"Nhìn phu quân gốc cây trút xương hóa thành khói, đành mộ vun cho nắm đất vàng."
Người ngâm nga hai câu hát, giọng điệu đầy cảm xúc. Thậm chí còn lặp lặp mấy . Vẻ mặt đầy dư vị! Dường như chỉ cần nhắm mắt là thấy ngay Quỷ nương t.ử mặc y phục diễn, vung tay áo hát khúc bi ai sân khấu. Cảnh tượng cứ luẩn quẩn mãi trong đầu.
"Câu chuyện thê t.h.ả.m !"
"Chứ còn gì nữa?"
Thê thảm, nhưng thê mỹ.
Mấy Đại Lâm bàn tán say sưa.
Một nam t.ử bàn bên cạnh hỏi vọng sang: "Các vị về vở kịch nào thế? Hay đến ?"
Câu hỏi lập tức khơi mào câu chuyện cho cả hai bàn!
Gã đàn ông Đại Lâm ngâm thơ sang với : "Chắc các vị đến Nghĩa Ô bao giờ nhỉ? Đợi đến đó, nhất định kịch của Triệu gia ban, đảm bảo các vị cũng sẽ mê mẩn như thôi."
Gã dùng từ "mê mẩn" chứ "thích".
"Kể cũng lạ, kịch bây giờ mấy thứ khó nuốt."
" vở kịch thì lắm."
"Thật ? Huynh kể kỹ xem nào, ở chỗ nào?"
"Tên vở kịch là 'Quỷ nương táng phu'!"
Quỷ nương táng phu?
Cái tên thốt khiến xung quanh tò mò.
Có : "'Quỷ nương táng phu'? Cái tên quỷ dị thế, chắc là kịch ma quái ."
Gã đàn ông Đại Lâm đáp: "Đâu chỉ cái tên quỷ dị? Cả vở kịch cũng quỷ dị vô cùng."
"Ồ? Huynh kể tiếp ."
Gã xoay , chỉnh tư thế cho thoải mái, bưng chén uống một ngụm, hắng giọng, chiều kể một câu chuyện dài.
Khách khứa trong sảnh tầng một hầu như đều xúm . Chuẩn xem vở kịch đó rốt cuộc quỷ dị ở chỗ nào.
Ngay cả Kỷ Vân Thư cũng thấy hứng thú!
Quỷ nương táng phu, cái tên vài phần thê lương diễm lệ.
Cô dỏng tai lên, mắt hướng về phía đó, nhưng chỉ thấy đám đông vây quanh, chẳng thấy mặt kể .
Chỉ tiếng gã vọng : "Mở đầu vở kịch kể về cảnh tân hôn của một cô gái và phu quân, sân khấu vô cùng náo nhiệt, hai như keo sơn gắn bó, quấn quýt hàng đêm, chồng cày ruộng, vợ dệt vải, cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Nào ngờ gã chồng trong một xa, va tiểu thư nhà giàu, xui xẻo mắt , từ đó lén lút tư thông. Gã đàn ông vì mê sắc và tiền, cuối cùng nhẫn tâm đẩy nương t.ử của xuống giếng, g.i.ế.c hại dã man. Sau đó thành với cô tiểu thư nhà giàu, bước cửa hào môn như cá chép hóa rồng! Ai ngờ , hồn phách nương t.ử tan, hóa thành Quỷ nương t.ử đáy giếng, trở dương gian, khoác lên tấm da của lạ tìm phu quân đòi nợ. Gã chồng mê mẩn nhan sắc lớp vỏ mới của nàng, lén lút qua với Quỷ nương t.ử lưng tiểu thư nhà giàu. Cho đến một đêm tiểu thư bắt gặp, Quỷ nương t.ử bèn dụ dỗ gã chồng g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu thư, đẩy xác xuống cái giếng cạn năm xưa nàng c.h.ế.t. Gã chồng tưởng từ nay thể bên trọn đời với Quỷ nương tử, nào ngờ, Quỷ nương t.ử x.é to.ạc lớp da mặt ngay mắt , lộ dung mạo ghê rợn vốn ! Gã phu quân sợ quá ngất xỉu tại chỗ, Quỷ nương t.ử , lột sống da thịt phu quân, lột đến khi chỉ còn đống xương trắng."
Gã kể sinh động như thật!
Mọi mà lạnh sống lưng. Cảm giác âm khí rợn . Như thể hình dung cảnh tượng đó.
