Những việc Kỷ Vân Thư khiến Tống Chỉ vô cùng cảm kích.
Hắn : "Công tử, Tống mỗ nếu thể rửa sạch oan khuất, công t.ử chính là ân nhân suốt đời của . Dù nhảy dầu sôi lửa bỏng, cũng sẽ dùng cả đời để báo đáp công ơn của ."
"Tống công t.ử quá , vụ án liên quan đến mạng , dù là ai cũng sẽ tay tương trợ thôi."
" dù nữa, công t.ử vẫn là ân nhân của ." Nói , Tống Chỉ chắp tay cúi đầu hành lễ.
Kỷ Vân Thư lập tức đáp lễ: "Tống công tử, tại hạ xin cáo từ, phiền nữa."
Nói , nàng rời khỏi đại lao.
Tống Chỉ chỉ dõi mắt theo.
Sau đó, chỗ cũ, dòng chữ nền đất, thở dài thườn thượt.
Chỉnh trang y phục nhăn nhúm, xuống.
Lại cầm cọng rơm ướt vẽ vẽ đất. Từng nét từng nét một. Không gì?
Viết xong, ngẩng đầu ô cửa sổ nhỏ, bất giác mỉm .
Miệng lẩm bẩm: "Trăm cái vô dụng là thư sinh!"
Lại là câu .
Năm năm , từ bỏ thơ, chuyển sang kịch bản, thực trong lòng cũng khổ tâm lắm!
Không ai năm năm trải qua chuyện gì.
Giờ chỉ cần nhắm mắt , cảm thấy tim đau như cắt.
...
Triệu gia ban.
Đào ban chủ từ nha môn trở về, nhưng về đến nơi là đóng cửa rúc trong phòng.
Lúc , trời tối hẳn.
Hí trang Triệu gia ban thắp đèn lồng sáng trưng.
Giờ khi là lúc hí trang náo nhiệt nhất, chen , đều vì xem vở Quỷ nương táng phu.
hôm nay...
Vì vụ án xương trắng, bộ Triệu gia ban ngừng hoạt động. Cũng chẳng mống khách nào mua vé xem kịch.
Vở Quỷ nương táng phu nổi đến mức cháy vé, thậm chí tiếc bỏ giá cao để mua. Chợ đen còn đẩy giá lên đến mấy lượng bạc.
Thật đáng sợ!
Giờ đây vắng tanh vắng ngắt! Chỉ gió lạnh thổi qua!
Người trong gánh hát uể oải, chán nản rải rác sân khấu và ghế khán giả.
Ai nấy đều thở ngắn than dài!
Mấy cô nương tụm oán thán: "Haizz, xảy chuyện chứ?"
Cô nương áo trắng : "Biết ? Tai họa cứ dè chúng mà ập xuống, ông trời mắt nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1071-truong-tieu-bach.html.]
Cô nương áo đỏ : "Giờ xảy án mạng, còn là vụ án rợn thế , chẳng ai dám đến xem kịch nữa , cầu xin cũng chẳng ai thèm xem."
Cô nương áo xanh bên cạnh sợ hãi kéo tay áo cô nương áo đỏ: "Tỷ đừng nữa, hai hôm nay gặp ác mộng, cứ mơ thấy Vương Quân đầy m.á.u hát sân khấu, sợ đến mức tỉnh ngủ mấy ."
Cô nương áo đỏ hất tay nàng : "Muội sợ bằng Tiểu Khúc tỷ ? Tỷ là đầu tiên thấy xương trắng trong đống đất vàng, còn tận tay chạm ngón tay c.h.ế.t, tại chỗ sợ mất mật, giờ vẫn còn liệt giường, chẳng bao giờ mới khỏi."
Một nam t.ử vạm vỡ bàn bên cạnh tiếp lời: "Tiểu Khúc cũng đáng thương, gặp chuyện , đổi là đại lão gia chúng chắc cũng sợ c.h.ế.t khiếp, gì đến Tiểu Khúc phận nữ nhi, bình thường đến con chuột còn dám bắt." Nói xong, sang hỏi đàn ông đối diện: “ lão Cao, hôm Tống Chỉ đến, chẳng ông thấy đầu tiên ? Ta thấy hai còn chuyện vài câu, lúc đó ông phát hiện điều gì bất thường ?"
