Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 794

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:14
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Sĩ Giang nén đầy một bụng tức giận, cố gắng nặn vẻ hòa nhã.

“Tiểu nữ thể cứu Đô đốc, là phúc phận của nó. hôn nhân đại sự xưa nay đều lệnh cha , lời mai mối. Tam thư lục lễ còn chuẩn , Đô đốc thể tự tiện đưa tiểu nữ về phủ?”.

Làm như khác nào hủy hoại thanh danh của con gái nhà ? Thể diện Diêu phủ còn đặt ở ? Huống hồ gã đích tìm đến phủ Đô đốc, mà Mộ Thanh cứ ngay cửa bàn chuyện hôn nhân, đến một câu mời trong uống cũng .

Sắc mặt Mộ Thanh vẫn lạnh tanh. Nàng quả thật chẳng hề ý định mời Diêu Sĩ Giang phủ. Hạng thể bán con gái để cầu vinh, đừng bước qua cổng, ngay cả đặt chân lên bậc thềm nhà nàng, nàng cũng thấy bẩn.

“Cha mất sớm. Hôn nhân đại sự của , tự quyết định là ”.

Mộ Thanh đáp đến đường hoàng.

Diêu Sĩ Giang nghẹn một chút.

tiểu nữ vẫn còn phụ mẫu đời...”.

“Ồ”.

Mộ Thanh đáp nhạt thếch, như thể hiểu nhân tình thế thái, nhưng câu nào thốt cũng chọc thẳng chỗ đau của khác.

“Hôm Diêu tiểu thư mới tới trang viên, xe ngựa giở trò, suýt nữa rơi xuống khe núi mất mạng. Mấy ngày nay nàng dưỡng thương ở trang viên, chân còn thương, cũng chẳng thấy ai tới thăm. Ta còn tưởng phụ mẫu nàng đều còn nữa. Đã phụ mẫu chủ, đành tự đón nàng về phủ”.

“Ngài!”.

Diêu Sĩ Giang từng Mộ Thanh miệng lưỡi sắc bén, nhưng ngờ thể độc đến mức . Gã chọc tức đến mức chẳng buồn giả bộ hòa nhã nữa, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Tiểu nữ còn trưởng bối chủ, xuất giá. Đô đốc ngang nhiên cưỡng ép đưa nó phủ, khác nào phường thảo khấu? Ngài hủy hoại danh tiết của tiểu nữ, bôi nhọ thể diện Diêu gia, chẳng lẽ sợ Ngự sử hạch tội, sợ thiên hạ chê ?”.

Mộ Thanh gã.

“Hóa Diêu đại nhân cũng thế nào là thể diện”.

Sắc mặt Diêu Sĩ Giang cứng .

Mộ Thanh lạnh lùng tiếp:

“Bản Đô đốc còn tưởng ngày Diêu đại nhân vì cầu quan tiến chức mà dâng nữ nhi Hầu phủ, ngài sớm vứt thể diện , cũng chẳng còn hai chữ danh tiết thế nào nữa”.

Nói xong, nàng bước phủ. Chỉ để một câu:

“Muốn kiện thì cứ kiện”.

“Muốn gả nữ nhi, cứ liệt kê sính lễ. Tự khắc sẽ quan bà mối mang tới tận cửa”.

Phía phủ Đô đốc, Đông viện một gian chính phòng, hai gian sương phòng cùng một gian bếp nhỏ. Diêu Huệ Thanh và Hương Nhi sắp xếp ở đây.

Nghe tin Đô đốc sắp cưới vợ, Dương thị vui mừng khôn xiết, dẫn theo hai cô con gái tất bật thu xếp phòng ốc, từ đầu đến cuối đến khép miệng.

Nhân lúc Dương thị ngoài, Hương Nhi mới khó hiểu hỏi:

“Tiểu thư, bộ dạng bà v.ú , hình như bà vẫn Đô đốc là nữ nhi”.

Diêu Huệ Thanh ghế nhấp một ngụm , khẽ gật đầu.

Chuyện nữ cải nam trang, tòng quân quan vốn là trọng tội. Càng ít , càng bớt một phần nguy hiểm.

“Vậy thì lạ thật”.

Hương Nhi càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-794.html.]

