NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1018: Không sai, là một người!

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:19
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chử Thành Ngọc, tên thì cứ tưởng ắt hẳn văn chất bân bân, nho nhã thư sinh, nhưng hóa là một gã thô kệch. Dáng cao lớn nhưng cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt vàng vọt hốc hác, đôi mắt hẹp dài sắc bén, mũi nhọn mồm nhọn, trông nét tiểu nhân. Nếu đang mặc áo giáp, đeo trường kiếm bên hông, thật khó tin là đại tướng quân trấn thủ ải Hiệp Môn!

Hắn trấn thủ ở đây sáu năm !

Cảnh Dung một tràng, ánh mắt dán chặt cái chén mặt, hàn quang lóe lên. Hắn khẽ ngước mắt, nghiêm túc với Chử Thành Ngọc: "Chử tướng quân, Bổn vương cần ông hiểu rõ một chuyện. Lần Hoàng thượng phái Bổn vương đến đây để đ.á.n.h trận, càng để khơi mào chiến tranh giữa Hầu Liêu và Đại Lâm. Chỉ cần họ chịu quy thuận, tuyệt đối tổn hại một binh một của họ."

Nhắc nhở!

Chử Thành Ngọc còn đang tính toán: Nếu Hầu Liêu đồng ý thì xua quân tiêu diệt cái "khối u" đó, cũng thể sớm về quê đoàn tụ với gia đình. lời của Cảnh Dung như gáo nước lạnh tạt mặt .

Đành tuân lệnh.

Chắp tay đáp: "Mạt tướng hiểu."

Có chút gượng gạo.

Hắn bỗng sang Kỷ Vân Thư: "Vị ... chính là Kỷ đại danh đỉnh đỉnh ?"

Kỷ Vân Thư ngay đối diện , khách sáo đáp: "Chử tướng quân quá khen ."

"Sớm danh Kỷ thông minh hơn , phá ít vụ án, khiến khâm phục. Điều khiến bất ngờ hơn là... Kỷ là một nữ tử."

"..." Cô đáp thế nào.

lúc ...

Lính canh bên ngoài báo: "Tướng quân, ngoài thành một đến, gặp Vương gia."

Chử Thành Ngọc kinh ngạc: "Một ?"

"Không sai, là một !"

"Ai?"

"Là Hầu Liêu, chỉ cần Vương gia thấy cái sẽ chịu gặp ." Lính canh lập tức dâng vật đó lên.

Cảnh Dung cầm lấy xem, là một miếng ngọc bội. Là ngọc bài cho phép Mạc gia tự do hoàng cung, do Tiên hoàng ban tặng.

Hắn lập tức lệnh: "Cho thành."

"Vâng!"

Một nén nhang .

Mạc Nhược theo lính canh một căn phòng. Cửa mở, thấy Cảnh Dung đợi sẵn bên trong. Trà cũng pha xong!

"Vương gia, đưa tới."

"Ngươi lui xuống."

"Vâng." Lính canh lĩnh mệnh lui .

Cảnh Dung chỉ chỗ bên cạnh: "Ngồi ." Cứ như sắp hàn huyên việc nhà !

Mạc Nhược từ lúc bước sầm mặt, mày nhíu chặt, cố kìm nén cơn giận trong lòng, khoanh chân xuống! Hắn chộp lấy chén mặt, uống cạn một .

"Cạch!"

Chén đặt mạnh xuống bàn.

Cảnh Dung , vẫn gì.

Hai cứ im lặng như một lúc.

Hồi lâu , Mạc Nhược chằm chằm Cảnh Dung, gõ ngón tay xuống bàn: "Nói ."

Nói ! Vỏn vẹn hai chữ.

Cảnh Dung: "Ngươi ?"

"Ta ngươi chính miệng cho ."

"Mạc Nhược..."

"Cho nên chuyện là thật?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1018-khong-sai-la-mot-nguoi.html.]

Cảnh Dung nhíu mày kiếm, đáp: "Phải!" Một chữ.

Ngay lập tức, Mạc Nhược yên nữa, cao giọng: "Các điên ? Có đang cái gì ?"

Rõ ràng, đến giờ vẫn dám tin!

Khi tin Đại Lâm phái binh đến ải Hiệp Môn định khuyên Hầu Liêu quy thuận, cả Hầu Liêu chấn động. Mộc Trát Nhĩ lúc đó một lời. Tam gia cũng . Những "nhân vật cấp cao" khác thì tức giận đập bàn. Tướng sĩ Hầu Liêu càng chuẩn sẵn sàng nghênh chiến, định quyết chiến một trận sống mái.

Mạc Nhược chỉ thể lén đến gặp Cảnh Dung một để tìm hiểu rõ ràng.

Trước sự chất vấn của Mạc Nhược, sắc mặt Cảnh Dung chút gợn sóng, nghiêm túc : "Ta đang gì!"

