Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 798
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:18
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Phương nghẹn lời.
Nàng cúi đầu, tự xoay bánh xe lăn phía trong. Đến cửa, nàng khựng . Giọng bình tĩnh hơn đôi chút.
“Ta từng hôn ước với Ngụy gia. Tiêu gia còn, hôn ước cũng coi như tồn tại. Từ nay là của phủ Đô đốc, còn liên quan gì đến Ngụy gia nữa”.
Nàng dừng một chút.
“Chỗ ngân phiếu ... phiền Đô đốc trả Ngụy công t.ử giúp ”.
“Được!”.
Mộ Thanh gật đầu, bước . Khi đến cửa, giọng Tiêu Phương vang lên phía .
“Đa tạ Đô đốc cứu khỏi Ngọc Xuân Lâu”.
Giọng nhạt. từng chữ đều vô cùng trịnh trọng.
Mộ Thanh khựng , khẽ gật đầu mới rời .
Trở về lầu các, quả nhiên nàng bước bắt gặp ánh mắt đầy ý vị của Bộ Tích Hoan.
“Đô đốc quả nhiên là thổ phỉ khoác quan bào”.
Lời chẳng dễ , nhưng trong mắt đầy ý .
“Chu Nhị Đản vốn là giặc cỏ”.
Mộ Thanh thản nhiên tới, ném hộp gấm lên bàn.
Bộ Tích Hoan mở xem, thành tâm khen:
“Nương t.ử quả là vun vén gia nghiệp”.
“Là vun vén gia đình”.
Mộ Thanh sửa .
“Tiền sính lễ Diêu phủ . Số còn hứa với Tiêu Phương sẽ trả cho Ngụy Trác Chi”.
“Trả?”.
Bộ Tích Hoan thở dài.
“Nương t.ử với ngoài thì khôn ngoan, với nhà khờ thế?”.
Khờ?
Mộ Thanh lập tức lườm . Nàng mà khờ?
Bộ Tích Hoan híp mắt, vòng tay qua eo nàng, nhấc đặt thẳng lên đùi .
“Vi phu hỏi nương t.ử một chuyện”.
“Giả sử nàng quán mua bánh bao. Bánh ăn, tiền cũng trả. Lúc một tên thảo khấu xông , cướp luôn bánh lẫn tiền. Nếu cuối cùng đòi tiền đó, tiền nên trả cho chủ quán trả cho nàng?”.
“Đương nhiên trả cho chủ quán”.
“Thế nếu đòi thì ?”.
“Thì tên thảo khấu cướp mất chứ ”.
Nói đến đây, Mộ Thanh bỗng im bặt. Nàng nụ đầy ý vị của Bộ Tích Hoan, nhất thời cứng họng. Đạo lý đơn giản như , nàng đương nhiên hiểu. Chỉ là Ngụy Trác Chi vốn là nhà, nàng tính toán rạch ròi với . Ai ngờ Bộ Tích Hoan tính đến từng đồng từng cắc.
Huống hồ... cái ví dụ vòng tới vòng lui, rõ ràng còn cố ý mắng nàng là thảo khấu. Rốt cuộc đạo lý chọc nàng?
Bộ Tích Hoan thấy nàng gì, nụ càng sâu.
“Vậy chẳng ?”.
“Tiền những cần trả cho Ngụy Trác Chi... mà nương t.ử tay nghĩa hiệp, cứu trong lòng khỏi biển khổ, còn đưa thêm một khoản hậu tạ mới đúng”.
Hắn tính toán cực kỳ rành mạch.
Mộ Thanh: “...”
Đến đây nàng mới hiểu. Tên rõ ràng vẫn còn ghi hận chuyện Ngụy Trác Chi đó xúi “cưới thêm hai ”.
là hẹp hòi. Nhớ thù cũng thật dai!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-798.html.]
Mộ Thanh chợt nhớ vẻ mặt như đưa đám của Ngụy Trác Chi hôm nàng giao việc. Lúc nàng còn cho rằng cố tình quá. Giờ mới hiểu vì khổ sở đến .
Bộ Tích Hoan bật thành tiếng, vẻ mặt cuối cùng cũng sáng sủa hẳn lên. Hắn lật cổ tay. Một mảnh giấy xuất hiện trong lòng bàn tay.
“Lại đây!”.
“Xem thử Diêu phủ kê bảng sính lễ thế nào”.
Lúc Mộ Thanh còn ở Đông viện, Diêu phủ sai mang danh sách sính lễ tới. Mãi đến khi Bộ Tích Hoan lấy , nàng mới . Mộ Thanh liếc qua một lượt, lạnh.
