Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 792

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi , thống lĩnh hộ viện thật sự thể c.h.ế.t. Người mang gương mặt chính là Nguyên Khiêm. Nguyên Khiêm đường đường chính chính cho đồng bọn tiến Nam viện. Lầu các cửa sổ cả phía lẫn phía . Có Nguyên Khiêm từ bên trong tiếp ứng, chọn đúng lúc đổi gác, lẻn qua cửa sổ trong chuyện khó.

Sau khi lầu các bốc cháy, cả Nam viện đại loạn. Hộ viện và hạ nhân đều dồn về cửa chính cứu hỏa. Kẻ phóng hỏa liền nhân cơ hội trèo qua cửa sổ phía , trộn trở giữa đám .

Hắn vốn là hộ viện trong phủ, đương nhiên chẳng ai đặc biệt chú ý. Chỉ một tiểu đồng mơ hồ nhớ rằng lúc cứu hỏa từng thấy . Khi đang xách thùng múc nước, nhưng nước múc lên ôm bụng kêu đau, đó chạy tìm nhà xí.

Đi nhà xí đương nhiên chỉ là cái cớ. Chỉ e khi rời Nam viện, trực tiếp đến phòng của thống lĩnh hộ viện, hội hợp với Nguyên Khiêm. Sau đó, cả hai cùng biến mất khỏi Tướng quốc phủ.

Một màn ve sầu thoát xác chuẩn kín kẽ. Cuối cùng... vẫn để Nguyên Khiêm chạy thoát!

Khi Mộ Thanh trở thành, việc kiểm tra ở các cổng thành trở nên vô cùng nghiêm ngặt. Bởi , dù gần như thể khẳng định Nguyên Khiêm và đồng bọn thoát khỏi Tướng quốc phủ, nhà họ Nguyên cũng thể tùy tiện manh động thêm.

Trong viện yên tĩnh một tiếng động. Chỉ tiếng nước sôi sùng sục từ nhà bếp vọng , khiến bầu khí vốn nặng nề càng thêm quỷ dị.

Mộ Thanh trở nhà bếp, mở vung nồi, một luồng nóng mang theo mùi thịt luộc nồng nặc, xen lẫn mùi khét và hương đàn hương lập tức lan khắp sân, khiến ngửi thấy dày cuộn lên.

“Chuẩn nước lạnh!”.

Nguyệt Sát lập tức theo.

Không lâu , một cái đầu vớt khỏi nồi, ném tõm chậu nước lạnh. Ngay đó, từ trong bếp vang lên tiếng cạo thịt róc xương sột soạt, đến sởn cả gai ốc.

Những suy luận ban nãy dù cũng chỉ dựng lên từ lời khai và dấu vết hiện trường. Sự thật rốt cuộc thế nào, bộ xương sẽ tự lên tiếng.

Hồi lâu , Nguyệt Sát bưng một hộp sọ đen thui cùng một mẩu xương mu trắng hếu. Mộ Thanh đưa xương mu cho cầm, tự nâng hộp sọ lên quan sát ánh sáng.

“Dấu vết đường khớp nền sọ vẫn còn, nhưng đường khớp dọc khép kín. Người c.h.ế.t từ ba mươi đến ba mươi lăm tuổi”.

Nàng đưa hộp sọ cho Nguyệt Sát, nhận lấy mẩu xương mu, cúi đầu xem xét kỹ.

“Mặt khớp xương mu hình thành chỉnh dạng bầu dục, bờ phía bụng cũng rõ nét. Dấu vết nơi gân và dây chằng bám hiện rõ. Kết hợp với mức độ mài mòn của răng...”.

Mộ Thanh ngẩng đầu.

“Tuổi c.h.ế.t ba mươi lăm”.

“Ba mươi lăm?”.

Đào bá giật .

“Thống lĩnh hộ viện trong phủ cũng ba mươi lăm tuổi!”.

Mộ Thanh đáp. Nàng đưa xương mu cho Nguyệt Sát, nhận hộp sọ xoay bước thẳng Tây Noãn Các. Đặt hộp sọ lên bàn, nàng chỉ hai chữ:

“Hộp đồ!”.

Nàng phục dựng dung mạo.

Chuyện phục dựng khuôn mặt từ hộp sọ, Mộ Thanh từng hai . Hôm nay Vu Cẩn mặt, nàng cũng chẳng cần mất công giải thích nguyên lý với bất kỳ ai, chỉ chuyên tâm bắt tay .

