NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1031: Nếu có kiếp sau
Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:23:50
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày .
Mạc Nhược tập hợp một đội quân nhỏ, chuẩn xuất phát. Để đề phòng binh mã Đại Lâm đ.á.n.h tới, buộc an trí Đường Tư và Kỷ Vân Thư đến nơi ở của một hộ dân du mục, đồng thời để vài chục chăm sóc, bảo vệ họ.
Trước khi , Đường Tư nhào lòng , mắt ngấn lệ: "Chàng nhớ cẩn thận."
Hắn xoa đầu cô, đặt một nụ hôn lên trán: "A Tư, nếu ..." xảy chuyện...
Ba chữ cuối kịp thốt , Đường Tư đưa tay chặn miệng .
"Không bậy! Chàng sẽ cả! Chàng hứa với , nhất định sống sót trở về, nghĩ cách để trở về, hứa với ." Cô nước mắt lưng tròng.
Hắn nắm lấy tay cô, : "Được, hứa với nàng, nhất định sẽ giữ cái mạng mà về."
"Lời , nuốt lời."
"Đồ ngốc, chuyện hứa với nàng bao giờ giữ lời ?"
Hắn hứa đưa cô đến kinh thành, đưa ! Hắn hứa cưới cô, cũng cưới ! Chưa từng thất hứa.
Đường Tư vùi đầu lòng , ôm chặt lấy.
"A Mạc, bất kể kết cục cuối cùng , dù cả Hầu Liêu Đại Lâm tiêu diệt, dù cả thảo nguyên m.á.u chảy thành sông, cũng chỉ cần bình an vô sự."
Hắn mấp máy môi nhưng thốt nên lời, chỉ ôm chặt phụ nữ trong lòng. Hồi lâu , mới buông cô , lau nước mắt cho cô cúi xuống bụng Đường Tư. Hắn chậm rãi quỳ một gối, áp tai bụng cô, như thể cảm nhận nhịp thở của sinh linh bé bỏng bên trong. Thật khẽ khàng!
Khóe miệng dần nở nụ của một cha hiền từ.
"Đợi về... sẽ đặt tên cho con." Hắn .
Đường Tư quệt nước mắt gật đầu.
Trước khi xuất phát, Mạc Nhược nhắn nhủ với Kỷ Vân Thư: "Cảnh Dung phúc lớn mạng lớn, sẽ bình an trở về thôi. Hôm nay tìm thấy thì ngày mai tiếp tục tìm, bây giờ thấy thì tiếp tục tìm."
Sau khi đưa tang Thời T.ử Nhiên, tinh thần Kỷ Vân Thư khá hơn nhiều. Cô : "Mạc Nhược, từ khi quen Cảnh Dung đến nay, dọc đường may mắn giúp đỡ, đa tạ."
"Giữa cô và cần những lời khách sáo ."
"Thực cần , thể ở mà."
"Trách nhiệm tại ."
Mạc Nhược trả lời với đôi mắt kiên định vô cùng. Chỉ bốn chữ thôi nhưng lột tả hết tính cách con : trọng nghĩa khí, trọng tình cảm, và càng trọng trách nhiệm! Kỷ Vân Thư mím môi, khuyên nữa.
Mạc Nhược sang Bạch Âm: "Nhờ cả ."
Bạch Âm gật đầu: "Yên tâm ."
Cuối cùng Mạc Nhược lên ngựa, dẫn theo của rời . Đường Tư đuổi theo vài bước, hét lớn: "A Mạc, và con đợi về!"
Hắn thấy hết thảy, nhưng dám đầu , sợ rằng khoảnh khắc đó bản sẽ nỡ rời . Đường Tư nấc lên từng hồi, định đuổi theo tiếp thì Kỷ Vân Thư giữ . Cô chôn chân tại chỗ, chỉ thể bóng lưng Mạc Nhược khuất dần mắt.
Điều duy nhất cô thể lúc là chờ đợi! Đợi trở về.
Chẳng bao lâu , tin tức truyền đến: Hầu Liêu và Đại Lâm chính thức khai chiến. Chiến tranh bùng nổ mảnh đất thảo nguyên vốn dĩ yên bình . Tiếng tù và kinh động lũ chim trong rừng, khiến chúng đập cánh hoảng loạn bay . Cái c.h.ế.t đang dần lan rộng, m.á.u tươi cũng đang từng chút, từng chút nhuộm đỏ đất đai.
Ngày , rốt cuộc áp lực của quyền lực, cũng đến.
Năm ngày . Hầu Liêu ngàn cân treo sợi tóc.
