Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 797

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:17
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Đô đốc, Đông viện.

Mộ Thanh ghế chủ tọa.

Diêu Huệ Thanh và Tiêu Phương hai bên phía . Hương Nhi và Lục La lưng chủ tử. Dương thị dẫn theo Thôi Linh, Thôi Tú cùng Huyết Ảnh giả dạng Thôi Viễn. Ngoài sân, Nguyệt Sát dẫn Lưu Hắc Tử, Ô Nhã A Cát và Thang Lương thành hàng.

“Người trong phủ và vệ của đều ở đây cả”.

Mộ Thanh .

“Ngày thường ở quân doanh, trong phủ chủ yếu gia đình họ Thôi trông nom. Có chuyện gì cứ sai bảo họ”.

Giọng điệu chẳng khác nào: đủ, tự nhớ mặt .

Dương thị dẫn cả nhà tiến lên lễ với Diêu Huệ Thanh và Tiêu Phương. Mộ Thanh rõ lai lịch của hai từ . Dương thị ngờ danh kỹ nổi tiếng Thịnh Kinh Tiêu Phương là hậu nhân Tiêu gia quân.

Tiêu gia quân năm xưa từng oai hùng chẳng kém Tây Bắc quân hiện tại, đều là những nam nhi trung liệt c.h.ế.t vì nước, chỉ tiếc cuối cùng rơi kết cục quá thê thảm. Phu quân Dương thị cũng từng là binh sĩ Tây Bắc quân, t.ử trận ngoài quan ải, vì bà càng kính trọng hậu nhân Tiêu nguyên soái.

Lại Diêu Huệ Thanh từng cứu mạng Mộ Thanh, nên dù hai chính thức bước qua cửa, Dương thị lúc hành lễ tự nhiên coi họ như nữ chủ t.ử tương lai của phủ Đô đốc.

Nguyệt Sát bên cạnh, mặt lạnh như thường, chẳng lộ chút biểu cảm.

Lưu Hắc Tử, Ô Nhã A Cát và Thang Lương thì Mộ Thanh là nữ tử, đương nhiên cho rằng Diêu Huệ Thanh và Tiêu Phương sẽ trở thành phu nhân của Thủy sư Giang Bắc.

Ba liền cúi đầu hành lễ theo quân lễ.

Ô Nhã A Cát ngày thường lông bông bất cần là thế, hôm nay cúi đầu thấp nhất, từ đầu đến cuối chẳng dám tùy tiện liếc trong phòng lấy một , rõ ràng là cố tránh hiềm nghi.

Tiêu Phương ngoài sân. Vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng nỗi u ám trong mắt vơi đôi chút. Lục La vốn là tỳ nữ của Ngụy Trác Chi, tình hình trong phủ, bèn Tiêu Phương khẽ cúi đáp lễ, coi như nhận mặt nhà.

Diêu Huệ Thanh mỉm gật đầu. Hương Nhi thì đảo mắt quanh một vòng, nét mặt càng lúc càng kinh ngạc.

Phủ Đô đốc... chỉ chừng hạ nhân? Đến một hộ viện cũng chẳng thấy?

Huyết Ảnh bắt gặp vẻ mặt của nàng , trong lòng thầm khịt mũi.

A Diêu phủ đúng là tầm mắt hạn hẹp. Phủ Đô đốc còn cần hộ viện ? Chỉ cũng hơn đứt đám hộ viện vô dụng ngoài bao nhiêu .

Mấy ngày ở trang viên, Huyết Ảnh dịch dung. Hôm nay đóng vai Thôi Viễn, Mộ Thanh dặn kỹ tuyệt đối để lộ phận ám vệ. Việc liên quan trực tiếp đến Bộ Tích Hoan, thể sơ suất.

Diêu Huệ Thanh, Tiêu Phương và Lục La đều đáng tin. Riêng Hương Nhi tính tình đơn giản, bộc trực, thật sự giữ miệng còn quan sát thêm.

“Lầu các và thư phòng của là nơi lưu giữ quân cơ trọng yếu”.

Mộ Thanh .

“Hầu đô úy đang dưỡng thương ở phòng khách tiền viện. Ngoài ba chỗ , hai trong phủ thế nào cũng ”.

Bộ Tích Hoan thường xuyên tới lầu các. Hắn vốn ghét khác quấy rầy, hơn nữa chuyện thường phủ cũng cần giữ kín.

