Nóng Sốt! Nữ Vương Đỉnh Lưu Bị Ảnh Đế Cao Lãnh Âm Thầm Cưa Cẩm - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-05-28 04:38:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Cẩm Hạ từng gặp , chính giúp Yến Khinh kiện, đưa Bạch Mai lên án t.ử hình.

 

Còn một khác…

 

Anh mặc một chiếc áo hoodie trắng trông trẻ trung, vẻ mặt hiền lành, tạo thành sự tương phản rõ rệt với đàn ông lạnh lùng bên cạnh, chỉ một cách ngọt ngào.

 

“Yến Thời Mặc, Yến Thời An…”

 

Tô Cẩm Hạ lẩm bẩm, tuy từng gặp , nhưng dù cũng từ nhỏ ở cạnh Yến gia, đối với năm vị thiếu gia luôn .

 

Nếu Yến Khinh thật sự là tiểu thư Yến gia…

 

Vậy thì hai vị chính là ruột của cô.

 

“Tô Cẩm Hạ?” Giọng Yến Thời Mặc lạnh lùng.

 

Người phụ nữ mím môi lên tiếng, nghĩ đến điều gì đang chờ đợi .

 

“Hành vi của cô cấu thành tội cố ý g.i.ế.c , tuy thành nhưng cũng thoát khỏi cảnh tù tội. Khinh Khinh nhân từ, nếu cô chịu nhận sai, lẽ sẽ xem xét giảm nhẹ hình phạt.”

 

Tô Cẩm Hạ chỉ một cách tuyệt vọng.

 

siết chặt hai tay: “Xem xét giảm nhẹ hình phạt?”

 

Trước khi đưa trại tạm giam, cô là một nữ minh tinh nổi tiếng, tung hô. bây giờ Yến Khinh hại đến mức ở nơi

 

giảm nhẹ hình phạt thì chứ?

 

Vài năm tù, cô mang theo bản án , tuyệt đối thể trở vinh quang ngày xưa!

 

“A… Nhân từ?”

 

Tô Cẩm Hạ khinh thường lạnh: “Là Yến Khinh ăn bánh bao m.á.u của để leo lên ?”

 

“Cô nhục ! Bắt công khai xin , như thể tranh thủ sự đồng tình để hô mưa gọi gió trong giới giải trí!”

 

“Nói cho cô , đừng mà mơ!”

 

sai… Yến Khinh, cô đáng c.h.ế.t!”

 

Giọng Tô Cẩm Hạ khàn đặc, trong mắt thậm chí dần dần ánh lên vẻ độc ác.

 

Nụ mắt Yến Thời An nhạt một chút.

 

vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, nghiêng đầu , như thể chút sát thương nào.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Không hối cải.” Giọng Yến Thời Mặc lạnh lùng.

 

Anh vốn ý định giúp cô giảm nhẹ hình phạt, chỉ là đến cho đúng quy trình, như cũng đỡ việc.

 

Hai em rời khỏi trại tạm giam.

 

Yến Thời Mặc điềm tĩnh bước đến bên xe: “Anh còn về văn phòng luật sư một chuyến, em ? Anh bảo tài xế đưa em .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nong-sot-nu-vuong-dinh-luu-bi-anh-de-cao-lanh-am-tham-cua-cam/chuong-230.html.]

Yến Thời An khẽ nghiêng đầu trại tạm giam.

 

Anh ngoan ngoãn chớp mắt, ngọt ngào để lộ hai lúm đồng tiền: “Anh cả việc thì cứ , em tự bắt xe về nhà là ~”

 

Đều là những xuyên từ các thế giới khác đến.

 

Tuy đời em ruột quan hệ huyết thống, nhưng đều cảm tình với mối quan hệ , chỉ khi cưng chiều Yến Khinh mới thể thỉnh thoảng thống nhất mặt trận.

 

Yến Thời Mặc miễn cưỡng: “Cũng .”

 

Dứt lời, xe của .

 

Yến Thời An vẫn bên đường, chậm chạp rời , cho đến khi chiếc xe khuất khỏi tầm mắt…

 

Anh khẽ liếc mắt, ánh mắt quét qua trại tạm giam, đôi mắt màu xanh băng ánh lên nụ , dần dần từng chút một chỗ khác.

 

Lúm đồng tiền ngọt ngào còn nữa.

 

Anh híp mắt , thiếu niên ngoan hiền như đột nhiên biến thành một khác, đáy mắt tức thì lóe lên một tia sáng khát máu, đen tối mà lạnh lẽo đến cực điểm…

 

Viên cảnh sát còn bên cạnh .

 

Nghi hoặc dụi dụi mắt: Là ảo giác ?

 

Giây tiếp theo quả nhiên thấy thiếu niên nở nụ ngọt ngào: “Anh cảnh sát, thể dẫn gặp cô một nữa ạ?”

 

Đêm thu gió dễ nổi, lá cây lung lay cành cao rơi xuống, bóng cây ánh đèn đường hiu hắt chao đảo.

 

Một trại tạm giam ở Giang Bắc.

 

Một bóng đen thoăn thoắt trèo tường , như thể ban ngày từng đến, quen đường cũ lặng lẽ một tiếng động bẻ khóa.

 

Tô Cẩm Hạ giật tỉnh dậy từ cơn ác mộng: “Ai?”

 

Không , khi gặp mặt Yến Thời An ban ngày, cô cứ liên tục đổ mồ hôi lạnh.

 

Ngay cả khi ngủ cũng ác mộng quấn

 

mơ thấy một con rồng ác tàn nhẫn nuốt chửng , ném vùng biển sâu lạnh lẽo bao giờ thấy ánh mặt trời.

 

Bóng đen bí ẩn dần dần tiến gần cô .

 

Giày da bước mặt đất, phát tiếng bước chân nhịp điệu cùng với tiếng vọng: “Cộp — cộp —”

 

Tô Cẩm Hạ ôm chặt chăn, co rúm .

 

chỉ cảm thấy sống lưng càng thêm lạnh lẽo, cả da đầu đều căng lên: “Ai… Ai?!”

 

“Đây là trại tạm giam cảnh sát! Dám bậy mày cũng sẽ bắt !” Cô đe dọa.

 

đối phương dường như hề dọa sợ.

 

Ở đây đèn, chỉ ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu xuống đôi giày da đen bóng của đàn ông, phản quang mơ hồ chiếu sáng đường cằm của

 

Sau đó là một gương mặt lạnh lùng, tà tứ.

Loading...