Đường Tư vẫn đan chiếc áo nhỏ tay, chờ đợi đứa bé chào đời. Cô tình cảnh của Hầu Liêu, cục diện hiện tại hiểm nghèo thế nào, nhưng giả vờ như gì cả, ngoan ngoãn vô cùng. Cô đan chiếc áo nhỏ xíu, xoa bụng thủ thỉ: "Con ngoan ngoãn lời, đợi cha con về, ?"
Đứa bé trong bụng dường như hiểu, bỗng đạp nhẹ một cái.
"Nhóc con, con sắp chịu nổi nữa ? bây giờ , đợi cha con đ.á.n.h giặc xong mới nhé." Cô vuốt ve bụng dỗ dành.
Kỷ Vân Thư bên cạnh dáng vẻ hạnh phúc pha chút tinh nghịch của Đường Tư cũng mỉm theo. Đường Tư tiếp tục đan áo. Cô đan mấy ngày , chiếc áo cuối cùng cũng thành hình, đường kim mũi chỉ ngày càng tinh xảo.
lúc , bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, kèm theo tiếng hò hét huyên náo. Đường Tư và Kỷ Vân Thư vội vã ngoài xem xét tình hình.
"Là... là Hầu Liêu tới ?" Người canh gác bên ngoài thốt lên.
tiếng vó ngựa ngày càng gần, từ xa thấy một đội nhân mã, đầu phất cao một lá cờ. Đó là... cờ của Đại Lâm! Và kẻ dẫn đầu, chính là Chử Thành Ngọc!
Điều đó nghĩa là...
Đường Tư lảo đảo lùi mấy bước, suýt chút nữa vững, may mà Kỷ Vân Thư kịp thời đỡ lấy. Cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt trào : "Không thể nào... Không thể nào! Mạc Nhược ... sẽ ..." Giọng cô run rẩy.
Bạch Âm lúc thể chạy trốn nữa, lập tức rút đại đao, lệnh: "Bảo vệ hai vị cô nương!"
Mấy chục lập tức vây quanh bảo vệ hai giữa.
Đột nhiên, Đường Tư kêu lên một tiếng đau đớn, gương mặt nhăn nhó. Cô ôm chặt bụng, hai chân khuỵu xuống.
"Ta..."
Kỷ Vân Thư hoảng hốt: "Đường Tư?"
"Ta... hình như sắp sinh !"
Nước ối vỡ. Cô đau đớn hét lên, đôi tay bấu chặt lấy cánh tay Kỷ Vân Thư.
"Á! Ta... ... đau quá!"
Thân cô từ từ trượt xuống. Bạch Âm thấy bèn hét với Kỷ Vân Thư: "Muội đưa cô trong, bên ngoài giao cho bọn !"
"Được!"
Kỷ Vân Thư vội vàng dìu Đường Tư trong trướng. Đường Tư giường, đau đến vã mồ hôi hột, cô thở hổn hển, hai tay túm chặt lấy áo Kỷ Vân Thư, cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ hỏi: "A Kỷ, A Mạc sẽ đúng ? Chàng... sẽ bình an đúng ?"
Kỷ Vân Thư nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Phải, nhất định sẽ !"
"Chàng hứa sẽ trở về, và con... cùng ... đợi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1031-neu-co-kiep-sau.html.]
"Đường Tư, cô vỡ ối , đỡ đẻ cho cô ngay."
"Á~"
Cô hét lên một tiếng đau đớn ngã vật .
Kỷ Vân Thư vơ lấy tấm vải lớn đắp lên cô, nắm lấy tay cô, lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán.
"Á! Đau quá!"
"Đường Tư, cô sẽ , con cũng sẽ , cô theo lời , ?"
"Ư!"
Đường Tư c.ắ.n răng gật đầu.
Kỷ Vân Thư cởi quần cho cô, hô: "Hít sâu , dùng sức ở !"
Đường Tư dù trong đầu là sự an nguy của Mạc Nhược, nhưng cũng cố gắng giữ bình tĩnh, theo lời Kỷ Vân Thư. Hít sâu, dồn sức! Lặp lặp nhiều , cơn đau hành hạ cô đến mức sống bằng c.h.ế.t.
Bên ngoài, Chử Thành Ngọc dẫn binh tới nơi, bao vây chặt nhóm của Bạch Âm.
Chử Thành Ngọc lưng ngựa, thấy tiếng kêu la từ trong doanh trướng vọng , bèn với Bạch Âm: "Giao Kỷ cô nương đây."
Mắt Bạch Âm ánh lên sát khí: "Trừ khi c.h.ế.t!"
