NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 102: Hối lộ
Cập nhật lúc: 2025-12-06 13:37:31
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyện thái gia dậy, cánh cửa mở , Kỷ Thư Hàn bước . Chỉ thấy ông sắc mặt lạnh lùng, ngươi cau chặt, lỗ mũi như đang phì khói trắng, một tay chắp ngực, một tay chắp lưng. Cả trông như đang dồn nén một ngọn lửa. Điều khiến Huyện thái gia cũng lờ mờ cảm thấy chút sợ hãi.
"Kỷ lão gia, muộn thế ông còn qua đây?" Huyện thái gia lập tức đón tiếp.
Kỷ Thư Hàn hừ một tiếng, xuống. Ông tất nhiên đến buổi tối! Kỷ Vân Thư bắt đại lao vì tội g.i.ế.c , mặt mũi Kỷ gia mất sạch, ban ngày ban mặt ông dám vác mặt đến.
"Lưu đại nhân, ngài chắc hẳn vì đến đây chứ?"
"Biết chứ, chứ." Huyện thái gia thở dài, xuống bên cạnh, nắm tay đ.ấ.m nhẹ lên đùi , : "Chuyện liên quan đến hai mạng , Vệ phủ đều chỉ chứng cô g.i.ế.c , bản quan hết cách, đành tạm giam Vân Thư ."
Kỷ Thư Hàn trừng mắt, đuôi lông mày như dựng ngược lên tận phát quan. Hừ : "Lưu đại nhân, hẳn ngài cũng Kỷ gia là danh gia vọng tộc, hiện giờ ngài hạ lệnh bắt con gái , chẳng khác nào đ.á.n.h mặt ."
"Kỷ lão gia, bản quan tuyệt đối ý đó!"
"Ta quan tâm ngài ý gì, tóm , ngài nhất định thả." Kỷ Thư Hàn lời lẽ gay gắt. Có vẻ như dồn chân tường!
Huyện thái gia nhăn nhó vẻ mặt khó xử, bất đắc dĩ : "Kỷ lão gia, bản quan cũng giam giữ Vân Thư, nhưng bản quan giữ chức huyện lệnh nha môn, tuyệt đối thể coi thường pháp kỷ. Người Vệ phủ cũng trình bằng chứng, cho dù Vân Thư vô tội thì cũng đợi khi chân tướng rõ ràng mới thể thả , thời gian đành để cô chịu ấm ức trong lao ."
Dứt lời, Kỷ Thư Hàn giơ tay đập mạnh xuống bàn, trừng trừng Huyện thái gia. Giận dữ : "Ngài , con gái vốn đính hôn với Vệ gia, nay Vệ lão gia và Vệ phu nhân qua đời, hôn sự cũng hỏng . Hiện tại con gái thành nghi phạm, ngài bảo Kỷ gia vững ở Cẩm Giang?"
Nói vòng vo tam quốc, cuối cùng vẫn thoát khỏi hai chữ "thể diện"! Bảo Huyện thái gia thả Kỷ Vân Thư, nhưng ý của say ở rượu!
Huyện thái gia run run mép, lời từ chối còn kịp . Kỷ Thư Hàn gây áp lực: "Hai con trai đều quan ở kinh thành, Lưu đại nhân chắc thể chứ? Dù cũng từng giữ chức Lễ bộ Thị lang, tất nhiên chút bạn cũ, tin rằng cũng đủ để Lưu đại nhân nể mặt chứ?"
Đến nước , ngay cả những thứ đó cũng lôi ! Huyện thái gia thần sắc căng thẳng, trán toát mồ hôi. Luống cuống tay chân! Ngay cả Cảnh Dung cũng gây áp lực bắt ông thả , lấy luật pháp trọng! Tên Kỷ Thư Hàn , quả thực ăn gan hùm mật gấu.
Trấn tĩnh một chút, Huyện thái gia mới trưng bộ mặt đau khổ. Nói: "Ông đừng khó nữa, bản quan thực sự là lực bất tòng tâm! Tuy nhiên chỉ cần bằng chứng chứng minh Vân Thư trong sạch, bản quan nhất định sẽ lập tức thả . hiện tại, gay go, gay go lắm!"
Huyện thái gia cứ thoái thác dường như khiến Kỷ Thư Hàn mất kiên nhẫn. Từ trong tay áo, ông rút mấy tờ ngân phiếu đặt lên bàn, đẩy đến mặt Huyện thái gia.
Nhìn thấy mấy tờ ngân phiếu đó, Huyện thái gia kinh ngạc đến rớt cả hàm! Một vạn lượng! Ông quan cả đời cũng kiếm ngần !
"Cái ... Kỷ lão gia, ông thế là...?" Giọng run rẩy!
