NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 101: Mảnh gỗ nhỏ
Cập nhật lúc: 2025-12-06 13:37:30
Lượt xem: 280
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai t.h.i t.h.ể đưa khỏi Nghĩa trang, Kỷ Vân Thư cũng nhà lao. Cảnh Dung nhanh chóng đưa t.h.i t.h.ể Vệ lão gia và Vệ phu nhân trở linh đường Vệ phủ.
Những thị vệ đặt t.h.i t.h.ể ngay ngắn quan tài xong bèn ẩn lên xà nhà, thần quỷ . Dường như tất cả những chuyện từng xảy .
Vệ Dịch bò bên cạnh quan tài, thút thít, nhưng cứ liên tục dùng tay áo lau nước mắt, để nước mắt rơi xuống. Cảnh Dung như , thực sự xót xa.
Hắn sang với Lang Bạc: "Ngươi truyền lệnh của Bổn vương, báo cho kẻ Vệ phủ, nhất là quản gia Vệ Phó, nhắc đến chuyện cha độc c.h.ế.t mặt Vệ Dịch nữa, càng nhắc bất cứ chuyện gì về Kỷ cô nương. Để an tâm lo tống táng cho cha . Thời gian ngươi cần theo Bổn vương, ở chăm sóc Vệ Dịch là ."
Lang Bạc cúi đầu: "Rõ, thuộc hạ tuân lệnh."
Cảnh Dung Vệ Dịch nữa, bước tới : "Vệ Dịch, chẳng thấy ? Cho nên nữa, để họ yên tâm ."
Vệ Dịch nấc lên vài tiếng, hít hít mũi, ngước mắt : "Ca ca, chẳng thể cứu Thư Nhi ?"
"Cô , đừng lo lắng cho cô ."
"Thư Nhi thật sự nữa hả?" Vệ Dịch mở to mắt.
Cảnh Dung gật đầu: "Phải, cho nên mấy ngày nay cứ ngoan ngoãn ở trong phủ lo hậu sự cho cha ."
Hắn gật đầu thật mạnh, đó chỉnh áo tang, quỳ linh đường. Quệt sạch nước mắt, hai cỗ quan tài, : "Cha, , Dịch Nhi nữa, Dịch Nhi hứa với hai nhất định sẽ ngoan ngoãn lời. Hai đừng lo cho con, con cũng sẽ tự chăm sóc cho ."
Mấy ngọn nến lay động gió, tim đèn run rẩy!
Cảnh Dung bên cạnh sực nhớ điều gì, lệnh cho Lang Bạc ở linh đường, còn thì lặng lẽ lui ngoài. Hắn đến căn phòng ở nhà trắc. Dù đây cũng là nơi Vệ lão gia và Vệ phu nhân gặp chuyện, cộng thêm Huyện thái gia hạ lệnh niêm phong nơi nên Vệ phủ cũng ai .
Đẩy cửa bước , mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi! Cảnh Dung thắp một ngọn nến, quan sát kỹ lưỡng căn phòng. Bàn ghế hai bên ngổn ngang, chắc là do nhà họ Vệ xô đổ lúc khiêng xác ngoài. Trên sàn là vũng m.á.u khô, dọn dẹp, vô cùng rõ ràng.
Trên bàn chính giữa đặt một ấm và hai chén ! Nước bên trong do thử độc nên đen sì! Vẫn còn nguyên vẹn, ai động !
Hắn đưa ngọn nến gần hai chén , quan sát tỉ mỉ một lúc. Trong lòng thầm nghĩ, theo lời Kỷ Vân Thư khi nghiệm thi, độc trong chén hẳn là dính từ môi hai họ. Mà độc đó cũng là do bữa tiệc tối qua hạ trong rượu.
Đang định lui ngoài tìm Vệ phủ hỏi cho lẽ xem rượu tối qua ai động tay chân , ngọn nến định di chuyển thì ánh mắt chợt liếc thấy trong một chén , ở vị trí sát miệng chén một chút, một mảnh gỗ vụn nhỏ xíu. Nếu thật kỹ thì sẽ chú ý tới.
