NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1034: Nửa đời sau, ngươi tốt nhất đừng mang họ Kỷ nữa

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:23:53
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung ôm t.h.i t.h.ể Mạc Nhược, bộ giáp lạnh lẽo nhuốm đầy m.á.u tươi. Không qua bao lâu, cho đến khi t.h.i t.h.ể trong lòng dần lạnh ngắt, mới buông tay .

Nhìn khuôn mặt trắng bệch của bạn , Cảnh Dung ghé tai thì thầm: "Mạc Nhược, thù của , để báo."

Nói , nhẹ nhàng đặt Mạc Nhược xuống đất. Người đàn ông cả đời say sưa với rượu giờ đây vĩnh viễn bao giờ tỉnh nữa.

Cảnh Dung nhớ rõ, Mạc Nhược luôn một câu: Hắn say!

Phải ! Thực Mạc Nhược bao giờ say. Hắn luôn tỉnh táo hơn bất cứ ai. Cảnh Dung mong ngày cùng uống rượu trăng, đàm đạo chuyện đời. giờ đây tất cả chỉ còn là mộng tưởng.

Cảnh Dung từ từ dậy, rút thanh kiếm cắm đất của Mạc Nhược lên.

Ánh kiếm loang loáng hàn quang! Máu tươi theo lưỡi kiếm nhỏ tong tong xuống cỏ, nhuộm đỏ cả một vùng, khiến rợn tóc gáy.

Các tướng sĩ xung quanh im phăng phắc, ai dám thở mạnh.

Đôi mắt vằn đỏ tơ m.á.u của Cảnh Dung dán chặt thanh kiếm, lửa giận trong lòng bùng lên thiêu đốt tâm can, m.á.u huyết sôi sục.

Hắn chậm rãi , ánh mắt rơi Kỷ Hoàn đang áp giải.

Kỷ Hoàn kinh ngạc tột độ , đến giờ vẫn hồn. Hắn tin Cảnh Dung còn sống. Nhảy xuống sông c.h.ế.t, thể còn đây? Lại còn mang theo nhiều binh mã như . Những binh mã ? Hàng vạn câu hỏi nảy trong đầu .

Cảnh Dung cầm thanh kiếm của Mạc Nhược, bước đến mặt , sát khí đằng đằng như băm vằm đối phương trăm mảnh. nén cơn giận dữ tột cùng đó xuống giữa hai hàng lông mày cau chặt.

"Ngươi..."

Kỷ Hoàn trừng mắt, giữ chặt thể nhúc nhích. Hắn cũng chẳng định giãy giụa, ánh mắt Cảnh Dung hề chút hối hận cầu xin nào.

Thực , Kỷ Hoàn cũng giống Kỷ Lê, bướng bỉnh và sợ c.h.ế.t!

Cảnh Dung tiến sát , ánh mắt sắc như dao.

Kỷ Hoàn mở miệng hỏi: "Tại ngươi c.h.ế.t?"

Cảnh Dung trầm giọng: "Ta cũng tưởng sẽ c.h.ế.t, nhưng ông trời mắt, cho nhặt cái mạng ."

"Không thể nào!"

"Ngươi thất vọng lắm ?"

Đương nhiên! Kỷ Hoàn nghiến răng, rướn về phía : "Ngươi đáng lẽ c.h.ế.t! Đáng lẽ hôm đó nên tự tay g.i.ế.c ngươi, lấy đầu ngươi tế vong linh đại ca ."

Nói cho cùng, trong lòng Kỷ Hoàn chỉ thù hận.

Cảnh Dung vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạnh lùng: "Ngươi e là vĩnh viễn còn cơ hội đó nữa ."

"Hừ."

Kỷ Hoàn khẩy, hất hàm về phía đám binh lính xung quanh: “Vậy đám binh mã ? Ngươi lấy ?"

"Ngươi chẳng lẽ nhận binh mã vùng Tây Bắc xa xôi ?"

Cái gì? Tây Bắc?

Kỷ Hoàn giật , kỹ những binh sĩ đang vây quanh, thấy giáp tay họ đều khắc một chữ "Khổng".

Hắn sững .

"Là... binh mã của Khổng Cù?"

