NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1000: Kẻ thù!
Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:46:26
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Choang!"
Đêm khuya.
Sau khi đưa Kỷ Vân Thư về phòng nghỉ ngơi, Cảnh Dung vì còn điều tra những quan viên Vệ Dịch đề bạt nên ngủ.
Lúc đang bàn bạc gì đó với Lộ Giang tại đại sảnh, đến chuyện gì, gạt tay sang bên cạnh, vô tình hất rơi chén bàn xuống đất. Chén vỡ tan tành!
"Vương gia?" Lộ Giang lo lắng.
Hắn day day mi tâm, trầm giọng : "Không , muộn , ngươi nghỉ ."
"Vậy Vương gia cũng nghỉ ngơi sớm."
Lộ Giang rời , trong lòng Cảnh Dung bỗng thấy hoang mang, cứ cảm giác chuyện gì đó xảy ? Hắn bèn rảo bước đến viện của Kỷ Vân Thư.
Lại phát hiện cửa phòng đang mở! Trong phòng cũng ánh nến.
Hắn bước nhanh , lo lắng gọi: "Vân Thư?"
Không tiếng trả lời. Hắn lập tức thắp nến, tìm một vòng trong phòng, ai.
Cửa sổ đang mở! Trên bệ cửa sổ một dấu chân lớn, là dấu chân đàn ông, của Kỷ Vân Thư.
Khoảnh khắc đó, mới chợt nhận sự hoảng loạn trong lòng từ mà tới.
"Rầm!" Một nắm đ.ấ.m giáng xuống khung cửa sổ.
Lang Bát đến , thấy tiếng động trong phòng bèn xông .
"Vương gia?"
Cảnh Dung nhíu chặt mày, lửa giận nhuốm đỏ đôi mắt. Không lời nào.
Lang Bát thấy dấu chân bệ cửa sổ, lập tức quanh phòng, lập tức hiểu . Kỷ cô nương bắt !
"Thuộc hạ lập tức phái tìm."
"Không cần!" Cảnh Dung ngăn .
"Vương gia? Kỷ cô nương..."
"Nàng sẽ ." Vô cùng khẳng định.
Hắn đoán là ai bắt Kỷ Vân Thư . Và đó sẽ hại nàng.
…
Nửa canh giờ , Cảnh Dung cung, đến điện Phụ Dương.
Lúc là giờ Mão một khắc, trời cũng tờ mờ sáng. Đến cửa điện. Hai thái giám canh cửa chặn : "Vương gia, sự cho phép của Hoàng thượng ."
Nào ngờ, Cảnh Dung trực tiếp xông . Mặc kệ tất cả! Hai thái giám ngăn cũng nổi.
"Vương gia, ..."
"Tránh ."
"Vương gia..."
Hai thái giám đuổi sát theo . Hoàng thượng đó mới cảnh cáo, ý chỉ của ngài thì ai cũng . Giờ Dung Vương bất chấp xông , nếu chọc giận Hoàng thượng thì cái mạng nhỏ của bọn họ chắc chắn còn. Khổ nỗi xông là một Vương gia, trong mắt khác chẳng khác nào "Nhiếp chính vương", ai dám động thủ lôi kéo? Ngộ nhỡ thương thì đúng là chuyện tày đình! Cho nên bây giờ lựa chọn là hoặc đắc tội Hoàng thượng, hoặc đắc tội Dung Vương, đằng nào cũng c.h.ế.t.
Vì đang là giờ Mão, cũng là lúc chuẩn lên triều.
Trong điện, cung nữ đang mặc long bào cho Vệ Dịch, đai lưng cài xong. Vệ Dịch thấy Cảnh Dung mặt lạnh như băng bước , trong mắt ẩn chứa một ngọn lửa giận cực lớn. Khiến rét run! Sinh lòng khiếp sợ.
Vệ Dịch phất tay, mấy cung nữ bên cạnh lui sang một bên. Hắn đến mặt Cảnh Dung, từ xuống , thấy Cảnh Dung mặc triều phục chỉnh tề, áo còn vương chút sương sớm, chứng tỏ là vội vàng chạy tới. Sau đó, Vệ Dịch thẳng mắt .
Hai ánh mắt chạm , mỗi bên đều mang theo một luồng kình lực ngầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1000-ke-thu.html.]
Hai tên thái giám đuổi theo run lẩy bẩy một bên, "bịch" một tiếng quỳ xuống đất. Sợ hãi tột cùng.
Một : "Hoàng thượng, là Dung Vương... Dung Vương cứ đòi , nô tài... nô tài thực sự ngăn !" Xin đừng lấy đầu chúng nô tài!
