Ra khỏi phật đường, đôi chân Kỷ Vân Thư như mất kiểm soát, cứ thế bước trong vô thức. Như kẻ mất hồn. Mất hết cảm giác. Chỉ nước mắt là giàn giụa mặt.
Trời âm u xám xịt, đè nén khiến khó thở.
Cô bao lâu, cho đến khi đôi chân còn đỡ nổi cơ thể nặng trĩu nữa, cô bỗng vô lực khụyu xuống. Cả ngã sóng soài đất. Đầu gối và bàn tay đều trầy xước rướm máu.
Cô cứ bệt ở đó, nước mắt ngừng tuôn rơi. Khóc đến tê tâm phế liệt! Nỗi đau , lẽ chỉ cô hiểu rõ nhất.
Trời bỗng đổ mưa lớn.
Từng hạt mưa xối xả trút xuống cô, ướt tóc, ướt mặt, ướt đẫm tấm áo mỏng manh, và lạnh buốt trái tim cô.
Cô cứ như thế, mặc cho mưa xối lên . Không còn chút sức lực nào để dậy.
Cho đến khi...
Một chiếc ô che đầu cô. Che mưa, chắn gió cho cô.
Chỉ thấy đến đôi giày thêu chỉ vàng, sừng sững mặt cô. Vạt áo bào sạch sẽ mưa ướt một mảng.
Cảnh Dung cụp mắt cô đầy xót xa, mày kiếm nhíu chặt.
Hắn gì. Chỉ thể cúi xuống bế bổng cô lên.
Thân thể ướt sũng, run rẩy của Kỷ Vân Thư nép lồng n.g.ự.c ấm áp của , co rúm .
Cô ngước đôi mắt vô hồn, lờ mờ Cảnh Dung, mấp máy môi, giọng yếu ớt: “Ta ... rời khỏi đây."
Cảnh Dung con gái yếu ớt trong lòng, ôm nàng chặt hơn một chút.
Hắn đáp: "Được!"
Hắn bế cô, từng bước từng bước khỏi hoàng cung. Bóng dáng cao lớn dần dần nhòa trong màn mưa.
Tường đỏ ngói xanh, từng chút một lùi phía lưng họ...
Vài ngày .
Một ngày khi xuất phát Hồ Ấp. Cảnh Dung gọi Lang Bạc đến.
"Lần , ngươi cần theo nữa."
"Vương gia?"
"Ngươi quên ? Tần Tịch cô nương của ngươi vẫn đang đợi ngươi đấy."
Lang Bạc ngây ngô, chút e thẹn.
Cảnh Dung cũng : "Được , tìm cô , hãy sống cho thật ."
Nói đến đây, Lang Bạc vô cùng nỡ: "Vương gia, thuộc hạ thật sự nỡ xa ."
"Ngươi theo bổn vương bao nhiêu năm nay, bổn vương cũng nỡ xa ngươi. ngươi thể dắt theo Tần Tịch cô nương cùng chúng Hồ Ấp ?"
Điều đó là thể!
Lòng Lang Bạc ngổn ngang trăm mối. Hắn bỗng quỳ sụp xuống.
Nghiêm túc : "Vương gia, thuộc hạ vẫn câu đó, chỉ cần cần, thuộc hạ dù nhảy dầu sôi lửa bỏng cũng từ nan." Hắn dập đầu một cái!
Cảnh Dung bước tới, đỡ dậy, vỗ mạnh vai : "Lang Bạc, những năm qua ngươi theo bổn vương sinh tử, là bổn vương nợ ngươi!"
"Vương gia ngàn vạn đừng , theo Vương gia sinh t.ử là phúc phận của thuộc hạ."
Cảnh Dung : "Được, tối nay, và ngươi say về!"
"Vâng."
Chủ tớ hai uống rượu suốt đêm!
Sáng sớm hôm .
Cảnh Dung sai chuẩn hành lý, sẵn sàng xuất thành.
Kỷ Vân Thư ngoài mang theo vài bộ quần áo, còn mang theo hai chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo. Một hộp đựng dụng cụ vẽ tranh. Một hộp đựng dụng cụ khám nghiệm t.ử thi.
Đó là hai bảo bối của cô, thiếu một cũng !
Bạch Âm hỏi cô: "Muội thật sự quyết định , cùng Hồ Ấp?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1045-moi-nguoi-deu-co-mot-cau-chuyen-rieng.html.]