Có lẽ thời gian qua Cảnh Dung Kỷ Vân Thư phá án nhiều nên cũng trở nên nhạy cảm hơn. Thế là lấy khăn tay từ thắt lưng, quấn ngón trỏ, đưa miệng chén, lấy mảnh gỗ vụn , đó gói kỹ , cất .
Thổi tắt nến, rời khỏi nhà trắc! Sau đó bèn một chuyến đến nhà bếp Vệ phủ.
Nhà bếp vẫn còn lộn xộn, chắc là tiệc tối qua Vệ lão gia và Vệ phu nhân c.h.ế.t đột ngột nên kịp dọn dẹp. Mấy hạ nhân đang việc bên trong, thấy lạ bèn hỏi: "Ngài là ai?"
"Cố nhân của Vệ lão gia."
Lại là một câu cố nhân! vẫn hiệu quả, lấp l.i.ế.m mấy hạ nhân . May mà Vệ Phó ở đây, dù hôm nay công đường cũng Cảnh Dung là Vương gia.
"Những thứ đều là bát đĩa chủ nhân các ngươi dùng tối qua ?" Cảnh Dung hỏi.
Một hạ nhân trả lời: "Vâng, vẫn kịp dọn dẹp."
Hắn thêm, đống bát đĩa trầm ngâm giây lát, hỏi: "Rượu tiệc tối qua do ai phụ trách? Rượu đó lấy từ ?"
"Cái ... Rượu đều là của trong phủ, rót từng bình mang lên."
"Vậy bát đĩa lão gia và phu nhân dùng hôm qua ở ?"
Một hạ nhân chỉ tay: "Ở bên ."
Cảnh Dung theo, thấy mười bộ bát đĩa xếp ngay ngắn, nhưng rửa sạch sẽ !
Tên hạ nhân giải thích: "Lão gia đó dặn dò, khách dự tiệc đều là quý khách nên bát đĩa đều sắp xếp theo bộ." Vừa chỉ một bộ: "Bộ là của lão gia và phu nhân."
Bộ bát đĩa đó gồm hai đôi đũa, một bình rượu và hai chén rượu, còn hai phần bát đĩa tinh xảo. Đồ dùng ăn uống của nhà giàu vốn dĩ cầu kỳ như !
Hắn lầm bầm: "Đã rửa sạch thì còn nghiệm ?"
Mặc kệ, Cảnh Dung cầm bình rượu và hai chén rượu lên, miệng : "Mượn dùng một chút."
Không đợi mấy hồn, "chuồn êm"!
Lẽ ngay tối hôm đó nên mang những thứ tìm cho Kỷ Vân Thư, nhưng nghĩ trời tối muộn, để cô nghỉ ngơi một đêm, mai hãy . Thật hy vọng những thứ tìm ích cho Kỷ Vân Thư!
Lúc , trong nhà lao.
Cũng Cảnh Dung lén đút lót bạc mà Kỷ Vân Thư đổi phòng giam, giống hệt phòng của Giang phu nhân : giường chăn, bàn ghế. Thậm chí còn thêm hai cái lò sưởi!
Cô bao lâu thì thấy tiếng động bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần dừng phòng giam của cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-101-manh-go-nho.html.]
Loan Nhi xách một chiếc hộp thức ăn bốn ngăn đơn giản, ôm theo một chiếc áo choàng màu lam ngọc, khi thấy phòng giam bố trí cũng tạm thì nỗi lo lắng mới vơi một chút! cô vẫn rưng rưng nước mắt tiểu thư nhà .
Ngục mở cửa, Loan Nhi bèn chui tọt . Đặt đồ lên bàn, cô kéo tay Kỷ Vân Thư, xót xa : "Tiểu thư chịu khổ ." Giọng nghẹn ngào!
"Loan Nhi? Sao em tới đây?"
"Nô tỳ ở trong phủ quỳ xin lão gia cứu tiểu thư mãi, lão gia giờ đến nha môn tìm Lưu đại nhân . Tiểu thư nhất định sẽ ."
Loan Nhi nhấn mạnh, cũng là đang cố gắng tự trấn an tin điều đó!
Kỷ Vân Thư lạnh: "Loan Nhi, đừng ngốc nữa, lúc cha và tổ mẫu thể nào cứu ."