Kỷ Thư Hàn ghé sát gần ông, hạ thấp giọng: "Lưu đại nhân, quan thì hiểu, cái gì gọi là cho khác một cơ hội, cũng là trải cho một con đường."
"Hả?"
"Chuyện quan hệ đến thanh danh Kỷ gia . Lưu đại nhân là thông minh, một việc đừng quá tích cực. Ngài , cả cái thành Cẩm Giang , chỉ cần ngài vung bút một cái, cho dù là t.ử tù cũng thể xá miễn! Trời cao hoàng đế xa, ngài rõ hơn ai hết!"
Những lời quả thực khiến Huyện thái gia trố mắt kinh ngạc. Cả sững sờ.
Kỷ Thư Hàn quên bồi thêm: "Vệ lão gia và Vệ phu nhân tuy là trúng độc c.h.ế.t, nhưng chỉ cần ngài một câu là ăn nhầm t.h.u.ố.c độc, đó thả con gái , rõ chuyện, giữ thanh danh cho Kỷ gia . Còn Lưu đại nhân ngài cũng thể nhận một vạn lượng ngân phiếu . Vẹn cả đôi đường, cớ ?"
Phải thừa nhận, lời lẽ của Kỷ Thư Hàn quả thực sức hấp dẫn. Huyện thái gia cũng d.a.o động, đôi mắt dán chặt mấy tờ ngân phiếu, trong lòng như sợi dây kéo qua kéo . Do dự quyết! Dù ông cũng thực sự mong Kỷ Vân Thư .
Có lẽ vẻ mặt đắn đo của Huyện thái gia, Kỷ Thư Hàn đẩy mấy tờ ngân phiếu về phía ông thêm chút nữa.
"Lưu đại nhân, ngài suy nghĩ cho kỹ."
Huyện thái gia giật , như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, ngẩng đầu chằm chằm Kỷ Thư Hàn, quyết tâm, dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn lên xấp ngân phiếu, đẩy trả cho Kỷ Thư Hàn.
Đồng thời nghiêm mặt : "Kỷ lão gia, bản quan vô công bất thụ lộc, cái gì đáng nhận thì một xu cũng chê, nhưng một vạn lượng , xin ông hãy thu về."
Kỷ Thư Hàn kinh ngạc: "Ngài thật sự nhận?" Không thể tin nổi.
"Bản quan tuyệt đối nhận." Ông tiếp: "Vân Thư là con gái ông, ông nên tin cô hạ độc g.i.ế.c , bản quan cũng nhất định sẽ tra rõ chân tướng, trả công đạo cho cô . Còn Kỷ lão gia ông, vì thanh danh Kỷ gia mà xúi giục bản quan kết án qua loa, coi thường luật pháp. Kỷ lão gia ông cũng từng quan, luật phạm luật, dùng tiền tài mua chuộc bản quan đổi trắng đen, nếu luận tội, chẳng tội càng thêm nặng ?"
Oa! Tài ăn của Huyện thái gia từ khi nào thế ? Lời quả thực khiến Kỷ Thư Hàn sững sờ. Khí thế bức ban đầu cũng tiêu tan ít nhiều, là giận, là hoảng, cuối cùng là nộ.
Thu hồi ngân phiếu, ông phẫn nộ dậy, mắt rực lửa cam lòng, một câu: "Đã Lưu đại nhân kiên quyết như , một vị quan , cũng còn gì để ."
Phất tay áo, tức giận bỏ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-102-hoi-lo.html.]
Huyện thái gia thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầy đầu, hai tay ấn lên ngực, bộ dạng như thoát nạn. Chắc chính ông cũng ngờ những lời thốt từ miệng . là thót tim, thấp thỏm yên!
Kỷ Thư Hàn từ nha môn trở về Kỷ phủ bèn ném ly, đập bàn! Cả đại sảnh Kỷ gia "náo nhiệt" hẳn lên!
Kỷ lão phu nhân sa sầm mặt một bên, Kỷ Mục Thanh, Kỷ Uyển Hân và Kỷ Nguyên Chức hai bên. Đợi Kỷ Thư Hàn trút giận xong, Kỷ lão phu nhân mới hỏi: "Rốt cuộc thế nào ? Con về đập phá đồ đạc, Lưu đại nhân đó rốt cuộc ?"
Kỷ Thư Hàn nhịn , đập bàn cái nữa.
"Như hòn đá tảng, dầu muối ăn."
"Sao thế ?"
Ông hừ một tiếng, lắc đầu: "Không , còn lôi cả luật pháp Đại Lâm nữa."
Kỷ Nguyên Chức vô cùng sốt ruột chen : "Cha, chẳng lẽ một vạn lượng vẫn đủ?"
Kỷ Thư Hàn đáp, nén cục tức.
"Hay là chúng đưa cho hai vạn lượng, xem nhả ." Kỷ Nguyên Chức .