Kỷ Vân Thư mỉm với , đặt hai chiếc hộp lên xe ngựa, : "Chuyện tương lai vốn thể đoán , ông trời sắp đặt tất cả thì ắt lý do của nó. Tuy chút lo lắng, nhưng thể để một . Hoặc lẽ... trong mệnh định sẽ đến Hồ Ấp."
"Không hối hận?"
"Huynh quyết định của bao giờ đổi mà."
Bạch Âm gật đầu, đỡ cô lên xe ngựa.
Cảnh Dung dặn dò Lộ thúc một việc, sắp xếp đấy từ trong ngoài.
Lộ thúc : "Vương gia chuyến hết sức cẩn thận, nếu ở Hồ Ấp gặp chuyện gì, nhất định báo tin cho ."
"Yên tâm ."
"Vương gia bảo trọng!"
Cảnh Dung ngước tấm biển "Phủ Dung Vương" đầu, ánh mắt trầm xuống một lúc. Sau đó, xoay lên ngựa, chỉ mang theo bốn tên thị vệ, xuất thành.
Lộ Giang và nhóm Lang Bạc tiễn một đoạn đường dài. Cuối cùng cũng dừng bước.
Đoàn xe ngựa đến cổng thành, Kỷ Vân Thư vén rèm ngoài. Kinh thành vẫn phồn hoa như cũ. Từng viên gạch ngói đều quen thuộc rõ nét.
Cô nơi bao nhiêu , chỉ mong rời sẽ bao giờ nữa. Cô vẫn nhớ lúc Cảnh Dung đưa cô đến kinh thành, cô kinh thành là nơi hang hùm miệng sói, kẻ bước c.h.ế.t cũng thương! Và cô mất hai năm để chứng minh câu đó!
Bên cạnh xe ngựa hai đứa trẻ qua. Một trai một gái.
Bé trai đưa kẹo hoa trong tay cho bé gái, : "Cái cho , thích ?"
Bé gái cầm kẹo, l.i.ế.m một cái ngon lành. Gật đầu lia lịa: "Thích, thích lắm!"
"Vậy ngày nào cũng mua cho ."
"Thật ?"
"Thật mà, lừa ."
"Được!" Bé gái vui sướng vô cùng.
Cảnh tượng thật ấm áp. Hai đứa trẻ nắm tay , tung tăng nhảy chân sáo xa. Hai bóng dáng vui vẻ toát lên niềm hy vọng vô hạn về tương lai.
Ông trời ngừng tạo những câu chuyện. Mỗi đều một câu chuyện khắc cốt ghi tâm.
Hoặc vui! Hoặc buồn! Hoặc tiếc nuối!
Và câu chuyện nào cũng là độc nhất vô nhị.
Kỷ Vân Thư như trút gánh nặng, buông rèm xuống.
Xe ngựa khỏi thành.
Cuối tháng Mười một trời quang mây tạnh. Gió nóng cũng lạnh. Hiếm khi thời tiết thế !
Xe ngựa lăn bánh chầm chậm đường quan đạo. Cảnh Dung và Bạch Âm cưỡi ngựa , hai dường như đang chuyện gì đó? Nói đến đoạn vui vẻ còn vài tiếng, mấy tên thị vệ cũng theo. Rất hòa hợp!
Rèm xe gió cuốn lên, cảnh vật bên ngoài thoắt ẩn thoắt hiện. Kỷ Vân Thư kìm ghé đầu .
Đập mắt là núi non trùng điệp. Phong cảnh thật hữu tình! Cô từng ngoại thành kinh đô cảnh đến thế. Gió nhẹ lay động lá cây xào xạc, vui tai.
Lúc ...
Tiếng chuông từ ngôi chùa xa xa vang lên.
"Boong..."
Từng tiếng ngân vang, lan tỏa.
Làm kinh động đàn chim khách trong rừng. Lũ chim khách vỗ cánh bay từ ngọn cây thành từng đàn. Chao lượn bầu trời một gợn mây. Hồi lâu cũng bay xa. Dường như luyến tiếc nơi . Cho đến khi tiếng chuông dứt hẳn, đàn chim mới sà rừng cây. Biến mất dấu vết!
Chỉ còn tiếng chim hót trong rừng. Trong trẻo, thanh thoát.
Trên mặt Kỷ Vân Thư nở nụ trong sáng, sạch sẽ. Ánh mắt đón lấy nắng ấm đầu đông. Thật dễ chịu.
Giây phút , cô từng thấy nhẹ nhõm đến thế.
Ước gì thời gian cứ dừng ở đây. Không lùi , cũng chẳng tiến lên.
Thế thì bao!