NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1032: Ta theo ngươi về kinh thành là được

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:23:51
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đường Tư!"

Kỷ Vân Thư gào lên một tiếng xé lòng, nước mắt giàn giụa khắp mặt. Cô run rẩy , cố sức nắm chặt lấy đôi bàn tay vẫn còn chút ấm .

"Đừng mà... Đừng mà..."

Tiếng nghẹn ngào vỡ òa. Nỗi đau còn khó chịu hơn cả việc chính cô mổ sống.

Đường Tư đó yên bình, khóe miệng vẫn vương nụ , như thể chỉ chìm một giấc mộng .

Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm chát chúa vang lên từng hồi, m.á.u tươi b.ắ.n lên vách lều trại trắng toát. Từng vệt, từng vệt đỏ lòm. Mùi m.á.u tanh nồng nặc theo gió thốc trong, gay mũi đến mức khiến nôn mửa.

Kỷ Vân Thư c.ắ.n chặt môi đến bật máu, lý trí liên tục gào thét bắt cô chấn tác. Cô hứa với Đường Tư sẽ giữ đứa bé, cô tuyệt đối thể nuốt lời!

Ngay tầm tay là con d.a.o găm mà chính Đường Tư đưa cho cô.

"Cô yên tâm, nhất định sẽ để con của cô xảy chuyện!" Giọng cô nghẹn .

Kỷ Vân Thư giật phăng tấm vải Đường Tư, cởi bỏ áo ngoài, để lộ vùng bụng đang nhô cao. Cô rút d.a.o , nhưng đôi tay run lên bần bật, chần chừ mãi dám hạ xuống. Chỉ cần lệch một tấc thôi, đứa bé trong bụng sẽ gặp nguy hiểm khôn lường.

Cô hít một thật sâu, ép bản bình tĩnh trở , dồn bộ sự tập trung bụng của Đường Tư. Lúc , cô mới nghiêng mũi dao, từng chút, từng chút một rạch xuống.

Da bụng từ từ tách một đường. Cô cẩn trọng rạch qua từng lớp, từng lớp một. Máu tươi trào xối xả, nhuộm đỏ đôi tay cô, nhuộm đỏ cả chiếc áo nhỏ xíu mới may xong.

Kỷ Vân Thư tập trung cao độ, cho đến khi bụng của Đường Tư mở . Cô đặt d.a.o sang một bên, đưa cả hai tay trong, chạm một sinh linh bé nhỏ. Cô nắm lấy hai chân đứa bé, nhẹ nhàng kéo ngoài.

Đứa trẻ đỏ hỏn, dính đầy máu, bé xíu trong tay cô.

Ngay khoảnh khắc rời khỏi bụng , đứa bé cất tiếng "oa" một tiếng vang dội. Tiếng to, khỏe và đầy sức sống.

Là một bé trai! Mẹ tròn con vuông!

Kỷ Vân Thư nhanh chóng cắt rốn, tìm một tấm vải sạch bọc đứa bé . Đứa trẻ ngoan, ủ ấm bèn nín , yên lặng trong lòng cô.

Cô đặt đứa bé cạnh t.h.i t.h.ể Đường Tư lạnh dần.

"Đường Tư, là con trai, thằng bé giống cô lắm. Cô mở mắt con một chút ..."

Đứa bé bên cạnh khẽ cựa quậy. Nhỏ bé và mong manh vô cùng.

mà... Đường Tư thể đợi Mạc Nhược bình an trở về, cũng chẳng thể thấy con chào đời, thậm chí đến việc sinh con trai con gái cô cũng . Có lẽ, đây chính là niềm nuối tiếc lớn nhất cuộc đời cô .

Kỷ Vân Thư vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của bạn, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh đầu tiên hai gặp gỡ. Đó là trong một lễ hội hoa đăng, Đường Tư vận y phục đỏ rực, ôm vò rượu uống từng ngụm lớn, toát lên vẻ hào sảng phóng khoáng của Hầu Liêu.

Lúc , cô hỏi cô: "Cô họ gì?"

"Kỷ."

"Kỷ gì?"

"Cô gọi là gì thì cứ gọi là đó."

"Vậy... gọi là A Kỷ . Ở quê , đều gọi là A Tư, cô cũng thể gọi như ."

"Ừ."

Cô chỉ gật đầu nhạt nhẽo.

Đến tận bây giờ, cô vẫn nhớ như in nụ rạng rỡ gương mặt Đường Tư lúc đó. Thật sự còn hơn cả những vì .

"Cô yên tâm, sẽ nuôi nấng con cô lớn lên khỏe mạnh, sẽ để thằng bé về những bi kịch ngày hôm nay."

Mạc Tri, Mạc Tri.

Không thế gian bi lương, đời đau khổ.

Và điều , nhiều năm quả nhiên ứng nghiệm. Cậu bé tên Mạc Tri vị giác, cũng chẳng hề đau là gì.

...

Bên ngoài, của Bạch Âm quân Chử Thành Ngọc c.h.é.m g.i.ế.c la liệt. Những còn đều trọng thương, cuối cùng vây chặt giữa. Bạch Âm vẫn ngoan cường chịu nhận thua, cũng lùi bước.

Chử Thành Ngọc chĩa kiếm bức tới, gằn giọng: "Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao đây, tha cho ngươi khỏi c.h.ế.t."

"Phui!"

"Hừ, lắm. Đã c.h.ế.t đến thế thì tiễn các ngươi về Tây Thiên."

