Trong nghề!
Bạch Âm đương nhiên là trong nghề. Hắn theo Hô Hòa Hạo rong ruổi sa trường Tây Tắc, g.i.ế.c địch vô , lúc đó Lý Thành còn đang đội cái mác thế t.ử vui vẻ trong đống phấn son chứ.
Ở thảo nguyên cái gì nhiều, nhưng ngựa và dê thì bao la.
Bạch Âm vẻ ngầu lòi: "Cũng chẳng trong nghề gì, chỉ nhiều hơn ngài chút thôi."
Lý Thành hì hì, huých vai : "Hay là... dạy cách xem ngựa ?"
"Không rảnh."
"Đừng keo kiệt thế chứ!"
Mặt Bạch Âm đen .
Lý Thành thấy chán, trả nắm cỏ cho Bạch Âm, sang mắng con ngựa quý của : "Ăn ăn ăn, mày chỉ ăn thôi, bản thế t.ử tốn bao nhiêu bạc rước mày về, hóa mày chỉ cái mã, lát nữa đem mày thịt."
"Hí..."
Con hãn huyết bảo mã như hiểu tiếng , lùi đá hậu mấy cái.
"Kêu cái gì mà kêu, mày chỉ kêu thôi, ngựa nhà bên cạnh xem, ăn uống im lặng, còn vạm vỡ hơn mày, mày xem mày tác dụng gì? Lông đến mấy cũng là đồ bỏ ."
"Hí..."
"Còn dám đá hậu ?"
"Hí..."
Lý Thành lập tức gọi tiểu nhị khách điếm tới, cho cái địa chỉ, dặn dò: "Dắt con ngựa đến chỗ , bảo trả ngựa, bọn họ mà dám thiếu một xu, hỏi tội ngươi đấy."
"Hả?"
"Hả cái gì mà hả? Đi mau." Nói xong nhét thỏi bạc vụn cho tiểu nhị.
Được tiền, tiểu nhị hớn hở: "Vâng ạ!" Rồi dắt ngựa ngay.
Bạch Âm cho ngựa ăn xong, buộc dây cương sân .
Lý Thành lau tay, vội vàng bám đuôi, hỏi dồn: "Huynh tìm tiểu công t.ử ? Cô ở phòng nào?"
"..."
"Bản thế t.ử ác ý , vụ án xương trắng là do bản thế t.ử giao cho tiểu công t.ử đó, nên cũng liên quan đến mà."
"Không ai mượn ngài lo chuyện bao đồng!"
Lý Thành: "Sao gọi là bao đồng ? Nếu bản thế tử, Trác đại nhân kết án bừa ."
Còn mau cảm ơn ?
Bạch Âm lên lầu, phòng , chặn cửa : "Thành thế tử, dừng bước!"
"Ta..."
"Rầm!" Bạch Âm đóng sầm cửa .
Lý Thành ăn quả bơ to đùng. Cánh cửa suýt đập vỡ mũi !
Hắn xoa xoa mũi, ngượng ngùng định gõ cửa, nhưng thôi, quanh khách điếm một vòng, xoa cằm lẩm bẩm: "Khách điếm cũng chẳng to lắm, tin tìm tiểu công t.ử ."
Hừ một tiếng. Rồi bỏ !
...
Lý Văn Thù về phòng vẫn cứ thừ đó, ánh mắt m.ô.n.g lung. Không đang nghĩ gì?
Lý Thành hắt hủi bèn mò sang phòng tỷ gái.
Vào cửa hỏi luôn: "A tỷ? Tỷ thế?"
Lý Văn Thù đáp. Lý Thành tự rót nước uống.
Nha đầu đang dọn dẹp trong phòng xen : "Vừa nãy tiểu thư va ở cầu thang, chắc là hoảng sợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1066-tong-chi-noi-doi.html.]
"Va ?"
"Vâng! may nhờ một vị công t.ử đỡ tiểu thư nên , nếu thì..."
Nha đầu hết câu Lý Văn Thù quát: "Lắm mồm."
Nha đầu cúi đầu, dám ho he, vội vàng lui .
