NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1072: Vết cào trên người

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:46:39
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Tiểu Bạch bình thường ưa sạch sẽ, tay dính chút bụi bẩn là rửa rửa mấy mới thôi.

Nói trắng là bệnh khiết phích nặng!*

*Kiểu OCD ạ.

Hắn năm nay hai mươi lăm tuổi, nhỏ hơn Vương Quân năm tuổi, Triệu gia ban mười năm. Hồi mới nghề còn Đào ban chủ đích dẫn dắt, nên lời đồn là con riêng của Đào ban chủ, nhưng tin đồn cuối cùng cũng chìm xuống.

Trước đây khi Vương Quân còn là vai hề, Trương Tiểu Bạch coi là nửa cái sinh hành , tướng mạo thư sinh trắng trẻo. Năm năm , Đào ban chủ vốn định để kép chính của Triệu gia ban, nào ngờ Vương Quân lúc đó lọt mắt xanh của bà chủ tiệm son phấn Triệu Trang Nhi, thành với ả, thế là chỗ dựa vững chắc. Vì mối quan hệ cộng thêm chuyện ăn, Đào ban chủ đành đổi ý, lăng xê Vương Quân lên kép chính, Trương Tiểu Bạch đành ngậm ngùi tiếp tục kép dự . Làm một mạch đến tận bây giờ.

Lần Vương Quân mất tích, khó khăn lắm mới cơ hội lên sân khấu thế, mắt thấy sắp vượt mặt Vương Quân thì xảy chuyện tày đình !

Trương Tiểu Bạch rót cái chén lau sạch, nhấp một ngụm chê dở, đặt xuống. Đôi mắt phượng liếc , giọng điệu chanh chua như hát tuồng: "Các ngươi nghĩ Tống Chỉ nhát gan dám g.i.ế.c , thấy tên đó gan to bằng trời đấy."

"Sao thế?"

"Các ngươi nghĩ xem, đến loại kịch ma quái như Quỷ nương táng phu còn , chứng tỏ trong lòng gan lắm, g.i.ế.c với khi chỉ là chuyện nhỏ! Hơn nữa, thì tưởng và Vương Quân hiềm khích gì, nhưng chuyện riêng tư ai mà ?" Trương Tiểu Bạch nhếch môi khẩy.

Cái điệu bộ đó chỉ đ.ấ.m cho một phát.

Thực đều ưa Trương Tiểu Bạch, nhất là cái thói kiêu ngạo hách dịch của , ỷ trắng trẻo trai mà coi thường khác.

Nên chẳng ai thèm tiếp lời nữa!

Lúc ...

Cô nương áo đỏ hạ giọng đầy vẻ bí hiểm: " , xem... nếu lời Tống Chỉ là thật, hôm đó đến hí trang là để trả lễ cho Vương Quân thật, thì... cái tay nải đó rốt cuộc ?"

Hả!

Lập tức cả đám im bặt!

Đây thực cũng là thắc mắc trong lòng . Ai nấy ngơ ngác.

Một : "Chẳng lẽ... thực sự dối?"

"Nói bậy!" Một tiểu hoa đán : “Chuyện chuyện đùa, lấy cái tay nải thì dối? Mấy bộ quần áo rách thôi mà, đáng ?"

đáng thật.

...

"Nhỡ lấy tay nải... chính là hung thủ thì ?"

"Hung thủ điên ? Lấy cái tay nải gì?"

"Ừm... cũng !"

Trước đó Kỷ Vân Thư cũng suy đoán, nếu kẻ trộm lấy mất tay nải, tại chỉ lấy mấy bộ quần áo mà lấy những thứ quý giá khác bàn? Điều phi logic!

Nếu tay nải hung thủ lấy mất, mục đích là để hãm hại Tống Chỉ? Tống Chỉ tiền thế, hại gì? Điểm cũng thông.

Thế là cái tay nải trở thành một bí ẩn. Trừ phi Tống Chỉ dối từ đầu đến cuối!

hiện tại vẫn thể xác định .

Mọi trầm tư suy nghĩ...

Đột nhiên, : "Trương Tiểu Bạch, lúc Vương Quân kép chính, trụ cột của Triệu gia ban suýt nữa là ngươi . Sau đó vì Triệu lão bản mà ngươi thế cho Vương Quân suốt năm năm trời, trong lòng ngươi cam tâm ?"