Vệ Dịch lúc chẳng buồn để ý đến bọn họ. Hắn gầm nhẹ: "Cút ngoài hết!"
"Vâng!"
Rầm rập, thái giám cung nữ trong điện đều lui . Cái mạng coi như giữ .
Ngay khoảnh khắc cửa đại điện đóng ...
Vệ Dịch bỗng lạnh: "Trẫm còn đến Kim Loan điện mà ngươi vội vã chạy tới đây! Là với trẫm ngươi điều tra rõ vụ án của Vương Đại nhân, khiến trẫm ngã một vố đau đớn ? Hay là đến nhạo trẫm?"
Đáy mắt Cảnh Dung vương ý lạnh, : "Vệ Dịch, đừng thử thách sự kiên nhẫn của nữa."
Vệ Dịch! Phải, gọi là Hoàng thượng, mà là tên húy của Hoàng thượng.
Vệ Dịch cũng so đo: "Sự kiên nhẫn của ngươi? Không là chỉ cái gì?" Giả vờ .
Cảnh Dung : "Ta cho ngươi , bất cứ kẻ nào mang nàng rời khỏi , trong mắt ... đều là kẻ thù!"
Ách!
"Nàng ? Ngươi Thư Nhi?"
"Giao nàng đây." Cảnh Dung mang giọng điệu lệnh.
Vệ Dịch nhíu mày, khóe miệng nhếch lên: "Ngươi bắt Thư Nhi ? Cảnh Dung, điện Phụ Dương của chỉ lớn thế thôi, ngươi qua là , giấu . Sao thế? Thư Nhi mất tích ? Mất tích khi nào? Là lạc mất ở Phủ Dung Vương của ngươi ?"
Lời qua thì vẻ lo lắng. giọng điệu rõ ràng mang theo ý khiêu khích.
"Vệ Dịch, ở đây ngoài! Chỉ và ngươi." Cảnh Dung nhắc nhở . Nhắc cần diễn.
"Ta ngươi đang gì?"
"Ngươi sai bắt cóc Vân Thư, cố ý để để dấu chân, chẳng là cho ?"
"Ha ha!" Vệ Dịch lớn: “Chỉ một dấu chân mà bắt cóc Thư Nhi? Thế chẳng quá nực ?"
Cảnh Dung sa sầm mặt, hai tay buông thõng bên hông nắm chặt thành quyền. Hắn còn bao nhiêu kiên nhẫn nữa!
"Ta nữa, giao nàng đây."
"Ta cũng nữa, Thư Nhi do bắt, nếu ngươi tin thì cứ việc lục soát ở đây." Vệ Dịch dang hai tay . Ý bảo Cảnh Dung cứ tìm tự nhiên.
Ngay đó...
Cảnh Dung bất chấp cái gì mà quân quân thần thần, túm chặt lấy cổ áo Vệ Dịch. Long bào túm nhăn nhúm một cục.
Hắn dùng đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng Vệ Dịch, kìm nén cơn giận sắp bùng phát, gầm nhẹ: "Ngươi đối với điều gì là quan trọng nhất, nếu ngươi dám gì nàng , sẽ tha cho ngươi."
"Hừ, Cảnh Dung, ngươi thể g.i.ế.c mà!" Hắn chỉ tay về phía thanh trường kiếm giá phía xa: “Dùng thanh kiếm đó... g.i.ế.c !"
Hết đến khác khiêu khích!
Mu bàn tay Cảnh Dung nổi đầy gân xanh. Giây phút , thực sự g.i.ế.c Vệ Dịch cho xong chuyện.
mà... Hắn !
Tay nắm cổ áo Vệ Dịch ngày càng chặt, cũng ngày càng run rẩy.
Sau đó, Vệ Dịch đẩy mạnh , chế giễu: "Ta ngay là ngươi dám! Vì ngươi sợ g.i.ế.c , Thư Nhi cả đời sẽ tha thứ cho ngươi. ngươi nỗi lo lắng như thì nên Thư Nhi thực quan tâm đến , bất kể biến thành bộ dạng gì, nàng cũng quan tâm đến ."
Khoe khoang!
Cơn giận của Cảnh Dung dần tan biến, giờ khắc , mới hiểu những lời Kỷ Vân Thư với tối qua.
"Vân Thư , khi nàng thấy ngươi của hiện tại, nàng hề đau lòng chút nào, chỉ thất vọng mà thôi. Và bây giờ, cũng hiểu cảm giác của nàng ."
Ánh mắt Vệ Dịch run lên.