"Biết mà ngươi còn..."

"Từ khoảnh khắc Hầu Liêu diệt Việt Đan, định sẵn sẽ cục diện ngày hôm nay! Cho dù đến , cũng sẽ là khác. Cho dù ngai vàng Vệ Dịch, đổi là khác cũng sẽ quyết sách tương tự. Bởi vì... bá quan văn võ trong triều đều nảy sinh lòng kiêng kỵ đối với Hầu Liêu của ngày hôm nay. Ngươi nên , một khi nảy sinh lòng thì..."

"Được ." Mạc Nhược gầm nhẹ ngắt lời: “ ngươi rõ ràng Hầu Liêu bao giờ dã tâm nhòm ngó trung nguyên. Lần sở dĩ diệt Việt Đan cũng là vì Việt Đan nảy sinh dã tâm , đây là bước bất đắc dĩ."

"Ta tin thì gì? Thiên t.ử tin! Bá quan văn võ cũng tin! Những gì họ thấy chỉ là một Hầu Liêu ngày càng lớn mạnh, một bộ lạc cực kỳ nguy hiểm đối với Đại Lâm."

Mạc Nhược xong, dần dần bình tĩnh , uống một ngụm nước: "Ta hiểu ."

Hắn đến chính là để rõ, tìm hiểu ngọn ngành. Giờ thì hiểu ! Hầu Liêu độc bá, Đại Lâm kiêng kỵ, đây là tất yếu.

...

Hắn ngước mắt với Cảnh Dung: " với tính khí của Hầu Liêu, họ thể thua trận, thể nộp mạng, nhưng tuyệt đối sẽ nhận thua, càng đầu hàng bất kỳ ai! Lần Đại Lâm Hầu Liêu quy thuận, là chuyện thể."

Cảnh Dung bảo : "Còn một cách giải quyết khác."

"Là gì?"

"Hầu Liêu lùi về phía Tây ba trăm dặm."

"Chuyện thể nào!" Mạc Nhược phủ định ngay, kích động : “Tộc nhân các bộ lạc thảo nguyên coi trọng nhất là lãnh thổ, bảo họ lùi về phía Tây ba trăm dặm còn khó hơn bảo họ quy thuận."

"Đây là cách duy nhất."

"Vậy thì chỉ thể binh đao gặp thôi!"

"Ngươi..."

"Đừng nữa, tóm quy thuận cũng , lùi về phía Tây cũng , trong mắt Hầu Liêu những điều đều thể chấp nhận." Mạc Nhược rõ cho .

Hai đều tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

Cảnh Dung tiếp tục tranh cãi như , bình cảm xúc : "Mạc Nhược, ngươi kẻ địch của ngươi. Ngươi nghĩ xem, nếu đến đây mà là khác thì kết cục cuối cùng chắc chắn là khai chiến! mục đích của đ.á.n.h với Hầu Liêu, mà là để giải quyết vấn đề!"

" ngươi là đang khó , kẹt ở giữa thế nào cũng xong!" Mạc Nhược nhăn nhó mặt mày, khó xử vô cùng: “Cho dù hiểu cũng vô dụng, ngươi để Hầu Liêu hiểu. Ta thấy... ngươi vẫn nên đích gặp Tam gia và Mộc Trát Nhĩ một . Dù thì ngươi cũng giúp Hầu Liêu thắng Việt Đan, ít nhất họ sẽ để ngươi hết lời. Còn thì xem ngươi thế nào."

Cảnh Dung gật đầu.

"Ta quả thực nên đích gặp họ một ."

Dần dần bình tĩnh . Sau khi hai chuyện thêm một lúc, Mạc Nhược rời .

Cảnh Dung dậy cửa. Trong lòng như tảng đá lớn đè nặng!

Thực khoảnh khắc Vệ Dịch hạ chỉ, từng nghĩ đến việc bác bỏ thánh chỉ đó, thậm chí nghĩ đến việc lấy di chiếu của Tiên hoàng ép Vệ Dịch thoái vị. ... nếu lấy danh nghĩa bảo vệ Hầu Liêu để ép Vệ Dịch thoái vị thì đại thần trong triều, bá tánh trong thiên hạ còn phục ?

Điều thể , chỉ là thuyết phục Hầu Liêu mà thôi.

Sau đó, Kỷ Vân Thư đến hỏi : "Sao ?"

Cảnh Dung lắc đầu, thở dài.

Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay . Dường như truyền cho một sức mạnh lớn.

trong lòng chịu áp lực lớn. Một mặt cho triều thần và con dân Đại Lâm một lời giải thích, mặt khác khai chiến với Hầu Liêu. Hai tảng đá lớn đó đè nặng lên tim , đổi là thường thì sớm chịu nổi .

Cô mong thể san sẻ với một chút!

...

 

Loading...