NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1006: Vệ Dịch nổi cơn thịnh nộ

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:06
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với từng câu chất vấn "tại " của Vệ Dịch, Kỷ Vân Thư lùi thêm vài bước, lưng chạm khung cửa sổ gỗ cứng ngắc.

, vô cùng nghiêm túc: "Vệ Dịch, đời nhiều cái tại đến thế . nếu ngài cứ tiếp tục thế thì thực sự sẽ thể đầu nữa!"

"Là nàng!" Vệ Dịch phản bác, kiên quyết : “Thư Nhi, chỉ cần nàng, gì cũng hối hận, cho dù mất tính mạng cũng tiếc! Chẳng lẽ tâm ý của , nàng thực sự hiểu ?"

Kỷ Vân Thư khẽ: "Chính vì hiểu, nên lúc đầu mới kiên định với ngài rằng thích chỉ Cảnh Dung! Từ đầu đến cuối chỉ . Trước đây là , bây giờ là , cũng vẫn là !"

"Đủ !"

"Ngài nhốt ở đây cả đời cũng đổi tâm ý của . Bất kể ngài hỏi lúc nào, câu trả lời của cũng chỉ một: Đời kiếp , phi gả."

"Đủ ! Đừng nữa."

"Chàng sống sống, c.h.ế.t sẽ c.h.ế.t theo . Đời đời kiếp kiếp, đều sẽ theo . Ngài hỏi , câu trả lời của cũng sẽ giống thôi."

"Đừng nữa, đừng nữa..."

Vệ Dịch gào lên! Hắn những lời "thề c.h.ế.t theo" của cô chọc giận .

Sự cam lòng và mất cân bằng trong tim bỗng chốc phóng đại lên gấp trăm ngàn . Hắn bước vài bước tới , nắm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm đôi mắt sâu thẳm của cô, : "Vốn dĩ ở Cẩm Giang chúng hôn ước, nàng gả là Cảnh Dung, mà là ! Nếu , lẽ chúng thành . Sẽ vụ án Lâm Kinh gì cả, cũng kinh thành, càng quyền lực địa vị! Chỉ nàng và ."

Kỷ Vân Thư vặn vẹo cánh tay nhưng thể thoát khỏi sự kìm kẹp của .

"Ngài buông !"

"Người nên ở bên đời đời kiếp kiếp là chúng mới đúng."

"Không , ..."

"Phải!"

Sự hung hãn của Vệ Dịch khi hét xong chữ giảm vài phần, tiếp tục: “Thư Nhi, chỉ cần nàng gật đầu, chúng thể như . Vì nàng, thể từ bỏ tất cả những gì hiện , thể nhường ngôi vua cho Cảnh Dung, cũng thể hận nữa! Ta đưa nàng về Cẩm Giang, sống cuộc sống của chúng , cả đời đến kinh thành nữa, ? Được ?"

Vệ Dịch lúc , cực kỳ biến thái! giọng điệu gần như cầu xin cực kỳ đáng thương!

Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Không thể nào! Chúng về nữa! Ta, ngài, Cảnh Dung, chúng đều thể về như . Tại ngài cứ chịu hiểu? Tại cứ đến bước đường mới chịu thôi? Vệ Dịch, tỉnh , đừng chấp mê bất ngộ nữa! Đến cuối cùng, ngài tổn thương chỉ một , mà là nhiều nhiều ."

Giọng cô lớn, run rẩy dữ dội, cố gắng kéo con cừu lạc lối về.

Vệ Dịch như giáng một đòn mạnh, đôi tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô từ từ buông lỏng, lùi vài bước.

Hắn hỏi: "Ý của nàng là... nàng thà c.h.ế.t cũng ở bên Cảnh Dung, đúng ?"

"!"

Vệ Dịch nhạt, vẻ mặt đầy thất vọng: "Câu trả lời của các ... quả nhiên giống hệt ."

Hửm?

Kỷ Vân Thư lờ mờ cảm nhận ý tứ trong lời của , hỏi: "Ngài ?"

Dưới sự chất vấn của cô, trong mắt Vệ Dịch lóe lên tia tàn nhẫn. Hắn sa sầm khuôn mặt lạnh lẽo, từng chữ một: "Nàng còn nhỉ? Hắn phạm thượng, tự ý xông điện Phụ Dương, thậm chí màng lễ nghi quân thần chọc giận , cho nên... hạ chỉ giam đại lao , tròn hai ngày!"