Ái chà!

Người chút đầu óc đều hiểu ý trong câu . Rõ ràng là ám chỉ Trương Tiểu Bạch vì lý do mà nảy sinh sát cơ!

Trương Tiểu Bạch nhướng mày lườm đó: "Ngươi thế là ý gì?"

"Không gì, chỉ là buột miệng thôi."

"Chó mọc ngà voi." Trương Tiểu Bạch c.h.ử.i cũng điêu ngoa.

Đốp chát chan chát!

Người trong Triệu gia ban hầu như ai cũng từng c.h.ử.i qua. Mọi trong lòng tuy khó chịu nhưng cãi , đành nhịn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1072-vet-cao-tren-nguoi.html.]

Kẻ gây sự gan to tày trời, tiếp tục : "Ai cũng ngươi và Vương Quân quan hệ , khi nào..."

Trương Tiểu Bạch , cầm chén ném thẳng về phía đó. bắt một cách gọn gàng!

"Làm gì mà nóng thế? Ta chỉ bâng quơ thôi mà."

"Ta hận Vương Quân cướp vai của thật, nhưng cái trò kinh tởm đó." Hắn hừ một tiếng, dậy bỏ .

Mọi cũng thấy chán.

"Giải tán thôi, muộn thế cũng chẳng ai đến xem kịch ."

Hí trang diễn, đây cũng chẳng ý nghĩa gì. Bèn giải tán ai về phòng nấy.

Trương Tiểu Bạch hậm hực về phòng, đóng cửa ngay lập tức. Hắn lấy từ trong tủ lọ t.h.u.ố.c mỡ, mở nắp.

Cởi áo.

Áo cởi , lộ ngay mấy vết cào đóng vảy ngực.

Tuy sâu, nhưng với ưa sạch sẽ như Trương Tiểu Bạch, vết sẹo là điều thể chấp nhận , nên xử lý cẩn thận.

Hắn đổ ít bột t.h.u.ố.c , định bôi lên...

"Cốc cốc cốc..."

gõ cửa.

"Ai đấy!"

"Ta, Tiểu Giang đây."

Tiểu Giang, chân chạy vặt trong gánh hát!

Trương Tiểu Bạch hỏi: "Chuyện gì?"

Người ngoài cửa đáp: "Mấy bộ y phục diễn hôm ngươi đưa giặt khô , mang đến cho ngươi."

"Ngươi đợi chút..."

"Ngươi mau mở cửa chứ! Trời tối lạnh c.h.ế.t ." Tiểu Giang run rẩy bên ngoài, gõ cửa liên hồi.

Trương Tiểu Bạch hết cách, trong lòng cũng hoảng, lúc dậy vô tình đổ lọ thuốc. Bột t.h.u.ố.c trắng xóa đổ đầy .

Hắn vội dựng lọ t.h.u.ố.c lên, phủi bột t.h.u.ố.c , vọng : "Ngươi cứ để ở cửa là ."

"Y phục giặt sạch, để xuống đất bẩn mất. Ngươi cái gì trong đó thế? Mau mở cửa ."

Hết cách, Trương Tiểu Bạch kịp bôi thuốc, vội vàng mặc áo , giấu lọ t.h.u.ố.c mở cửa.

Lúc mở cửa, áo quần còn xộc xệch, đang luống cuống thắt đai lưng.

Tiểu Giang ôm mấy bộ y phục sạch sẽ ở cửa, thấy bộ dạng lôi thôi của thì gian, ngó trong hỏi: "Trong phòng ngươi... giấu mỹ nhân nào đấy?"

"Nói linh tinh gì thế?"

"Nhìn cái bộ dạng ngươi kìa."

Trương Tiểu Bạch nuốt nước bọt, giải thích: "Ta đang định ngủ."

"Căng thẳng cái gì?"

Trương Tiểu Bạch lườm một cái, giật lấy y phục tay , : "Được , ngươi ."

Định đóng cửa!

Tiểu Giang chặn cửa, chen : "Vội gì chứ? Mọi ngủ hết , chán c.h.ế.t ! Ta tán gẫu với ngươi chút."

"Ta nghỉ ngơi."

"Bình thường ngươi ngủ muộn nhất cơ mà?"

 

 

Loading...