Lần xe ngựa Diêu phủ rơi xuống khe núi, chân Diêu Huệ Thanh thương. Trang viên thiếu thuốc, mùa đông lạnh lẽo khiến vết thương chậm lành. Đến nay mỗi khi trời lạnh sáng sớm hoặc ban đêm, chân nàng vẫn thường đau nhức.

Sương phòng phía Đông của chính viện noãn kháng, Mộ Thanh bèn sắp xếp Diêu Huệ Thanh ở đó.

Tiêu Phương thì bất tiện. Ngoài sân phía Đông một Noãn Các, cửa phòng bậc thềm cao, thuận tiện cho xe lăn , vì Mộ Thanh bố trí nàng ở nơi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-797.html.]

Phủ Đô đốc tuy chỉ ba lớp viện, nhưng bố trí cực kỳ tinh tế. Mọi vật trong phủ đều do chính tay Bộ Tích Hoan sắp đặt. Từng gian phòng, từng hành lang, từng góc sân đều nét thanh nhã riêng. Không phô trương xa hoa, nhưng khí độ vương giả ẩn trong từng chi tiết, khiến cả phủ như một bức tranh thanh quý. So với mấy căn phòng tồi tàn mà Diêu Huệ Thanh từng ở trong Diêu phủ, nơi quả thật khác xa một trời một vực.

Ngoài vài bộ y phục theo mùa, nàng chẳng cần thêm thứ gì.

Tiêu Phương cũng để tâm đến ăn mặc đồ dùng. Thứ nàng thật sự yêu thích chỉ thi thư. Rương sách nàng từng tặng Mộ Thanh đây vẫn còn nguyên, vì Mộ Thanh sai Nguyệt Sát dọn sạch chuyển sang cho nàng.

Sắp xếp xong việc, Mộ Thanh cho Dương thị và những khác lui xuống. Nàng sang Lục La.

“Đưa tiểu thư nhà ngươi về phòng. Ta chuyện với nàng”.

Lục La ngoan ngoãn theo.

Mộ Thanh bước khỏi chính viện, thẳng tới sương phòng phía Đông.

Cửa đóng , Hương Nhi tò mò rướn cổ theo. Ánh mắt lạnh của Diêu Huệ Thanh quét sang. Nàng vội rụt cổ, nhưng vẫn nhịn ghé sát tai chủ tử, nhỏ giọng thì thầm:

“Tiểu thư... Đô đốc thật sự là nữ nhân ?”.

“Không hiểu nô tỳ cứ cảm giác... giống phu quân rẽ phòng tiểu ”.

Diêu Huệ Thanh đang uống lập tức sặc. Nàng vội đặt chén xuống, lấy khăn che miệng ho liên hồi. Tiếng ho át tiếng ngói trượt mái.

Huyết Ảnh đang đó theo dõi Hương Nhi, câu suýt trượt chân rơi xuống.

Con nha đầu ... chẳng lẽ thích “mài gương” thật?

Trong sương phòng phía Đông, Mộ Thanh đặt chiếc hộp gấm chứa ngân phiếu vạn lượng vàng mặt Tiêu Phương. Nàng rút một tờ mệnh giá ngàn lượng.

“Số còn là của cô. Tờ coi như thù lao của ”.

Một ngàn lượng vàng, đủ để giải quyết khoản sính lễ Diêu phủ.

“Ta cần!”.

Tiêu Phương thậm chí chẳng buồn liếc chiếc hộp.

“Nếu ép nhận, sẽ đốt hết”.

Mộ Thanh vẻ chán ghét trong mắt nàng hiểu ngay nguyên do.

“Đây là tiền nhà họ Ngụy. Là tiền mấy hôm Ngụy Trác Chi ném Ngọc Xuân Lâu”.

Mấy vạn lượng vàng mà Ngụy Trác Chi từng bỏ ở đó, hôm nay Mộ Thanh lấy về gần như thiếu một đồng.

Mối huyết hải thâm thù của năm vạn Tiêu gia quân, cùng nỗi nhục giam cầm trong lầu xanh suốt mười tám năm, đủ để Tiêu Phương căm ghét tất cả thứ thuộc về Ngọc Xuân Lâu. tiền vốn là của Ngụy Trác Chi. Cho nên Mộ Thanh mới định trả cho nàng.

Tiêu Phương lạnh.

“Đã tay Ngọc Xuân Lâu thì dính bẩn . Ta cần!”.

Mộ Thanh tức đến bật .

“Một lầu xanh vài vung cả vạn lượng vàng. Một chê tiền lầu xanh bẩn, đem đốt sạch. Hai đúng là sinh dành cho , chẳng chạy ”.

 

Loading...