NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1004: Con rối

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:04
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủy Nguyệt Cư.

Kỷ Vân Thư tỉnh , tính ở đây tròn hai ngày.

Ngay khi tỉnh dậy, cô đang ở , cũng ai là bắt . Chỉ là cô ngàn vạn ngờ tới, Vệ Dịch đến bước đường !

Nói đau lòng là dối!

Tuy nhiên, từ lúc tỉnh đến giờ, cô hề la hét loạn! Càng chuyện một hai nháo ba thắt cổ, ngược cực kỳ yên tĩnh.

Đến bữa thì ăn, khát thì uống, buồn ngủ thì ngủ. Không bỏ sót bữa nào! Cứ như một phụ nữ đang ở cữ .

Đám cung nhân cũng chăm sóc cô chu đáo, hề lơ là. Chỉ cần cô mở miệng ăn gì, đầy một tuần đồ ăn dâng đến mặt.

Thế nhưng trong hai ngày , Vệ Dịch từng đến nào! Chỉ cung nữ thái giám .

Trong thời gian đó, bất kể cô hỏi gì, đám cung nữ đều chịu trả lời, chỉ một mực hầu hạ cơm bưng nước rót. Vì , cô vẫn tin Cảnh Dung bắt giam, thậm chí là tin Trương công công qua đời.

Nơi dường như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài! Ngăn cách sự việc liên quan.

Lúc , cung nữ vẫn thường hầu hạ cô từ bên ngoài , tay bưng thứ gì đó. Đến gần mới là một đĩa bánh khoai lang và một bát chè hạt sen. Vẫn còn nóng hổi!

Cung nữ : "Kỷ cô nương, bánh khoai là Hoàng thượng dặn dò Ngự thiện phòng riêng cho cô, là món cô thích ăn nhất. Còn chè hạt sen cô uống xong thì nghỉ ngơi cho khỏe."

Thật là chu đáo quá. mà... "nhất"? Chính cô còn chẳng thích ăn gì nhất!

Cô liếc một cái, giọng lạnh lùng : "Để xuống ."

"Vâng."

Cung nữ đặt đồ xuống lui sang một bên đợi, cũng rời , chỉ : "Nô tì ở bên cạnh hầu hạ."

Hừ! Nói là hầu hạ, thực chất là giám sát. Giám sát nhất cử nhất động của cô, cho cô báo tin, cho cô bỏ trốn, càng cho phép... cô chuyện tổn hại đến bản . Vì thế hai ngày nay, bên cạnh cô luôn mấy cung nữ luân phiên canh chừng, ngay cả khi cô ngủ, họ cũng túc trực bên cạnh.

Giờ đây trong đại điện , hầu như góc nào cũng . Những đôi mắt cứ dán chặt lấy cô. Mọc cánh khó thoát!

Vệ Dịch, thật tàn nhẫn!

Cũng may, cô quen . Cô xuống bàn, đĩa bánh khoai và bát chè hạt sen nhưng chẳng chút khẩu vị nào! Ngược còn thấy buồn nôn!

Dạ dày quặn lên. Cô kìm khẽ nhíu mày.

Cung nữ bên cạnh thấy thần sắc cô đổi nhỏ, bèn bước tới hỏi: "Cô nương thích ?"

"Không ."

"Vậy cô nương ăn? Đây là Hoàng thượng đặc biệt sai Ngự thiện phòng đấy."

Lại cố ý nhắc nhở một nữa.

Ha ha! Kỷ Vân Thư thực sự lườm cô một cái cháy mắt. Hóa định lấy thánh chỉ ép cô ăn chắc?

"Dọn !" Cô mất kiên nhẫn! Cứ tiếp tục thế , cô sẽ ép đến phát điên mất.

Thế nhưng...

"Hả?" Cung nữ kinh ngạc, vội : “ mà cô nương, Hoàng thượng dặn..."

"Ta nữa, dọn !"

"Việc ..."

"Sao? Ngươi định ép ăn cho bằng ?"

Ách! Cung nữ dám, cô co , vẻ mặt sợ hãi. lệnh vua khó cãi, dám theo.

"Nếu cô nương thích ăn, nô tì sẽ bảo Ngự thiện phòng món khác. nếu cô nương ăn gì, Hoàng thượng trách tội xuống, cái đầu của nô tì... khó mà giữ !"