Ở Thịnh Kinh từ lâu lưu truyền rằng đương triều Anh Duệ Đô đốc bản lĩnh khiến c.h.ế.t mở miệng, thậm chí một bộ xương khô cũng thể tái hiện dung nhan lúc sinh thời. Ngoài dân gian kẻ tin ngờ, nhưng quan viên trong triều đều lời đồn hư truyền. Chỉ ngờ hôm nay bọn họ cơ hội tận mắt chứng kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-792.html.]

Đám hạ nhân dám chạy lung tung, chỉ vài kẻ từ xa len lén Tây Noãn Các, trong mắt sợ hãi tò mò.

Trong phòng, Mộ Thanh đặt hộp sọ cháy đen lên bàn xuống. Đất sét vàng, thước nhỏ, tăm tre, d.a.o khắc lượt qua tay nàng. Đo, nặn, đắp, tỉa, từng động tác đều dứt khoát, chút chần chừ.

Những xa rõ bên trong, chỉ đành quan sát vẻ mặt của đám cung nhân và hạ nhân đối diện Tây Noãn Các. Thấy bọn họ trợn mắt ngây , ai nấy càng thêm ngứa ngáy trong lòng.

Chuyện thần kỳ như khiến c.h.ế.t tái hiện dung nhan, hôm nay mà bỏ lỡ, e rằng chẳng còn cơ hội xem.

Tiếc rằng chỗ thuận lợi, cũng chẳng thấy gì!

Cả sân lặng ngắt. Chỉ thấy đất vụn thỉnh thoảng rơi xuống đôi tay thoăn thoắt của thiếu niên. Đám thị vệ và hộ viện trao những ánh mắt mong chờ, nín thở quan sát.

Hồi lâu , Mộ Thanh rốt cuộc cũng bưng một cái đầu .

Trên hộp sọ đắp đất tạo thành ngũ quan, thêm đường nét khuôn mặt. Tuy tóc, mũ mão, nhưng qua khiến cảm thấy quen thuộc.

“Thống... Thống lĩnh!”.

Một tên hộ viện chỉ khuôn mặt , ngón tay run bần bật.

“Giống! Giống thật!”.

Đào bá cũng kinh ngạc thốt lên.

Nguyên Mẫn vốn chẳng ấn tượng gì với một thống lĩnh hộ viện trong Tướng quốc phủ. lúc , trong đầu bà hiện lên một câu .

Người đời gọi Mộ Thanh là Âm ty phán quan. Nàng tuy là nữ nhi, nhưng trở thành nữ ngỗ tác một của Đại Hưng triều. Nếu nàng thể nữ ngỗ tác của Đại Hưng... tại thể nữ Đô đốc của Đại Hưng?

Đêm , Khiêm nhi cũng từng hỏi một câu như .

Trước khi hồi triều thụ phong, Anh Duệ Đô đốc từng đặt chân đến Thịnh Kinh. Vậy mà Khiêm nhi từng bí mật xuôi Nam. Thời gian rơi đợt chiêu binh ở Giang Nam.

Ánh mắt Nguyên Mẫn dần trở nên sắc bén. Bà chằm chằm Mộ Thanh.

Mộ Thanh cũng thản nhiên , hề né tránh.

“Tên khốn kiếp! Nghịch tử!”.

Nguyên Quảng lúc mới tỉnh khỏi cơn thất thần. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, hai tay siết chặt đến nổi đầy gân xanh.

“Lập tức siết chặt các cổng thành. Truyền lệnh xuống Thượng Lăng, Hứa Dương, Việt Châu, ráo riết truy tìm tung tích tên nghịch t.ử ”.

Hoa Quận chúa bên cạnh, ánh mắt lạnh buốt, khóe môi thoáng hiện một nét tự giễu.

Mấy năm nay, quan hệ giữa Tướng gia và Tu nhi luôn căng thẳng như nước với lửa. Hễ ý là ông mang gia pháp trị, nhưng bà bao giờ thật sự lo lắng.

Năm xưa, khi Tu nhi tòng quân ở Tây Bắc, từng gặp bão cát giữa đại mạc. Đêm , Tướng gia thức trắng, hết đến khác về phương Tây. Bà ông thương Tu nhi. Chỉ là ông tính tình nghiêm khắc, quá coi trọng uy nghiêm của cha, thể dung thứ cho con cái chống lời.

Bởi , suốt bao năm qua, bà vẫn luôn cho rằng trong các con, ông thương nhất chính là Tu nhi. Không ngờ... ông coi trọng Nguyên Khiêm đến . Hơn nữa còn giấu kín đến thế.

 

Loading...