"Không , lão gia nhất định cứu tiểu thư, tiểu thư g.i.ế.c thì nhất định sẽ ."
Nhìn đôi mắt đẫm lệ , Kỷ Vân Thư cũng nỡ dập tắt tia hy vọng mong manh đó. Đành thôi...
"Được , em đừng lo cho nữa, sẽ tự chăm sóc ."
"Vâng." Loan Nhi mím môi, gật đầu thật mạnh!
Sau đó, cô giũ chiếc áo choàng mang theo khoác lên Kỷ Vân Thư, mở hộp thức ăn, bên trong mấy đĩa bánh ngọt. Đều là món Kỷ Vân Thư thích ăn!
"Tiểu thư, ở đây lạnh thế , tiểu thư chắc chắn chịu nổi. Hơn nữa nô tỳ những món thích ăn, ăn một chút ."
"Được , em đừng bận rộn nữa, sẽ tự lo, em đừng lo lắng." Kỷ Vân Thư nắm lấy đôi tay đang bận rộn của cô.
Vội : "Em đừng ở đây nữa, nếu xảy chuyện gì, liên lụy đến em."
"Tiểu thư..."
"Ta dọa em, thật cũng nắm chắc phần thắng, huống hồ hiện tại đang ở trong tù, việc cũng bất tiện. Loan Nhi, em , nếu thực sự gặp chuyện bất trắc, em hãy mang bạc để cho em rời khỏi Kỷ gia, hiểu ?"
Từng chữ cô đều thẳng mắt Loan Nhi. Sợ con bé lọt! Loan Nhi nước mắt lưng tròng, lắc đầu, vẻ mặt như sinh ly t.ử biệt từ chối! Kỷ Vân Thư siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn.
Nói: "Lời , em nhất định ."
"Tiểu thư, Loan Nhi rời xa , lão gia và lão phu nhân nhất định sẽ nghĩ cách cứu ."
"Loan Nhi, tóm lời em nhất định ."
"Tiểu thư nhất định sẽ ."
Sự ngây thơ của cô bé ngốc thật đáng quý! Kỷ Vân Thư đưa tay lau nước mắt cho cô, đó nắm lấy cổ tay cô, đẩy mạnh.
Vẻ mặt quyết tuyệt: "Em mau về , hứa với , chuyện phép nhúng tay ."
"Tiểu thư cứ để nô tỳ chút gì đó cho ."
Loan Nhi nhích gần, Kỷ Vân Thư lùi một bước nhỏ.
"Có đến lời em cũng nữa ?" Cô nghiêm giọng hỏi.
"Không ." Loan Nhi vội lắc đầu. "Loan Nhi hứa với tiểu thư là chứ gì, Loan Nhi lời tiểu thư."
"Vậy em mau ."
Loan Nhi tất nhiên trăm ngàn , nhưng vẫn sụt sùi cái mũi cay xè, nức nở gật đầu. Cắn môi, tại chỗ, thấy thái độ tiểu thư kiên quyết như , cô đành một bước ba ngoái đầu rời .
Đợi Loan Nhi khỏi, vẻ mặt quyết tuyệt của Kỷ Vân Thư mới từ từ giãn , mắt đỏ hoe. Nếu cô thực sự xảy chuyện, cô thực sự liên lụy đến Loan Nhi! Không tàn nhẫn một chút, con bé đó sẽ chịu lời!
Thở hắt một trầm trọng, ánh mắt chuyển sang đĩa bánh ngọt bàn. Ngón tay thon dài nhón một miếng bánh nếp nhỏ, đưa miệng c.ắ.n nhẹ, vị ngọt tan đầu lưỡi, dường như tan chảy chút đắng chát trong lòng cô! Khóe môi như cánh bướm dần hiện lên một độ cong!
...
Hậu đường nha môn.
Huyện thái gia vẻ mặt nghiêm trọng, chén nguội lạnh bàn đến ngẩn ngơ! Bàn tay đặt bàn nắm chặt thành quyền.
Nha dịch báo: "Đại nhân, Kỷ lão gia đến."
Kỷ Thư Hàn đến ! Cũng , con gái nhốt đại lao, ông cha thể đến một chuyến chứ!
...