Cung nữ , tất cả cung nữ thái giám trong điện đều gật đầu tán đồng. Ai mà chẳng sống!

Kỷ Vân Thư vốn tính tình ôn hòa, chuyện gì nhịn cô đều nhịn. Hai ngày nay cô giống như con rối mặc giật dây, còn chút tự chủ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1004-con-roi.html.]

Cô còn ép đến điên!

Thế là, cô nghiêm giọng : "Món ăn, món khác cũng . Ta cần lệnh của Hoàng thượng , tóm , mang hết xuống."

"Cô nương..."

"Còn mau lên!"

Dù hai ngày qua cô kiên nhẫn, ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của họ, nhưng bây giờ cô nhịn nữa. Bà đây nổi giận, tưởng bà đây dễ bắt nạt ?

Mấy cung nữ lập tức quỳ "bịch" xuống đất.

Khẩn cầu: "Cầu xin cô nương đừng khó nô tì."

Một bên là Hoàng thượng, một bên là Kỷ Vân Thư. Họ đương nhiên chọn Hoàng thượng !

Ngay khi họ quỳ xuống cầu xin, Kỷ Vân Thư bật dậy, túm lấy tấm khăn trải bàn. Trước mặt , ngón tay cô dùng sức kéo mạnh.

Cổ tay cô hất , tấm khăn kéo tung thành một đống, kéo theo tất cả đồ đạc bàn rơi xuống đất.

"Rầm!"

"Loảng xoảng!"

...

Tiếng đổ vỡ vang lên chói tai. Cung nhân trong cả điện trợn mắt há hốc mồm, sợ c.h.ế.t khiếp, mặt mày ai nấy cắt còn giọt máu.

Kinh ngạc tột độ!

Không ai ngờ Kỷ Vân Thư, mà họ vẫn tưởng là con mèo nhỏ ngoan ngoãn, tính khí nóng nảy như . Lại còn đập phá đồ đạc.

Hành động của cô khiến đám cung nữ thái giám đồng loạt quỳ rạp xuống.

"Cô nương bớt giận!"

Tiếng hô vang vọng khắp đại điện. Đầy vẻ hoảng loạn.

Tuy dám đắc tội Hoàng thượng mà ép Kỷ Vân Thư ăn, nhưng đắc tội Kỷ Vân Thư cũng đồng nghĩa với đắc tội Hoàng thượng. Tính tính vẫn là tội c.h.é.m đầu. Ai dám gánh vác!

Đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư nổi giận lớn như , nếu ép đường cùng, cô cũng sẽ thế!

Giờ khắc , cô nén giận quét mắt từng trong điện, tay nắm chặt tấm khăn trải bàn, : "Các ngươi cho rõ đây, các ngươi đều phụng mệnh Hoàng thượng trông chừng , theo dõi . chắc chắn ai bảo các ngươi hạn chế . Nếu ngay cả chuyện các ngươi cũng kiểm soát, thôi, các ngươi thà g.i.ế.c còn hơn."

Lời dứt, cô lập tức cầm lấy chiếc chén duy nhất còn sót bàn, đập mạnh góc bàn.

"Choang" một tiếng! Chiếc chén vỡ tan tành.

Trong tay cô chỉ còn một mảnh vỡ, ba cạnh sắc nhọn vô cùng, chỉ cần chạm nhẹ là da thịt sẽ rách toạc.

màng tất cả, kề thẳng mảnh vỡ sắc nhọn đó cổ .

Ách!

Hành động dọa sợ c.h.ế.t khiếp.

"Cô nương, !"

"Cô nương, cầu xin , bỏ thứ đó xuống , nếu thương, chúng nô tài đều chôn cùng đấy!"

"Nô tì van xin ."

"Cầu xin ..."

"..."

Tiếng than dậy đất!

Chỉ cần Kỷ Vân Thư thương một ngón tay rụng một sợi tóc, tất cả bọn họ đều c.h.ế.t theo! Những đôi mắt đẫm lệ cô. Vừa cầu khẩn. Vừa sợ hãi. Lòng hoang mang.

Kỷ Vân Thư hề sợ hãi, ngược còn ấn mạnh tay hơn. Cạnh sắc của mảnh sành áp làn da trắng nõn của cô. Vô cùng đáng sợ.

 

Loading...