Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 795

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:15
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi tới Đông viện, Mộ Thanh ghé qua thăm Hầu Thiên. Bởi , rời khỏi chỗ Diêu Huệ Thanh, nàng thẳng về lầu các. Vừa bước lên lầu, nàng nhướng mày.

“Nguyên gia giờ đang bận đến sứt đầu mẻ trán, thành tiện cho . Ban ngày ban mặt cũng dám mò khỏi cung”.

Bộ Tích Hoan đang chễm chệ bên bàn, tiện tay lật xem sổ tay của nàng. Nghe , chẳng buồn ngẩng đầu.

“Vi phu mà còn tới, e rằng chẳng bao lâu nữa thê trong phủ nương t.ử sẽ đông đến mức lập cả một viện”.

Mộ Thanh giật phăng cuốn sổ khỏi tay , cất lên giá sách bước tới cửa sổ, đẩy cánh cửa .

“Sổ tay của dùng mực cũ giấy mới, sợ nhất là mùi chua. Bị ám lâu quá, e rằng giảm thọ mất mấy năm”.

Bộ Tích Hoan tức đến bật .

“Nương t.ử mà còn gây thêm vài chuyện kinh thiên động địa nữa, vi phu mới là nàng chọc cho giảm thọ mất mấy năm”.

Nàng còn tránh mặt . Không tự chuyện cưới vợ, sai Ngụy Trác Chi tới báo rằng cưới một lúc hai . Sao cưới luôn tám , mười cho đủ? là đáng giận!

Mộ Thanh nhíu mày.

“Ta là nữ tử”.

Bộ Tích Hoan hừ một tiếng.

“Nàng còn nhớ là nữ t.ử cơ ?”.

“Trí nhớ . Chuyện cần nghi ngờ”.

Mộ Thanh xuống ghế, Bộ Tích Hoan một lúc càng khó hiểu.

Nàng là nữ. Diêu Huệ Thanh và Tiêu Phương cũng là nữ. Lý do hai phủ rõ rành rành. Rốt cuộc gì đáng để ghen?

“Ta nhớ ngây ngô như ”.

Đến nữ nhân mà cũng ghen, chẳng ghen bóng ghen gió thì là gì?

Bộ Tích Hoan nghẹn một trong ngực. Nhìn vẻ mặt vô tâm vô phế của nàng, chỉ cảm thấy hơn hai mươi năm qua từng bất lực đến thế.

“Ta sống hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên phát hiện cũng lúc ngây ngô đến ”.

Hắn phất tay. Một chiếc hộp gấm trượt nhẹ mặt bàn, dừng mặt Mộ Thanh.

Hộp bằng gỗ lê, thoang thoảng hương trầm, bên ngoài phủ một dải lụa đỏ thêu hoa văn tinh xảo, nổi bật nhánh hoa tuyết đường thanh nhã.

Bộ Tích Hoan đẩy hộp về phía nàng, một lời. Có lẽ đây là đầu tiên trong đời rộng lượng đến .

Mộ Thanh mở nắp. Bên trong chật kín ngân phiếu, từng xấp chồng lên , nhiều đến mức nhất thời chẳng tổng cộng bao nhiêu.

Nàng rõ còn cố hỏi:

“Tiền sính lễ?”.

Bộ Tích Hoan đáp. Hắn mặt nhánh lê tàn ngoài cửa sổ. Góc nghiêng tuấn mỹ nhuốm một vẻ u sầu, nom như thể đang chịu nỗi ấm ức lớn nhất thế gian.

Trong phòng thoang thoảng một mùi chua. Khóe môi Mộ Thanh bất giác cong lên.

Bóng đen vì chuyện Nguyên Khiêm trốn thoát vẫn còn đè nặng trong lòng, nhưng giữa sự nặng nề dường như len một chút ấm áp ngọt ngào.

Nàng đóng nắp hộp .

“Thời cuộc ngày càng rối ren. Sau ắt lúc trăm việc chờ vực dậy, bạc trong quốc khố thể đem dùng chuyện riêng”.

Bộ Tích Hoan đầu. Vừa lúc bắt gặp nụ môi nàng đang nhạt dần. Chỉ thoáng qua trong chớp mắt, ngẩn , quên mất định gì.

“Bổng lộc phủ Đô đốc của dùng gần hết cho tướng sĩ. Chuyện sính lễ, tự cách”.

Mộ Thanh “cách” là gì, chỉ dậy.

“Đến trưa . Sáng nay bận quá ăn gì, đói . Đi ăn cơm ”.