Vị Phiêu Kỵ Đại tướng quân trấn thủ Nghi Thành vùng Tây Bắc, từng công cứu giá. Kỷ Hoàn ngàn tính vạn tính vẫn bỏ sót nước cờ .

" trong vài ngày ngắn ngủi ngươi thể điều động binh Tây Bắc?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1034-nua-doi-sau-nguoi-tot-nhat-dung-mang-ho-ky-nua.html.]

Hắn vẫn hiểu.

Đáy mắt Cảnh Dung lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Đã thì cho ngươi c.h.ế.t rõ ràng. Ngay ngày xuất binh Hầu Liêu, sai bí mật gửi thư đến Tây Bắc, mượn Khổng Cù một vạn binh mã để đề phòng bất trắc!"

Thì !

Kỷ Hoàn lạnh, nụ mấy phần thê lương: "Cảnh Dung, đây đều là lệnh của Hoàng thượng, ngài ngươi c.h.ế.t!"

Vệ Dịch c.h.ế.t! Một quyết định tàn nhẫn bao.

Cảnh Dung nhíu mày kiếm, mắt đỏ ngầu: "Nếu năm xưa tàn nhẫn hơn một chút thì hôm nay thảo nguyên Tây Tắc nông nỗi . Bây giờ, thể để chuyện tiếp diễn nữa."

Hả?

Ý gì đây?

Kỷ Hoàn trợn mắt: "Ngươi tạo phản?"

Cảnh Dung đáp: "Thiên hạ vốn dĩ là của , gọi là phản?"

Kỷ Hoàn sững sờ. Không vì sợ, mà vì câu đó của Cảnh Dung. Hắn ngẫm nghĩ một hồi, lộ vẻ mặt như sẵn sàng chịu c.h.ế.t. Hắn nhe hàm răng trắng ởn lớn, ngửa mặt bầu trời xanh ngắt của Hầu Liêu, điên dại.

"Rốt cuộc vẫn tính sai một nước!"

Hai tên lính buông tay . Hắn ngã phịch xuống đất.

Cảnh Dung : "Nửa đời , ngươi nhất đừng mang họ Kỷ nữa."

Dứt lời, vung thanh kiếm của Mạc Nhược lên, c.h.é.m xuống. Đầu rơi xuống đất!

...

Chiến tranh rốt cuộc cũng kết thúc, nhưng thảo nguyên Tây Tắc tan hoang, còn khôi phục sinh khí ngày xưa.

Trên sườn đồi dựng lên một tấm bia mộ. Trên bia khắc tên: Mạc Nhược và Đường Tư.

Là mộ hợp táng! Những dòng chữ bia do chính tay Cảnh Dung khắc.

Mọi lặng mộ. Cảnh Dung vẫn cởi giáp, tay nắm hai thanh kiếm: một của , một của Mạc Nhược.

Hồi lâu , cắm thanh kiếm của Mạc Nhược xuống cạnh bia mộ.

"Mạc Nhược, kiếp chúng !"

Bàn tay chạm tấm bia lạnh lẽo. Cái lạnh từ vân đá thấm tay, lan khắp .

Kỷ Vân Thư tiều tụy ôm đứa bé đang ngủ say trong tã lót. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó nét khí của Mạc Nhược, nét tinh nghịch của Đường Tư.

Nhìn bia mộ mặt, Kỷ Vân Thư nhớ về lâu ...

Lúc đó, cô và Mạc Nhược ở bên ngoài ngôi miếu hoang. Mạc Nhược vắt vẻo lan can hành lang, tựa lưng cột uống rượu. Ánh chiều tà ảm đạm xuyên qua màn mưa lất phất rơi xuống vai , trông thật thê lương.

Kỷ Vân Thư lẳng lặng bước tới, đối diện , ngẩng đầu mưa bụi mịt mờ.

Cô ngâm: "Thanh mai thời thời, vũ thủy điều điều, thiên chu nhất hề, quân t.ử tửu hề."

(Mùa mơ xanh, mưa dằng dặc, con thuyền nhỏ, rượu quân tử).

Cô mỉm , đôi mắt sâu thẳm ánh lên nét dịu dàng như nước.

Mạc Nhược bật , dốc thêm một ngụm rượu: "Không ngờ Kỷ chỉ phá án giỏi mà thơ cũng khá lắm."

"Vài câu thơ con cóc, ai mà chẳng ."

 

Loading...