Người gọi là lão Cao tên thật là Cao Đại Lực, diễn vai hề ở Triệu gia ban gần mười năm . Hôm đó, cũng chính là với Tống Chỉ rằng Vương Quân ở đây.
Cao Đại Lực chau mày, thở dài: "Lúc đó để ý nhiều thế? Tống bảo đến tìm Vương Quân, hỏi việc gì, ông bảo chuyện nhỏ chuyện nhỏ! Ta bèn bảo Vương Quân ở đây. mà... lúc đó ông đúng là cầm một cái tay nải, dường như sợ thấy nên cố ý giấu lưng mấy , cũng hỏi nhiều vì bận việc nên luôn."
Người đàn ông cao gầy bàn chen : "Ta thấy , trong cái tay nải đó chính là xương trắng đấy."
Cao Đại Lực : "Ta dám chắc!"
"Ông đúng là thật thà quá, là thì lúc đó chắc chắn hỏi cho nhẽ." Người gác một chân lên ghế, tay bốc hạt dưa cắn, chợt để ý tay Cao Đại Lực, hỏi: “Tay ông thế?"
Cổ tay Cao Đại Lực đều quấn băng trắng, đó giấu trong tay áo thấy, giờ đặt tay lên bàn mới lộ .
Hắn thở dài, kéo tay áo che , : "Còn nữa, mấy hôm nay luyện công căng cơ thôi."
Cái gọi là luyện công, thực là tập dượt!
Người c.ắ.n hạt dưa : "Ông thế cũng thấy mỏi cổ, ông bảo xem, chúng vì vở kịch tốn bao nhiêu công sức, mệt gần c.h.ế.t, giờ đổ sông đổ bể hết! Sau Triệu gia ban còn trụ , tất cả là tại cái tên Tống Chỉ đó, thì lắm chuyện thế , thật tức c.h.ế.t , ông xem, giờ ban chủ tức đến phát bệnh , từ nha môn về là liệt giường luôn."
Thế là...
Có hỏi: "Nói các ngươi thực sự tin Tống g.i.ế.c ?"
"Chắc chắn là ! Bình thường thư sinh nho nhã, ngờ độc ác thế."
Lúc ...
Một giọng the thé từ sân khấu vọng : "Ta thấy tên họ Tống đó lên kế hoạch từ , cố ý vở kịch , cố tình g.i.ế.c Vương Quân đấy."
Người bước ai khác chính là Trương Tiểu Bạch - thế Vương Quân diễn vai tiểu sinh.
Kẻ dung mạo còn tinh tế hơn cả nữ nhân. Da dẻ mịn màng như búng nước, mặt còn đ.á.n.h phấn hồng, tô son, trông vô cùng yêu nghiệt. Hơn nữa dáng điệu ẻo lả, còn lả lướt hơn cả con gái. Không còn tưởng là nữ nhân thật!
Hắn giọng hát , chính vì thế ban chủ mới dùng thế Vương Quân ba mươi tuổi.
Hắn uốn éo tới.
Có với : " mà Trương Tiểu Bạch, Vương Quân và Tống quen ."
"Quen chẳng lẽ bố cáo thiên hạ ?" Trương Tiểu Bạch .
" , Kỷ mà nha môn mời về là một thần nhân, thể sờ xương đoán án, chỉ mất hai ngày tra danh tính bộ xương trắng, còn phân tích hung thủ thù oán với Vương Quân. Cho dù Tống Chỉ quen Vương Quân, nhưng với tính cách của Tống Chỉ, dám g.i.ế.c chứ!"
Trương Tiểu Bạch hừ một tiếng: "Nói như ngươi, ngươi cho rằng Tống Chỉ hung thủ?"
"Cũng dám chắc."
Trương Tiểu Bạch uốn éo xuống cái ghế bên cạnh, chỉnh vạt áo sạch sẽ, vắt chéo chân.
Sau đó cầm cái chén lên, lấy khăn tay lau kỹ miệng chén một lượt mới rót . là kẻ sạch sẽ đến mức thái quá!