Ngay khi Chử Thành Ngọc định hạ lệnh tàn sát, tấm rèm phía lưng Bạch Âm bất ngờ vén lên.

Kỷ Vân Thư đẫm máu, ôm đứa bé trong lòng bước . Thần tình cô thản nhiên, hề để lộ chút cảm xúc nào về những gì trải qua.

Khoảnh khắc đó, tất cả bên ngoài đều sững sờ, bao gồm cả Chử Thành Ngọc. Hắn trừng mắt Kỷ Vân Thư, trong lòng đầy nghi hoặc. Hai bên nhân mã cũng tạm thời dừng tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1032-ta-theo-nguoi-ve-kinh-thanh-la-duoc.html.]

Bạch Âm cô, đứa bé đang ngủ say trong lòng cô, giọng run run hỏi: "Đường cô nương... cô ?"

Kỷ Vân Thư đáp. Bạch Âm hiểu!

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, gân xanh trán Bạch Âm nổi lên, siết chặt trường kiếm lao tới định liều mạng với Chử Thành Ngọc.

"Ca!"

Kỷ Vân Thư kịp thời quát lớn gọi .

Bạch Âm mặt đỏ tía tai, gào lên: "Ta g.i.ế.c !"

"Huynh g.i.ế.c thì Đường Tư cũng sống nữa ." Giọng cô bình tĩnh đến lạ, chút hận thù nào.

Hiện tại với cô, quan trọng nhất là lời trăng trối của Đường Tư và đứa bé tay .

"Vân Thư..."

"Muội tự tính toán." Cô lạnh lùng sang Chử Thành Ngọc, hỏi: "Có chỉ cần theo ngươi về kinh, ngươi sẽ thả bọn họ ?"

"Không sai, chỉ cần cô đồng ý."

"Được, theo ngươi về kinh thành là chứ gì."

"Thật ?"

"Ta còn lựa chọn nào khác ?" Kỷ Vân Thư hỏi ngược .

Chử Thành Ngọc trong lòng cân nhắc, cảm thấy đồng ý sảng khoái như ? Chẳng lẽ bẫy? đám thương tích đầy mắt, gì còn sức mà phản kháng?

Thế là cũng sảng khoái đáp: "Được, chỉ cần Kỷ cô nương nguyện ý theo, những ở đây đều sống."

Hào phóng !

Bạch Âm lập tức chộp lấy tay cô: "Vân Thư, !"

Bạch Âm, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Muội cam tâm tình nguyện."

"Ta sẽ để theo chúng."

"Nếu về kinh mà đổi mạng sống cho bao nhiêu ở đây thì cũng đáng."

Bạch Âm lắc đầu quầy quậy, nhất quyết nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông, hy vọng cô đổi ý. Kỷ Vân Thư tâm ý quyết, ai cũng khuyên nổi.

Cô cúi đứa bé trong lòng, với Bạch Âm: "Trước lúc Đường Tư lâm chung, hứa sẽ dốc hết sức bảo vệ cốt nhục của cô và Mạc Nhược, tuyệt đối để đứa bé chịu chút tổn thương nào. Ca, chúng cùng đường , đây là cách duy nhất. Muội mất , thấy những trân trọng c.h.ế.t ngay mắt nữa."

"Vân Thư..."

"Nhiều c.h.ế.t vì như , điều đó còn khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t. Muội là một tội nhân, rơi xuống vực thẳm vạn trượng. Hơn nữa..." Cô hít sâu một : “Huynh cũng như , đều tin rằng Cảnh Dung c.h.ế.t, đúng ? Vậy thì... chúng sống để đợi . Dù sống lay lắt, cũng đợi trở về."

Bạch Âm những lời , nội tâm giằng xé dữ dội.

"Ca, xin hãy hứa với . Sau khi rời khỏi đây, hãy giúp tiếp tục tìm . Dù chân trời góc bể, chỉ cần một ngày thấy xác, vĩnh viễn tin c.h.ế.t. Chỉ khi còn sống, mới thể giúp tìm !"

"Vân Thư..."

"Hứa với ."

Cuối cùng, bàn tay Bạch Âm cũng buông lỏng. Hắn : "Được, hứa với ."

Phải hạ quyết tâm lớn đến thế nào mới thốt câu đó.

Kỷ Vân Thư mỉm , một nụ đầy bi lương. Sau đó, cô ôm đứa bé về phía Chử Thành Ngọc.

Bạch Âm bất lực đó, trơ mắt hang cọp.

Chử Thành Ngọc tra kiếm vỏ, đích bước lên nghênh đón.

"Kỷ cô nương, nếu cô đồng ý sớm hơn thì c.h.ế.t nhiều thế ."

Hừ!

Kỷ Vân Thư lạnh lùng , hận thể lột da tróc thịt kẻ mặt, nhưng cô im lặng gì.

"Đứa bé là...?" Chử Thành Ngọc hỏi.

Kỷ Vân Thư đáp gọn: "Ngươi chỉ phụng mệnh đưa về kinh, đứa bé liên quan đến ngươi."

"Nói cũng , mời cô lên xe."

Hắn động tác mời. Không ngờ Chử Thành Ngọc chu đáo đến mức chuẩn sẵn cả xe ngựa.

định bước lên thì bỗng nhiên, từ vọng tiếng vó ngựa dồn dập. Kèm theo đó là những mũi tên xé gió lao tới, b.ắ.n c.h.ế.t đám lính của Chử Thành Ngọc ngay tại chỗ!

 

Loading...