Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 788
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:08
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Thịnh Kinh, phủ Tướng quốc.
lúc Mộ Thanh hạ lệnh cho Nguyệt Sát truyền tin về kinh thành, Tướng quốc phủ bỗng bốc cháy ngùn ngụt.
Xe ngựa cùng tùy tùng trong phủ theo Long Võ Vệ rời thành lâu thì phượng liễn tới nơi.
Nguyên Mẫn bước Tướng quốc phủ, Nguyên Quảng và Hoa Quận chúa chờ sẵn bên ngoài hoa sảnh. Thị vệ thiết giáp vội vã mở đường, cung nhân cầm đèn lồng theo sát phía , cả đoàn nhanh chóng tiến thẳng về Nam viện.
Gió đêm mang theo ấm đầu hạ. Ánh nến xuyên qua lớp giấy dệt của những chiếc cung đăng thêu mẫu đơn, hắt xuống con đường lát đá một màu đỏ sẫm. Đám thị vệ tay đặt chuôi đao, bước chân dồn dập, tựa như đang giẫm máu.
Còn đến Nam viện, thấy bầu trời phía Nam chợt sáng rực, ngay đó là tiếng hạ nhân la hét hỗn loạn vọng tới. Sắc mặt Nguyên Quảng lập tức sa xuống, vội sai một thị vệ chạy lên dò xét, còn đoàn phía cũng tăng nhanh bước chân.
Đi nửa đường, họ lúc chạm mặt tên thị vệ đang chạy về bẩm báo. Tiếng kêu cứu hỏa của đám hạ nhân lúc rõ mồn một.
“Cháy ! Cháy !”.
Tên thị vệ quỳ xuống, gấp giọng : “Khởi bẩm Thái Hoàng Thái hậu, khởi bẩm Tướng gia! Mẫn Hoa Các ở Nam viện bốc cháy. Lửa phát từ bên trong các, Ngũ công t.ử vẫn còn mắc kẹt ở trong”.
Ý tứ trong lời quá rõ ràng. Nguyên Khiêm tự thiêu!
Nguyên Quảng ngẩng đầu về phía Nam viện. Ánh lửa hắt lên gương mặt ông, lúc đỏ lúc trắng. Ông chẳng còn để ý đến phượng giá phía , chạy thẳng về phía Nam viện.
Khi đến nơi, ngọn lửa lan khắp lầu các. Đám hộ viện phụ trách canh giữ vội vàng sai hạ nhân xách từng thùng nước chạy chạy , nhưng chút nước trong phủ hắt biển lửa chẳng khác nào muối bỏ bể.
Lúc Hoa Quận chúa tháp tùng phượng giá tới nơi, Mẫn Hoa Các chìm trong biển lửa, một ai dám xông .
Thống lĩnh hộ viện phụng mệnh canh giữ Nam viện phát hiện cháy lập tức phi lên, định phá cửa sổ cứu , nhưng Nguyên Khiêm đ.á.n.h cho một chưởng trọng thương, bất tỉnh tại chỗ. Những hộ viện còn thấy càng dám tùy tiện xông , chỉ thể trơ mắt ngọn lửa nuốt chửng bộ lầu các.
Hoa Quận chúa đến nơi lập tức nghiêm giọng truy hỏi, nhưng ai giải thích vì ngọn lửa lan nhanh đến mức .
Hỏa thế quá lớn. Về đám hạ nhân cũng dám tới gần, chỉ thể từ xa tạt nước. Một tiếng rầm vang lên, xà nhà đổ sập.
Nguyên Quảng giật lấy thùng nước từ tay một tiểu đồng, dội thẳng lên định lao biển lửa.
“Tướng gia!”.
Hoa Quận chúa kinh hãi kêu lên.
Đào bá nhanh tay ôm chặt lấy Nguyên Quảng. Đám hộ viện cùng tiểu đồng xung quanh lúc mới hồn, lập tức xúm ngăn ông.
Hai mắt Nguyên Quảng đỏ ngầu, đau đớn đến gần như mất lý trí.
“Khiêm nhi! Khiêm nhi!”.
Ông giữ chặt thể nhúc nhích, chỉ thể trơ mắt thêm một thanh xà gỗ cháy đỏ đổ ầm xuống.
Nguyên Quảng tức giận đá văng một tiểu đồng gần đó.
“Lũ nô tài khốn kiếp! Đứng ngây đó gì? Còn mau cứu hỏa! Cứu hỏa!”.