Lý Thành lo lắng: "A tỷ, tỷ chứ?"
"Ta ."
"Có ngã chỗ nào ? Hay cho mời đại phu?"
"Không cần!"
"A tỷ..."
Lý Văn Thù ngắt lời: "A Thành, đừng hỏi nữa, thật sự ! Đệ ngoài , yên tĩnh một ."
Lý Thành quan sát sắc mặt nàng, thôi... Cuối cùng hỏi nữa, dậy .
Cửa đóng, ánh mắt Lý Văn Thù càng thêm thâm trầm. Trong đầu là ánh mắt của nam t.ử . Quen thuộc đến thế! Dù nàng cố dặn lòng đó Đỗ Mộ Bạch.
Không Đỗ Mộ Bạch!
...
Nàng kìm mà suy nghĩ lung tung. Càng nghĩ càng lún sâu! trong lòng nàng hiểu rõ, Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t . Mộ Bạch, nếu còn sống thì bao!
...
Tối hôm đó, Kỷ Vân Thư mất hai canh giờ mới vẽ xong chân dung nam t.ử c.h.ế.t.
Cô từng gặp Vương Quân, nên c.h.ế.t ? Định bụng sáng mai đến nha môn nhờ Trác đại nhân xác nhận!
Cảnh Dung tính toán thời gian, nghĩ chắc cô cũng xong việc , bèn dặn tiểu nhị bảo nhà bếp nấu bát canh sâm.
Hắn bưng canh sâm phòng Kỷ Vân Thư thì cô thu dọn xong đồ nghề, đang rửa tay.
"Mệt , đây uống chút canh, nghỉ ngơi ."
"Vâng." Cô đáp.
Cảnh Dung đặt bát canh xuống, thấy bức tranh bàn. Bèn cầm lên xem.
Nét vẽ của Kỷ Vân Thư vẫn xuất thần như . Vẽ như thật! Người trong tranh dung mạo cũng tuấn tú.
Hắn : "Người nếu đúng là Vương Quân thì tiếc thật."
Kỷ Vân Thư rửa tay xong tới: "Tiếc chỗ nào?"
"Nghe Vương Quân là trụ cột của Triệu gia ban, diễn vai phụ bạc Lương Sinh trong Quỷ nương táng phu, tương lai chắc chắn rộng mở, tiếc là c.h.ế.t sớm."
Cũng !
Kỷ Vân Thư uống canh gì.
Cảnh Dung gấp bức tranh , hỏi tiếp: "Vụ án , nàng manh mối gì ?"
Cô nhíu mày: "Không ... là nữa."
"Sao ?"
Cô đặt thìa xuống, nghiêm túc phân tích: “Ta xem hồ sơ Trác đại nhân đưa, đó chỉ khẩu cung của những liên quan đến Tống Chỉ. Tống Chỉ khai rằng Vương Quân lo lớp trẻ thế nên mới tìm đặt kịch bản mới. như , Vương Quân diễn vai Lương Sinh xong nổi như cồn, cần lo lắng chuyện thế, việc tìm Tống Chỉ đặt kịch bản là cần thiết. Hơn nữa ban đêm, chẳng kỳ lạ ? Cho nên lời khai của Tống Chỉ ở điểm chút hợp lý.
Thêm nữa, đến hậu đài hí trang trả tay nải cho Vương Quân, vì Vương Quân đó nên để bàn trang điểm, nhưng Trác đại nhân hỏi hết trong gánh hát, ai cũng bảo thấy. Nếu kẻ trộm lẻn , trộm đồ quý giá mà trộm cái tay nải đựng mấy bộ quần áo? Tự nhiên cái tay nải biến mất? Chẳng lẽ trong gánh hát dối? ai ngốc đến mức vì cái tay nải mà dối quan nha, tội danh chẳng nặng hơn ? Chỉ riêng hai điểm trong lời khai của Tống Chỉ mâu thuẫn, thực sự khó mà tin ."
Cô thở dài!
Nghe cô phân tích xong, Cảnh Dung suy ngẫm kỹ càng, nheo mắt : "Vậy nên... khả năng Tống Chỉ dối!"
Tống Chỉ dối?