“Nhân tài!”.
Tính sơ những thứ ghi danh sách, ít nhất cũng đáng gần một vạn lượng bạc.
Cả triều đều bổng lộc và tiền thưởng của Mộ Thanh phần lớn dùng tướng sĩ. Phủ Đô đốc hiện giờ chẳng còn dư dả bao nhiêu, nếu thật sự còn khoản tiền nào thể lấy ngay, e rằng chỉ một vạn lượng bạc ban thưởng vụ tố giác bè đảng Tấn Vương đó.
Diêu Sĩ Giang quả thật tính toán kỹ. Hắn sợ hét giá quá cao, phủ Đô đốc lấy nổi, vì liền nhắm đúng tiền mà vét sạch.
“Chỉ là một thứ nữ của viên võ quan tứ phẩm mà sính lễ cũng dám kê tới gần vạn lượng”.
Bộ Tích Hoan uể oải ném tờ giấy xuống bàn.
“Diêu Sĩ Giang đúng là dám mở miệng. Hắn thì cứ cho ”.
Mộ Thanh thản nhiên rút từ trong ống tay áo một tờ ngân phiếu trị giá ngàn lượng vàng, đặt thẳng lên danh sách sính lễ.
“Chỉ thừa, tuyệt đối thiếu”.
Bộ Tích Hoan lập tức hiểu ý nàng.
“Cũng đủ vả thẳng mặt ”.
Chuyện Mộ Thanh đại náo Ngọc Xuân Lâu chiều nay hẳn truyền khắp triều.
Buổi sáng phủ Đô đốc đưa thứ nữ Diêu gia cửa. Buổi chiều nàng ngang nhiên cướp Tiêu Phương khỏi Ngọc Xuân Lâu, còn lấy luôn tiền trong đó. Giờ dùng chính tiền cướp từ lầu xanh sính lễ đưa tới Diêu phủ.
Ý tứ hạ nhục quá rõ ràng.
Nếu Diêu Sĩ Giang thật sự nhận tờ ngân phiếu ngàn lượng vàng , chỉ sợ tức đến hộc máu.
“Bạc của dễ nuốt”.
Giọng Mộ Thanh lạnh xuống.
“Bổng lộc triều đình nên dùng cho những nam nhi xả vì nước. Hạng bán rẻ cốt nhục để cầu quan tiến chức như , chỉ xứng dùng thứ tiền dơ bẩn từ lầu xanh mà thôi”.
Ngày Diêu Huệ Thanh quyết định bước phủ Đô đốc, nàng còn quan tâm danh tiết của nữa. Nếu tiền thể chọc giận Diêu Sĩ Giang, khiến công khai đoạn tuyệt với con gái, thậm chí để cả thiên hạ đều Diêu Huệ Thanh đuổi khỏi Diêu gia, càng . Đến ngày , nếu Diêu Huệ Thanh thật sự tìm nơi nương tựa , Diêu gia cũng chẳng còn danh nghĩa gì để can thiệp cuộc đời nàng.
Diêu Huệ Thanh từng liều cứu Mộ Thanh. Mộ Thanh trả món ân tình thế nào. Nàng chỉ thể để Diêu Huệ Thanh chịu chút tiếng hôm nay, đổi lấy sự thanh thản lâu dài về .
Bộ Tích Hoan siết vòng tay quanh eo nàng chặt hơn. Hắn thích nhất chính là điểm ở Mộ Thanh. Ân tình đều giấu trong lòng. Ngoài miệng nửa lời. việc đáng , nàng bao giờ trốn tránh.
Mộ Thanh cúi xuống, thấy Bộ Tích Hoan đang tựa mặt n.g.ự.c . Hơi thở của dần trở nên nóng hơn. Bàn tay đặt bên hông cũng chậm rãi siết .
Một lúc , giọng trầm thấp vang lên:
“Nương tử... bao lâu chúng mật?”.
Mộ Thanh nhướng mày.
“Chúng từng mật lúc nào?”.
Bộ Tích Hoan bật khẽ. Khi ngẩng lên, đáy mắt vẫn tối sâu, nhưng khóe môi cong thành một nụ đầy ý .
“Nghe câu vẻ oán khí khuê phòng nặng đến ?”.
“Xem đại hôn, nương t.ử hẳn sẽ nỡ lạnh nhạt với vi phu nữa”.
Trước còn lo nàng quá mức lạnh nhạt. Giờ xem ... .
Tốt lắm!
“Chuyện đó để đại hôn tính”.
Mộ Thanh lạnh mặt bước xuống khỏi đùi .
“Còn bây giờ, bớt giở trò . Lo dưỡng sức cho ”.