Không ai chịu nhượng bộ. Chử Thành Ngọc lộ vẻ hung tàn: "Đừng cho ngươi cơ hội, chỉ cần giao , sẽ tha cho ngươi con đường sống."
"Phi!" Bạch Âm nhổ toẹt một cái: “Ta nữa, bắt thì bước qua xác !"
"Được."
Chử Thành Ngọc giơ tay lên, hạ lệnh: "G.i.ế.c cho !"
Binh mã Đại Lâm ùa lên như thác lũ. Bạch Âm dẫn thề c.h.ế.t chống cự.
Trong doanh trướng, Đường Tư vẫn đang gắng sức, sức lực cạn kiệt.
"Á, , !" Cô ngửa cổ , mặt đỏ bừng, ướt đẫm mồ hôi. Đôi tay bấu chặt lấy ga giường, các đầu ngón tay trắng bệch.
"Dùng sức nữa Đường Tư! Cố lên!"
"Á!"
Đường Tư ngẩng cao đầu, dùng hết chút sức lực cuối cùng rặn mạnh.
đứa bé vẫn chịu . Vì nước ối vỡ, nếu sinh nhanh, đứa trẻ sẽ ngạt c.h.ế.t trong bụng.
Kỷ Vân Thư nắm lấy tay cô nữa, Đường Tư rũ rượi mà : "Đừng bỏ cuộc, Đường Tư, bỏ cuộc!"
Đôi mắt cô mệt mỏi rũ xuống: "A Kỷ, ... xong ." Cô kiệt sức .
"Đường Tư, cố lên, thêm chút nữa thôi."
"Ta..."
Cô thở dốc, còn chút sức nào.
"Đường Tư!"
"..."
"Cô hứa với Mạc Nhược sẽ đợi về, sẽ cùng con đợi về cơ mà? Không ngủ, ngủ!" Kỷ Vân Thư gào lên, nước mắt lưng tròng.
Đường Tư mấp máy đôi môi nhợt nhạt, tay quờ quạng sang bên cạnh, rút một con d.a.o găm, nhét tay Kỷ Vân Thư.
Cô thều thào: "A Kỷ, giúp ."
Kỷ Vân Thư con d.a.o trong tay, lắc đầu nguầy nguậy. Cô điều nghĩa là gì!
"Dù thế nào nữa, giúp ... giữ lấy đứa bé , giúp ."
"Không... cô sẽ ."
Đường Tư : "A Mạc lúc nào... cũng chịu cho con là trai gái. Ta nghĩ, lẽ ... vĩnh viễn sẽ nữa, cũng thể... con lớn lên."
"Sẽ ."
"Ta đợi ... đợi A Mạc về đặt tên cho con nữa . Nếu... là con trai thì đặt tên là... Mạc Tri! Nếu là con gái, cũng gọi là Mạc Tri. Ta hy vọng con thể vui vẻ lớn lên, khổ, đau, càng ... những chuyện xảy ngày hôm nay. A Kỷ, xin cô... nhất định giúp chăm sóc con, nhờ cậy... cô ."
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư.
"Đường Tư, cô sẽ , cô dùng sức , sinh đứa bé ." Kỷ Vân Thư đến nhòe cả mắt, lòng đau như cắt.
Đường Tư khẽ lắc đầu: "Ta ... sắp trụ nữa . A Kỷ, hứa với , hứa với ..."
Ánh mắt cô khẩn cầu. Kỷ Vân Thư nức nở gật đầu: "Được, hứa với cô, hứa với cô."
"Cảm ơn cô, A Kỷ."
Cô cuối cùng cũng trút gánh nặng, yên lặng ở đó, mặt còn chút đau đớn nào. Ánh mắt vô lực lên trần doanh trướng, cô thì thầm: "A Mạc, nếu... nếu kiếp , vẫn nguyện gả cho ."
Nếu kiếp , vẫn nguyện gả cho .
Cô , nụ , hơn cả những vì trời! Đôi mắt đẫm lệ cũng trong trẻo đến lạ thường.
Từ từ... bàn tay đang nắm lấy tay Kỷ Vân Thư mất dần sức lực, buông thõng xuống, rơi nhẹ lên mặt giường. Không còn tiếng động nào nữa!
Khoảnh khắc đó, đầu óc Kỷ Vân Thư trống rỗng. Thời gian dường như cũng ngừng trôi.
"Đường Tư?" Cô gọi khẽ một tiếng.
cô nương hào sảng, lúc nào cũng quấn chiếc roi da bên hông , vĩnh viễn còn thấy nữa.