trộm đồ gì quý giá, chỉ trộm mấy bộ quần áo Tống Chỉ trả cho Vương Quân thôi."

"Quần áo là ông trộm?"

"Là trộm, nhưng g.i.ế.c a!"

Từ đầu đến cuối, cũng chẳng ai bảo ông g.i.ế.c cả!

Cảnh Dung phận , hỏi : "Vậy tại ngươi trộm những thứ quý giá khác, trộm mấy bộ quần áo vải thô ?"

"Vì những thứ quý giá khác tiểu nhân dám trộm, hơn nữa... cũng nhét ."

"Nói rõ ràng." Cảnh Dung giọng nặng nề.

Lão Kiều đành khai thật: "Tiểu nhân chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến, đầu óc mê nên mới chuyện ngu ngốc đó! Hôm , định đưa bát canh rượu nếp cho Vương Quân, nhưng thấy đó, định về thì thấy cái tay nải bàn, tò mò mở xem, thấy là mấy bộ quần áo, cũng chẳng đồ gì, nghĩ chắc của Vương Quân vì bình thường mặc đồ , cho nên... nảy lòng tham, giấu cái tay nải giỏ đựng rượu nếp, lẻn cửa chuồn mất. Còn mấy thứ đắt tiền , nào dám trộm a! Chỉ mấy bộ quần áo thôi gặp ác mộng mấy hôm nay , chuyện , cả đời dám nữa ."

"Vậy bây giờ ngươi lén lút mang mấy bộ quần áo đến đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1080-khong-phai-toi-giet-nguoi-la-duoc.html.]

"Vì ngờ, chuyện hại Tống Chỉ tù, thể... còn mất mạng. Tiểu nhân chỉ tham tài chứ hại a! Mấy ngày nay cứ gặp ác mộng, nghĩ nếu Tống Chỉ c.h.ế.t, chắc chắn khó thoát tội , cả đời lương tâm c.ắ.n rứt, cho nên... mới nhân lúc trong gánh hát nha môn, lén trả quần áo , hy vọng giúp Tống Chỉ thoát tội. Nào ngờ kịp để quần áo xuống thì họ về, định đợi tối , nhưng công t.ử bắt gặp. Những gì đều là sự thật, tiểu nhân g.i.ế.c a! Thật sự chỉ trộm quần áo thôi."

Lão Kiều giọng nghẹn ngào. Sợ bắt lên nha môn hỏi tội.

Ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung vẫn giảm phần nào, nghiêm nghị hỏi: "Số quần áo thực sự trộm từ chỗ Vương Quân?"

"Thật mà, nửa câu sai sự thật, xin trời đ.á.n.h thánh vật."

Nói , chuyện Tống Chỉ bảo sáng hôm đó đến trả lễ cho Vương Quân là thật. Vậy thì, cũng thể rửa sạch tội danh !

Mấy trong gánh hát .

"Lão Kiều a! Ông bình thường thật thà chất phác, chuyện chứ. Ông , nếu huyện nha đại nhân phán Tống dối, ông thể c.h.é.m đầu đấy."

"Ta , nên mới đến trả quần áo đây !"

"Sao lúc đó ông ?"

"Ta... sợ!"

Đến khi nhận sự việc nghiêm trọng, ông mới vội vàng đến trả quần áo. Một câu " sợ", cũng gì hơn. Quả thực, gặp chuyện liên quan đến mạng thế , ai mà chẳng sợ, cũng may lão Kiều còn lương tâm trỗi dậy.

Lúc ...

Lý Thành từ khách điếm chạy tới hết cuộc đối thoại của họ.

Vừa bước ...

"Hóa ngươi chính là kẻ đầu têu." Giọng the thé của Lý Thành là nhận ngay.

Mọi đồng loạt .

Chỉ thấy tay cầm chiếc quạt xếp màu tím tới. Dáng vẻ đó, tiền.

Hắn thẳng đến bên cạnh Cảnh Dung, vỗ vai một cái, trách móc: "Ngươi cũng nể mặt em gì cả, tìm hung thủ cũng báo , sáng nay nha môn cũng bảo , nếu nhờ Bạch nhắc nhở các ngươi đến đây, chắc chạy đến nha môn , thật là, còn coi em đấy?"

Không với ngươi, cảm ơn!

Cảnh Dung thích miếng kẹo cao su lắm. cũng đến mức ghét. Chỉ thầm mắng Bạch Âm nhiều chuyện!

Hắn liếc Lý Thành một cái, chẳng buồn gì.

Lý Thành huých tay : "Sao? Cảm thấy với ? Lần nhớ đấy, đừng bỏ rơi , chuyện bắt hung thủ , thể vắng mặt ."

Rõ ràng là chỉ ham vui!

Cảnh Dung trán nổi vạch đen.

Lý Thành mặc kệ, chỉ lão Kiều đang quỳ đất: "Ngươi, mau khai thật , ngươi g.i.ế.c Vương Quân thế nào?"

Nghe , lão Kiều sợ c.h.ế.t khiếp, dập đầu lia lịa: "Ta g.i.ế.c , chỉ trộm quần áo thôi."

"Nói láo, hung thủ chắc chắn là ngươi!"

"Không ..."

"Chính là ngươi!"

Cảnh Dung nổi nữa, lên tiếng với lão Kiều: "Tốt nhất bây giờ ngươi tự đến nha môn rõ sự tình với Trác đại nhân, giấu giếm bất cứ điều gì."

Lão Kiều lo lắng: "Vậy... đại nhân trị tội ?"

Cảnh Dung lạnh lùng : "Tội trộm cắp và che giấu đương nhiên là tránh khỏi."

Chỉ là trộm cắp và che giấu?

Lão Kiều thở phào nhẹ nhõm. Không tội g.i.ế.c .

Loading...