Nàng hai bước :

“Đã rảnh rỗi đến mức ban ngày cũng trốn khỏi cung , chiều nay với một chuyến”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-795.html.]

Bộ Tích Hoan nhướng mày.

“Đi ?”.

“Ngọc Xuân Lâu”.

Xế chiều, Bộ Tích Hoan dịch dung thành Nguyệt Sát, theo Mộ Thanh tới Ngọc Xuân Lâu. Ngoài , Mộ Thanh còn dẫn theo Lưu Hắc T.ử và Ô Nhã A Cát.

Bộ Tích Hoan vốn tưởng nàng tới đ.á.n.h bạc. Nào ngờ bước Ngọc Xuân Lâu, Mộ Thanh gọi lão quản sự , mở miệng liền :

“Nghe cho kỹ, chỉ một ”.

“Ta đưa Tiêu Phương về phủ Đô đốc. Ta nàng là nữ nhi tội thần, theo quy củ chuộc , nhưng vẫn đưa ”.

“Muốn báo cung, báo Tướng quốc phủ báo phủ Thịnh Kinh, tùy ngươi. Ai ý kiến, cứ bảo đó tới phủ Đô đốc tìm ”.

“Đừng lời thừa mất thời gian. Cứ theo là ”.

Giờ Ngọc Xuân Lâu chẳng mấy khách. Các cô nương phần lớn còn đang nghỉ trưa. Lão quản sự đang ngủ say thì quy nô dựng dậy, Mộ Thanh ném cho một tràng như , nhất thời ngây , còn tưởng tỉnh ngủ.

Mộ Thanh ngay giữa đại sảnh, đưa mắt Lưu Hắc T.ử và Ô Nhã A Cát. Hai lập tức xoay thẳng về hậu viện.

“Đô đốc! Đô đốc!”.

Lão quản sự lúc mới bừng tỉnh, cuống quýt gọi .

Lão vốn định lấy phận quan kỹ viện của Ngọc Xuân Lâu , nhắc quy củ nữ nhân nơi chuộc , đó mang tội danh tư tiện thả con gái tội thần hù dọa. những gì thể , Mộ Thanh hết . Đường nào cũng nàng chặn kín. Lão há miệng hồi lâu mà chẳng nên bắt đầu từ .

Mộ Thanh lạnh lùng sang.

“Ta đủ rõ?”.

“Rõ! Rõ ạ!”.

Lão quản sự nuốt nước bọt, lưng túa đầy mồ hôi.

“Chỉ là... chỉ là Đô đốc cần nhọc công đưa Tiêu cô nương về phủ? Nếu ngài thật sự yêu thích nàng , thường xuyên tới tệ lâu thăm nom chẳng cũng ?”.

Mộ Thanh nhếch môi.

“Thường xuyên tới để đưa bạc cho Ngọc Xuân Lâu các ngươi?”.

Nàng dừng một chút.

“Ngươi nhắc mới nhớ, ban nãy còn một chuyện ”.

“Ngoài Tiêu Phương, còn lấy một vạn lượng vàng của Ngọc Xuân Lâu”.

Lão quản sự ngây .

“Gì cơ?”.

“Người lúc bước Ngọc Xuân Lâu còn lành lặn, đến lúc đưa ngoài thì hai chân tàn phế. Bao năm qua nàng kiếm cho các ngươi bao nhiêu vàng bạc, mà ngoài son phấn, quần áo, cơm nước, mỗi tháng đến một đồng bạc riêng cũng chẳng ”.

“Bây giờ sắp . Ngọc Xuân Lâu chẳng lẽ chuẩn chút hồi môn?”.

“Hồi môn?”.

Tai lão quản sự ù .

Từ cổ chí kim, kỹ nữ rời thanh lâu đều tự bỏ bạc chuộc . Lão sống đến ngần tuổi, từng chuyện kỹ viện còn bỏ tiền chuẩn hồi môn tiễn ! Đây là đạo lý ở ?

“Đô đốc... tiểu nhân từng quy củ như ”.

“Bây giờ ”.

Mộ Thanh thản nhiên : “Cứ thế mà !”.

Đương nhiên nàng từng hy vọng Ngọc Xuân Lâu sẽ ngoan ngoãn theo. Mộ Thanh liếc sang Lưu Hắc T.ử và Ô Nhã A Cát. Hai lập tức chia hành sự.

Một tìm Tiêu Phương. Người còn thẳng tới phòng sổ sách của Ngọc Xuân Lâu lấy ngân phiếu.

 

Loading...