Ách! Kỷ Vân Thư lảo đảo, run lên: "Ngài nhất định đến mức tuyệt tình như ?"

"Không tuyệt tình, là mới đúng! Là nhẫn tâm cướp nàng khỏi , nếu tại , cũng sẽ như thế !"

"Vệ Dịch, ai ép ngài cả, đến bước đường ngày hôm nay là do bản ngài. Ngay từ đầu ngài từng thực sự buông bỏ, trong lòng ngài ẩn giấu một con quỷ, ngài nó khống chế! Ngài nên tỉnh , nên rõ hiện thực ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1006-ve-dich-noi-con-thinh-no.html.]

"Hiện thực chính là thể vì nàng mà g.i.ế.c sạch trong thiên hạ!" Vệ Dịch điên cuồng tột độ.

Hiện thực chính là thể vì nàng mà g.i.ế.c sạch trong thiên hạ!

Mười bảy chữ vang vọng trong đại điện và bên tai Kỷ Vân Thư. Mãi tan! Đó là những từ ngữ nặng nề bao!

Vệ Dịch đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt như con sói khát m.á.u đôi mắt kinh ngạc của Kỷ Vân Thư, từ từ tiến gần cô, : "Ta nàng vĩnh viễn chỉ thuộc về một !"

"..."

Hắn bế thốc Kỷ Vân Thư lên, ném xuống giường. Lưng và khuỷu tay va giường đau điếng, cô nhíu chặt mày. Không màng đến nỗi đau thể xác, cô cố sức vùng dậy thì một bóng đen cao lớn đè xuống.

Ngay đó, hai tay cô giữ chặt, ép qua đỉnh đầu!

"Vệ Dịch, ngài dừng !" Cô giãy giụa hét, cố gắng gọi "tỉnh" .

Vệ Dịch mất lý trí, đè chặt hình nhỏ bé của cô , khuôn mặt tuấn tú ôn hòa giờ đây trở nên dữ tợn vô cùng.

Hắn tuyên bố chủ quyền: "Không ai thể mang nàng rời khỏi , nàng là của , là của !"

Dứt lời, đổi sang dùng một tay giữ chặt hai tay Kỷ Vân Thư, tay bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô. Nâng mạnh lên!

Cúi xuống hôn lên môi cô!

Ách!

"Ưm ưm ưm..."

Khoảnh khắc đó, thứ xung quanh như ngừng . Chỉ còn thấy tiếng tim đập dồn dập của . Căng thẳng! Kinh hãi! Bất lực!

Kỷ Vân Thư mở to mắt, quên cả phản kháng, cho đến khi sự nóng rực môi thiêu đốt cô tỉnh .

Tỉnh táo ! Cô bắt đầu liều mạng giãy giụa.

Khổ nỗi hai tay Vệ Dịch giữ chặt, cơ thể đè nén, ngay cả cằm cũng ngón tay Vệ Dịch bóp chặt. Cô như con búp bê mặc thao túng, thể điều khiển hành vi của .

Ngoài việc c.ắ.n răng chịu đựng và phản kháng yếu ớt, cô chỉ còn cách nhẫn tâm c.ắ.n mạnh môi Vệ Dịch.

"Á!"

Vệ Dịch đau đớn buông cô ngay lập tức. Môi c.ắ.n bật máu, môi Kỷ Vân Thư cũng dính máu.

Cô trừng mắt : "Nếu ngài còn như , cả đời sẽ tha thứ cho ngài."

Cảnh cáo !

"Vậy thì nàng cứ hận !" Vệ Dịch màng đến điều đó nữa, mất lý trí.

Ngay đó, cúi xuống hôn Kỷ Vân Thư. Không cho cô bất kỳ cơ hội giãy giụa phản kháng nào nữa.

Lần , Kỷ Vân Thư giãy giụa nữa, cô buông xuôi, buông xuôi! Vì cô đấu một kẻ mất lý trí, cũng gọi tỉnh một kẻ tâm ma.

Đôi mắt đẫm lệ của cô dần dần mất tiêu cự, thất thần tấm màn trướng đung đưa đỉnh đầu.

Đến khi cô sắp ngạt thở, mới buông cô .

Định tiếp tục! mà...

 

Loading...