“Ban nãy nô tỳ để ý kỹ, bà chẳng hề tỏ vẻ khinh thường chê bai gì, chỉ ngạc nhiên khi cô nương là Đô đốc sắp cưới. Nếu phận thật của Đô đốc, chẳng ghét bỏ chuyện chúng phủ bằng cửa ? Cũng nghi ngờ chúng chẳng nữ nhi nhà t.ử tế?”.

Trước khi tới đây, Hương Nhi vốn tưởng hai chủ tớ bước chân phủ Đô đốc sẽ lập tức đám hạ nhân chỉ trỏ, dè bỉu, lưng chẳng còn mắng thành hạng lẳng lơ vô sỉ thế nào. Nào ngờ quản sự ma ma trong phủ chẳng những hề lạnh nhạt, trái còn niềm nở chu đáo.

Chẳng lẽ là khẩu Phật tâm xà?

“Phủ Đô đốc giống Diêu phủ”.

Diêu Huệ Thanh .

“Đô đốc xuất sĩ tộc, trong phủ những quy củ và tâm tư quanh co như chốn đại trạch. Thiên hạ rộng lớn, kỳ nhân dị sĩ chẳng thiếu, chẳng qua nay chúng quanh quẩn trong Diêu phủ nên tầm mắt bó hẹp mà thôi”.

Nàng đặt chén xuống, nghiêm túc dặn dò:

“Với phẩm cách của Đô đốc, ngài tin tưởng giao phó công việc đương nhiên hạng quản sự tầm thường. Muội nhớ kỹ, từ nay tuyệt đối nghi thần nghi quỷ, càng mang những thói tranh giành, đố kỵ ở hậu viện Diêu phủ tới đây. Nếu , sớm muộn cũng rước họa , hại hại ”.

“Vâng, nô tỳ nhớ ạ”.

Khi Mộ Thanh ghé qua, trời gần trưa. Vừa bước phòng, nàng thẳng:

“Diêu đại nhân tới . Ta bảo ông kiện thì cứ kiện, gả nữ nhi thì kê danh sách sính lễ đưa tới”.

Chỉ một câu tóm gọn bộ cuộc đối đầu cửa phủ.

Diêu Huệ Thanh chẳng hề bất ngờ.

“Với tính tình của cha , ông nhất định sẽ dâng tấu hạch tội Đô đốc , đó mới sai đưa danh sách sính lễ tới”.

Phủ Đô đốc chỉ mới phất lên trong vòng một năm trở đây. Nếu Diêu gia kết với Mộ Thanh, ngày phủ Đô đốc một khi thất thế, Diêu gia khó tránh khỏi liên lụy.

Bởi , Diêu Sĩ Giang nhất định sẽ dâng tấu hạch tội Mộ Thanh cưỡng ép đưa thứ nữ Diêu gia phủ, để cả triều đều mối hôn sự do Diêu gia tự nguyện, qua đó phủi sạch hiềm nghi kết bè kết cánh.

Còn Diêu Huệ Thanh, giữa ban ngày ban mặt bước phủ Đô đốc, xét theo lễ giáo hiện thời thì thanh danh tổn hại nghiêm trọng, khiến Diêu gia mất mặt. Chắc chắn nàng sẽ trục xuất khỏi gia tộc.

Mà Diêu Sĩ Giang vốn coi trọng danh lợi. Trước khi đuổi đứa con gái khỏi nhà, thể nhân cơ hội đòi phủ Đô đốc một khoản sính lễ thật lớn?

“Tiền sính lễ...”.

“Chuyện sính lễ cô cần bận tâm”.

Mộ Thanh cắt ngang.

“Đã phủ thì chính là của . Ta sẽ để cô chịu uất ức”.

Nói xong, nàng dậy bước ngoài.

Đi đến giữa sân, Mộ Thanh chợt nhớ điều gì, đầu . Diêu Huệ Thanh vẫn còn ngẩn , còn Hương Nhi thì đang lấy tay che miệng , hai má đỏ ửng.

“Sau cần gì cứ với Dương thị”.

Hoa lê tàn, cánh hoa rụng trắng một góc sân. Gió đầu hạ ấm áp lướt qua, cuốn những cánh hoa trắng bay lả tả như một trận tuyết muộn.

Thiếu niên xoay rời , tóc đen khẽ tung trong gió, vài cánh lê vụn vương mái tóc. Mãi đến khi bóng Mộ Thanh khuất hẳn, Hương Nhi mới hồn.

“Tiểu thư... Đô đốc thật sự nam nhân ?”.

 

Loading...