Một lúc , kìm hỏi dồn: "Rồi đó thì ? Sau đó thế nào? Quỷ nương t.ử ? Phu quân nàng thành đống xương trắng thì ? Có biến thành ma ?"
Gã hắng giọng, kể tiếp: "Sau đó ! Quỷ nương t.ử đem đống xương trắng của phu quân chôn gốc đại thụ, nàng cũng bên nấm mồ suốt ngày đêm, ngâm hát, mới hai câu cuối 'Nhìn phu quân gốc cây trút xương hóa thành khói, đành mộ vun cho nắm đất vàng'. Câu chuyện thê t.h.ả.m lắm, các vị kể thế thấm , tận mắt xem mới hiểu , tuyệt đối thể bỏ lỡ!"
Khi , giọng gã còn pha chút tiếc nuối. Nếu xem nữa thì đúng là tam sinh hữu hạnh!
Tuy nhiên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1048-quy-nuong-tang-phu.html.]
Mọi xong rơi trầm mặc. Không gì? Cũng chẳng thế nào? Đều chìm đắm câu chuyện.
Cho đến khi...
Tiểu nhị bưng mấy đĩa thức ăn lên, hét to: "Tới tới , thức ăn của quý khách tới đây."
Hắn về phía bàn của nhóm Kỷ Vân Thư.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía . Dường như bất mãn vì tên tiểu nhị phá vỡ bầu khí im lặng đó.
Tiểu nhị cũng ngẩn . Lẳng lặng đặt thức ăn xuống chuồn lẹ.
Lúc , lên tiếng: "Thê mỹ thì thê mỹ, nhưng gã đàn ông là tự tự chịu, đáng đời nhận kết cục đó."
"Đáng thương nhất vẫn là Quỷ nương tử, phu quân phản bội , còn đẩy xuống giếng."
"Thế mới , ác giả ác báo! Là thì chỉ lột da gã đàn ông đó, băm vằm tro cốt mới đúng."
" !"
...
Có bảo: "Nói cho cùng cũng chỉ là một vở kịch, thật, các vị kích động gì?"
Gã đàn ông Đại Lâm kể chuyện ban nãy : "Tuy chuyện là giả, nhưng sâu lòng ! Ai xem xong cũng khen , bây giờ vé khó mua lắm đấy!"
"Thế ai vở ?"
"Không rõ, chỉ là vở kịch của Triệu gia ban nổi tiếng ở Nghĩa Ô!"
Mọi tò mò. Mấy thương nhân sắp Nghĩa Ô ăn đều bảo đến đó sẽ xem!
Kỷ Vân Thư xong câu chuyện, miệng lẩm bẩm hai câu: "Nhìn phu quân gốc cây trút xương hóa thành khói, đành mộ vun cho nắm đất vàng."
Cô dường như tưởng tượng cảnh hoa đán sân khấu hóa trang ghê rợn, bên nấm mồ gốc cây, dùng tay vun đất vàng.
Quả thực thê mỹ vô cùng!
Cảnh Dung gắp cho cô miếng thịt: "Ăn chút gì , tối nay nghỉ ngơi cho khỏe."
Cô hồn, gật đầu: "Ừm."
Bạch Âm : "Chỉ là một vở kịch thôi mà? Có gì đáng xem chứ? Thật hiểu nổi mấy đó."
Cảnh Dung đáp: "Xem kịch cũng như xem đời , hiểu !"
"Ta chỉ những cái đó đều thật!"
"Cũng chắc."
Hửm?
Bạch Âm nhíu mày: "Chẳng lẽ tin mấy lời họ là thật? Có gã phụ bạc thật ? Cũng Quỷ nương t.ử thật ? Trên đời gì quỷ thần ma quái, đều là giả cả, kẻ kịch bản đúng là tên điên."
Bạch Âm chỉ tin mũi d.a.o là thật, mấy thứ kịch bản văn vẻ sướt mướt , trong mắt xưa nay là nhảm. Không đáng tin!
Cảnh Dung , gì.
Đêm đó, nghỉ khách điếm một đêm, hôm lên đường Nghĩa Ô. Kỷ Vân Thư trút bỏ y phục nữ nhi, cải trang thành nam giới. Để tiện hành sự!
Vốn dĩ tối qua nhóm Cảnh Dung, nam tuấn tú, nữ xinh , thu hút sự chú ý. sáng nay, khi họ rời khỏi khách điếm, thấy cô nương xinh tối qua . Tiểu nhị gãi đầu khó hiểu.