"Không vấn đề tiền bạc."
"Vậy là vấn đề gì? Chẳng lẽ nhiều tiền thế mà Lưu đại nhân cũng động lòng? Chẳng qua chỉ cần phán một câu, Vệ lão gia và Vệ phu nhân tự ăn nhầm t.h.u.ố.c độc, chuyện đơn giản thế mà?" Kỷ Nguyên Chức kích động lạ thường.
Kỷ Thư Hàn lắc đầu thở dài, gì.
Lúc , Kỷ Mục Thanh hừ một tiếng, nhếch đôi môi đỏ mọng nhỏ xíu, : "Con thấy tám phần mười là nó độc c.h.ế.t , là vì gả cho tên ngốc ."
"Mục Thanh, Vân Thư sẽ chuyện đó , tâm địa lương thiện, tuyệt đối sẽ độc c.h.ế.t . Hơn nữa nhà họ Vệ đối với như , nỡ chứ?" Kỷ Uyển Hân nhíu mày lo lắng, biện bạch.
"Kỷ Uyển Hân, với nó, nhưng nên mở to mắt mà cho rõ . Trước đây nó đẩy Linh Chi một cái, đó rơi xuống nước, chừng cũng là do nó đẩy, đổ vạ lên đầu Linh Chi. Loại chuyện đó nó còn thì còn gì mà dám . Ta tin chắc là nó hạ độc, nên c.h.é.m đầu nó mới ."
Bốp ...
Kèm theo chữ cuối cùng của Kỷ Mục Thanh rơi xuống đất, Kỷ Thư Hàn dùng sức đập bàn. Đôi mắt bừng bừng lửa giận Kỷ Mục Thanh: "Con , nếu Kỷ gia chúng thực sự một kẻ g.i.ế.c , đó là sự sỉ nhục lớn thế nào , còn chỗ nào , con đường quan lộ của đại ca và nhị ca con ở kinh thành cũng sẽ ảnh hưởng lớn."
Kỷ Mục Thanh chút tủi , cúi đầu: "Cha, con..."
Lời còn hết Kỷ Thư Hàn cắt ngang: "Còn con nữa, con thử nghĩ xem, nếu Vân Thư thực sự g.i.ế.c , con còn Thái t.ử phi nữa ?"
"Hả!"
Điều dọa Kỷ Mục Thanh sợ c.h.ế.t khiếp!
"Nếu Kỷ gia xuất hiện một kẻ g.i.ế.c , truyền đến tai Hoàng thượng và Hoàng hậu, con đừng hòng Thái t.ử phi nữa, con đường cha trải cho con coi như hỏng hết." Kỷ Thư Hàn từng chữ chọc trúng điểm yếu.
Kỷ Mục Thanh mặt tái mét, từ nhỏ đến lớn cô đều nuôi dạy theo hướng Thái t.ử phi. Mắt thấy sắp đến ngày kinh tuyển chọn Thái t.ử phi, giờ phút quan trọng mà xảy chuyện gì thì cô chỉ nước đ.â.m đầu tường c.h.ế.t quách cho xong!
Mặt hốt hoảng, mắt đỏ hoe, vội : "Cha, con gái nhất định Thái t.ử phi, Thái t.ử Hoàng đế, con gái là Hoàng hậu, ngàn vạn thể xảy sơ suất. Hay là chúng đưa thêm bạc cho Lưu đại nhân, chỉ mua một câu của ông thôi, chắc khó ."
Kỷ lão phu nhân cũng : " , đưa thêm một vạn lượng nữa, dù Kỷ gia chúng cũng thiếu chút tiền đó, chỉ cần ém nhẹm chuyện xuống, thế nào cũng ."
"Đã bảo chuyện tiền bạc." Kỷ Thư Hàn bất lực, liên tục lắc đầu, thực sự hết cách: "Lưu đại nhân đó dường như quyết tâm, lọt lời , cho dù đưa bao nhiêu tiền cũng vô dụng."
"Vậy giờ ?" Kỷ lão phu nhân cũng cuống lên!
Kỷ Uyển Hân mở miệng: "Tổ mẫu, cha, Vân Thư nhất định thể hạ độc g.i.ế.c , sự việc nhất định sẽ sáng tỏ, đến lúc đó chứng minh trong sạch, chuyện chẳng sẽ ?"
"Cháu thì hiểu cái gì!" Kỷ lão phu nhân vội : "Kỷ gia chúng xưa nay từng ai tù, thế nào cũng là chuyện may mắn, nếu truyền đến kinh thành, đối với Kỷ gia chúng đều ảnh hưởng."
"Được ." Kỷ Thư Hàn giơ tay, thở dài: "Bây giờ chỉ còn nước hy vọng Vân Thư là hung thủ."
...