Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 796
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:16
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ ngày Đại Hưng khai quốc hơn sáu trăm năm đến nay, Ngọc Xuân Lâu từng gặp chuyện ngang ngược như .
Lão quản sự, quy nô và đám hộ viện đều c.h.ế.t sững. Thổ phỉ cướp bóc thì bọn họ từng . đường đường một vị Đô đốc dẫn tới cướp, còn cướp đến quang minh chính đại, lý lẽ hùng hồn như thế... quả thật là đầu tiên.
“Đô đốc! Không ! Tuyệt đối !”.
Lão quản sự cuối cùng cũng hồn.
“Nữ nhân ở Ngọc Xuân Lâu đều là con cháu tội thần, chuộc . Nếu xảy chuyện, cái mạng nhỏ của tiểu nhân giữ nổi?”.
Mộ Thanh lạnh nhạt đáp:
“Ngày thường ngươi bao nhiêu chuyện ác, cái đầu đáng c.h.é.m từ lâu . Nếu thật sự mất mạng, kiếp nhớ đầu t.h.a.i ngay thẳng một chút”.
Lão quản sự suýt thành tiếng. Năn nỉ , Mộ Thanh còn thuận miệng để cho lão một câu trăng trối. Thấy mềm xong, lão đành nghiến răng hiệu cho đám quy nô và hộ viện đang ngẩn xông lên ngăn cản.
Chẳng bao lâu, hậu viện Ngọc Xuân Lâu loạn thành một đoàn.
Lưu Hắc T.ử theo Mộ Thanh lâu, từng Nguyệt Sát và quân đội đặc biệt huấn luyện, thủ sớm còn như ngày mới nhập ngũ.
Từ khi Thạch Đại Hải c.h.ế.t, trưởng luôn che chở cho còn nữa. Thiếu niên vốn rụt rè nhút nhát dường như chỉ trong một đêm trưởng thành. Ý chí vùi sâu trong lòng đ.á.n.h thức, tay cũng trở nên dứt khoát hơn .
Còn Ô Nhã A Cát thì càng cần . Đám quy nô và hộ viện của một kỹ viện căn bản đối thủ của .
Ngọc Xuân Lâu nào ngờ Mộ Thanh chỉ dẫn theo ba vệ, bản Đô đốc và đội trưởng vệ thậm chí còn chẳng cần tay. Chỉ hai phái “cướp cướp của” khiến cả Ngọc Xuân Lâu ai cản nổi.
Ngụy Trác Chi hiển nhiên báo cho Tiêu Phương khi xuôi Nam. Lục La đẩy xe lăn, đưa Tiêu Phương rời khỏi gian viện tăm tối giam cầm nàng suốt mười tám năm.
Bên cạnh là tiếng đ.á.n.h hỗn loạn. hai nữ nhân chẳng hề trốn tránh, cũng đầu. Cứ thế thẳng qua hậu viện, xuyên qua hành lang, một đường tiến về đại sảnh.
lúc , Ô Nhã A Cát cũng xách một chiếc hộp gấm lững thững . Chiếc hộp nạm vàng khảm ngọc, bản đáng giá ít bạc. Cậu hềnh hệch, tiện tay ném nó về phía Mộ Thanh.
“Cái hộp cũng đáng giá kha khá, coi như tiền lãi”.
“Một vạn lượng vàng. Đỡ lấy!”.
Mộ Thanh giơ tay chụp lấy. Nàng chẳng buồn lão quản sự mềm nhũn đất, mồ hôi đầm đìa, chỉ một chữ:
“Đi”.
Tiêu Phương Lục La đẩy bên cạnh. Mộ Thanh dẫn đường đường chính chính bước khỏi Ngọc Xuân Lâu.
Cứ thế nghênh ngang rời .
Thanh Châu vẫn yên , tàn dư phe Tấn Vương quét sạch, Nguyên Khiêm thì mất tích, Nguyên Tu trọng thương, tình báo ngoài biên ải cũng chẳng mấy khả quan.
Giữa lúc thù trong giặc ngoài như , Mộ Thanh ngang nhiên rước hai nữ nhân phủ: một là thứ nữ của mệnh quan triều đình, là cô nhi của tội thần Tiêu gia.
Tấu chương hạch tội của Diêu Sĩ Giang và thư khẩn của Ngọc Xuân Lâu bay thẳng cung.
Trên án trong tẩm cung Vĩnh Thọ chất đầy báo cáo từ các cổng thành, hồ sơ tra xét dư đảng Tấn Vương cùng mật tấu từ Thanh Châu. Vừa thấy hai phong thư mới đưa tới, Nguyên Quảng tức đến phất mạnh tay áo, tấu chương bàn bay lả tả xuống đất như tuyết.