Tên tiểu đồng ngã lăn xuống đất, va đổ cả thùng nước. Hắn luống cuống bò dậy chạy múc nước. Đám hạ nhân khác cũng cuống cuồng hắt nước về phía lầu các, mặc dù trong lòng ai nấy đều hiểu rõ: lửa cháy lớn đến mức , Nguyên Khiêm e rằng sớm thiêu c.h.ế.t bên trong.
Hoa Quận chúa một bên, lặng lẽ Nguyên Quảng. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đáy mắt bà. Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ gượng gạo, chẳng rõ là châm biếm xót xa.
Hơn hai mươi năm qua, ông vẫn luôn nhớ thương vợ cả mất vì bạo bệnh. Là bà lầm. Bà từng , hóa ông thương Khiêm nhi đến .
Nguyên Mẫn chỉ liếc Nguyên Quảng một cái, đó An Hạc dìu trở hoa sảnh. Bà xuống hạ ý chỉ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-788.html.]
“Truyền Giang Bắc Thủy sư Đô đốc lập tức thành, đến Tướng quốc phủ ngay trong đêm!”.
Khi cung nhân mang ý chỉ đến đại doanh Thủy quân Giang Bắc, Mộ Thanh nhận mật báo đó. Biết Nguyên Khiêm tự thiêu, nàng đập mạnh phong mật thư xuống bàn quân vụ.
“Không thể nào!”.
Một kẻ khi kế hoạch phục kích nàng thất bại lập tức bố trí hậu thủ ở Tây Bắc, sai ám sát Nguyên Tu, thể dễ dàng tự tìm đường c.h.ế.t như ?
Nguyệt Sát bên cạnh : “Trong cung phái tới truyền chỉ , bảo ngươi đến Tướng quốc phủ”.
Mộ Thanh ngẩng đầu. Ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến phát rét.
“Lúc còn mở cổng thành gì?”.
“Ý chỉ của Thái Hoàng Thái hậu”.
Nguyệt Sát khoanh tay ngực, vẻ mặt rõ ràng mấy chữ “ ngu ”.
Hắn : “Lúc cung nhân rời thành, Nguyên Khiêm chắc kịp trộn ngoài. Trời tối, lẫn đội ngũ truyền chỉ cũng dễ”.
“Trước đây và chủ t.ử của ngươi nửa đêm còn thể khỏi thành đến Đại Hàn tự, việc qua cổng thành khó khăn gì ?”.
Mộ Thanh lạnh nhạt .
“Nguyên Khiêm cùng bè đảng Tấn Vương ẩn náu ở Thịnh Kinh hơn mười năm, đừng xem thường tai mắt của bọn chúng. Đêm nay các ngươi thể truyền tin qua thì bọn chúng cũng thể. Trước đây và chủ t.ử của ngươi khỏi thành , nếu Nguyên Khiêm thật sự , chẳng lẽ cách?”.
Nàng nhẩm tính thời gian.
Người trong cung hẳn rời thành từ lâu. Bây giờ gì cũng muộn, chỉ thể đến Tướng quốc phủ xem tình hình tính tiếp. Đêm nay xem định sẵn là một đêm ngủ.
Trong lúc chờ cung nhân truyền chỉ tới, Mộ Thanh cũng chẳng còn chút buồn ngủ nào. Nàng sang dặn Nguyệt Sát:
“Bảo Ô Nhã A Cát đến trang viên Diêu gia một chuyến, với Diêu Huệ Thanh chuẩn theo về phủ”.
Khoảng nửa canh giờ , Ô Nhã A Cát trở về.
Vừa bước quân trướng, cau làu bàu: “Đêm hôm khuya khoắt cho ngủ, còn sai lên núi. Lỡ gặp mai phục nữa thì cái mạng tiểu gia cũng mất luôn!”.
Mộ Thanh đang cầm một quyển binh thư, ngay cả đầu cũng ngẩng lên.
“Võ công ngươi cao, dễ c.h.ế.t ”.
Ô Nhã A Cát khựng , ánh mắt lập tức lạnh .
“Làm ngươi ?”.
Mộ Thanh lúc mới đặt quyển binh thư xuống.
“Tối nay thấy ý chỉ ngu xuẩn thì cũng gặp câu hỏi ngu xuẩn”.
Thật nàng chẳng lọt nổi một chữ. Hành quân bày trận vốn sở thích của nàng.
“Ta là ngỗ tác. Gần đây tuy ít nghiệm thi, nhưng chẳng lẽ ngươi cho rằng lụt nghề đến mức một đống xác c.h.ế.t mà phân biệt ai c.h.ế.t vì trúng độc?”.