Nguyên Mẫn bình thản xong, đặt sang một bên, sắc mặt chẳng hề đổi.
“Thời thế bây giờ rối ren cũng chẳng bằng năm xưa. Khi trưởng còn thể nhẫn nhịn, mấy năm nay dễ nổi nóng thế?”.
Nguyên Quảng chắp tay lưng, cố nén cơn giận, nhưng giữa hàng mày vẫn phủ một tầng âm u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-796.html.]
“Kẻ đó giống hệt ngựa hoang, thể ép, cũng chẳng dụ . Từ ngày triều, chuyện nọ nối chuyện , từng lấy một ngày yên ”.
“Thánh thượng trưởng thành, uy danh của Tu nhi ở Tây Bắc vững, cục diện Giang Bắc cũng đang dần định. Triều đình quả thật đến lúc nên dọn dẹp ”.
Nguyên Quảng hừ lạnh.
“ kẻ đó chẳng khác nào mồi lửa ném đống cỏ khô. Cứ để mặc như , sớm muộn gì cũng thiêu c.h.ế.t cả ”.
Nguyên Mẫn mỉm .
“Cứ để mơ mộng. Hắn gì thì cho thứ . Chờ quanh tụ thành một phe, lúc đó hốt trọn một mẻ chẳng càng tiện ?”.
Ánh mắt bà lạnh .
“Cái rễ Tiêu gia năm xưa nhổ sạch, cũng nên đến lúc thanh toán cho xong . Chỉ điều Anh Duệ mới triều lâu, liên hệ với Tiêu gia? Chuyện e rằng bàn tay của Thánh thượng”.
Nguyên Quảng phất tay áo.
“Thánh thượng thu quyền. Nếu Tiêu gia năm xưa thật sự để một kho tài vật lớn, quả thật đủ vốn cho việc khởi binh”.
“Tâm tư Thánh thượng kín kẽ. Cho dù ý đó, cũng chỉ là một phần trong cục”.
Nguyên Mẫn liếc sang tấu chương của Diêu Sĩ Giang, giọng mang ý vị khó dò.
“Còn phận thật của Anh Duệ vẫn ngã ngũ. Đột nhiên cưới vợ lúc , dụng ý quá rõ”.
Bà dừng một chút.
“Có điều, chuyện lạ thấy nhiều cũng thành quen. Trước còn cho rõ, giờ chẳng buồn tò mò nữa. Nếu Thánh thượng và Anh Duệ giấu, ai gia sẽ giúp bọn họ giấu”.
Nguyên Quảng sang bà, đôi mắt nheo . Nếu chuyện bại lộ vài ngày , đương nhiên tra đến cùng. tình thế hiện tại khác.
Nếu Anh Duệ thật sự to gan đến mức nữ cải nam trang triều quan, một khi sự việc vỡ lở, chắc chắn sẽ gây thêm một trận chấn động lớn. Triều đình lúc chịu nổi thêm sóng gió. Không những thể đào sâu... mà còn giúp che kín.
“Anh Duệ là thanh kiếm sắc”.
Nguyên Mẫn thản nhiên .
“Kiếm sáng ở ngoài thì đáng sợ. Tâm tư trưởng nên đặt Khiêm nhi mới đúng. Nó mới là mũi tên b.ắ.n từ trong tối”.
Bà quá hiểu Nguyên Quảng nỡ g.i.ế.c Nguyên Khiêm. giữa giang sơn bá nghiệp và tình phụ tử, những lúc chỉ chọn một. Đó chính là sự nghiệt ngã của nhà đế vương.
Nguyên Mẫn chờ Nguyên Quảng trả lời. Khiêm nhi nhất định tìm cho . Cũng nhất định thể để tiếp tục sống. Bà quyết.
Nguyên Quảng dù đau lòng đến , cũng chỉ thể nhắm mắt ngơ.
Trong hoa điện chín tầng nguy nga, tấu chương ngổn ngang t.h.ả.m đỏ, hệt như cục diện hỗn loạn ngoài .
Nguyên Mẫn phất tay áo, hất tấu chương của Diêu Sĩ Giang và Ngọc Xuân Lâu xuống đất. Đóa sen vàng thêu nền tay áo đen lay động theo gió, ánh lên vẻ uy nghi lạnh lẽo.
“Muốn cưới vợ?”.
“Được!”.
“Soạn chỉ!”.