Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 785

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:05
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên sườn dốc, Nguyên Tu trầm mặc lưng ngựa, phóng mắt về nơi xa. Trăng bạc cong như lưỡi câu, sương lạnh phủ khắp thảo nguyên. Vẻ rạng rỡ như tinh hà từng hiện giữa đôi mày thuở nay chẳng còn tìm thấy, chỉ còn một vùng âm u lạnh lẽo.

Phía bãi ngựa xa xa bắt đầu xuất hiện những đốm lửa nhỏ.

Năm nghìn tướng sĩ lập tức khom áp sát sườn cỏ, tay giữ chặt dây cương, chăm chú về phía . Chẳng bao lâu, ánh lửa bùng lên dữ dội. Theo gió, tiếng la hét lẫn tiếng ngựa hí văng vẳng truyền tới, chỉ vì cách quá xa nên thật rõ.

Địch quân quả nhiên dùng hỏa công. Bãi ngựa của Lặc Đan nhanh chóng chìm trong biển lửa, bóng bóng ngựa hỗn loạn đan xen giữa ánh lửa ngút trời. Loan đao lóe sáng trăng, m.á.u tươi tung tóe giữa cuộc c.h.é.m g.i.ế.c.

Liên Dung rạp sườn cỏ, trong tay vô thức vò nát một cọng cỏ, ánh mắt thấp thoáng vẻ sốt ruột.

Triệu Lương Nghĩa hạ thấp giọng: “Ngựa dễ thiêu c.h.ế.t , yên tâm !”.

Liên Dung chậc một tiếng: “Còn tới nữa thì ngựa thiêu c.h.ế.t cũng chạy sạch !”.

“Xuỵt!”. Vương Vệ Hải lập tức hiệu cho hai im lặng.

Tiếng xuỵt dứt, từ xa vọng đến tiếng vó ngựa dồn dập. Âm thanh vẫn còn cách một quãng, nhưng những sườn dốc cảm nhận mặt đất rung lên nhè nhẹ.

Năm nghìn tướng sĩ Tây Bắc quân càng ép xuống thấp. Họ siết chặt dây cương, thỉnh thoảng ghì nhẹ vài cái để trấn an những con chiến mã đang bắt đầu bất an phía .

Quân Lặc Đan đuổi sát quân Địch.

Khi tiếng vó ngựa áp sát chân dốc, tiếng chiến mã hí vang, tiếng Hồ ngữ quát tháo cùng tiếng tên rít xé gió đồng loạt truyền tới. Đội tiên phong của Địch bộ kỳ liên tiếp trúng tên, ngựa ngã nhào. Một tên lính Địch tên xuyên trúng yết hầu, hai tay ôm chặt cổ, m.á.u tươi trào qua kẽ ngón tay. Hắn ngẩng đầu, vó ngựa giẫm xuống, m.á.u thịt văng lên tận ngọn cỏ.

Bầy chiến mã kinh hoảng, điên cuồng giẫm đạp lên xác và xác ngựa. Quân Địch chân dốc nhất thời chặn , tiến mà lui cũng chẳng xong. lúc chúng còn đang hỗn loạn tìm đường thoát, quân Lặc Đan phía đuổi tới. Hai đạo binh mã lập tức lao c.h.é.m g.i.ế.c, gió đêm cuốn mùi m.á.u tanh nồng nặc lên tận sườn dốc.

Phía bên , năm nghìn tướng sĩ Tây Bắc quân vẫn im lặng phục kích, một ai vọng động, chỉ chờ quân lệnh.

Một dốc Vọng Quan, hai thiên địa.

Bất chợt, một con chiến mã hoảng loạn lao vọt lên sườn cỏ tung vó nhảy xuống. Mà ngay bên móng ngựa chính là nơi các tướng sĩ Tây Bắc quân đang ẩn nấp.

Nguyên Tu ngước mắt, phất tay áo bật dậy. Một luồng kình phong cuộn tới, con chiến mã giữa trung lập tức mất thăng bằng, bốn vó loạng choạng ngã nhào xuống chân dốc.

Hai đạo binh mã đang c.h.é.m g.i.ế.c phía đồng loạt ngẩng đầu.

Trên đỉnh dốc, một nam nhân khoác chiến bào đỏ rực vầng trăng khuyết, ngân giáp sáng lạnh, thần cung giương trong tay. Thân ảnh sừng sững giữa trời đêm tựa chiến thần giáng thế.

Nguyên Tu quát lớn: “Chiến!”.

Quân lệnh xuống, năm nghìn tướng sĩ Tây Bắc quân lập tức rời khỏi sườn cỏ, xoay nhảy lên chiến mã.

Cũng chính khoảnh khắc ánh mắt đều dồn về phía ngựa của , Nguyên Tu lưng về phía đồng đội, giương căng thần cung.

Ngay khi vận lực, một thanh chủy thủ bất ngờ đ.â.m tới từ phía .

Phập!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-785.html.]

Mũi chủy thủ xuyên qua ngân giáp, đ.â.m thẳng bên eo Nguyên Tu. m.á.u chảy . Bên ngân giáp, còn mặc Hoàng Kim thần giáp.

Dẫu , nhát đ.â.m đến từ phía rõ ràng là do trong quân tay. Lúc Nguyên Tu đang giương cung, bộ nội lực cương mãnh đều dồn mũi tên. Sát khí bất ngờ ập tới lưng khiến tâm thần chấn động, nội tức lập tức rối loạn.

Ba mũi tên đồng thời rời dây.

Cuồng phong cuốn tung cỏ vụn sườn dốc. Ba mũi tên mang theo kình lực kinh lao thẳng xuống chiến trường phía , xé ba đường m.á.u giữa đám loạn quân, mỗi đường tên đều xuyên qua hơn mười .

Quân Địch và quân Lặc Đan còn đang kinh hãi, Tây Bắc quân lên ngựa đỉnh dốc đồng loạt kinh hô:

“Đại Tướng quân!”.

muộn.

Nguyên Tu quấy nhiễu tâm thần ngay lúc vận công giương cung, cưỡng ép b.ắ.n ba mũi tên, khiến nội lực chạy loạn. Trước mắt tối sầm, cả ngã khỏi lưng ngựa, lăn thẳng xuống sườn dốc.

Ngay khoảnh khắc , chân dốc, một thanh loan đao giơ cao. Ánh đao lạnh lẽo phản chiếu nụ âm trầm gương mặt Hô Diên Hạo.

Loan đao c.h.é.m xuống!

Cùng lúc đó, một thớt chiến mã từ dốc lao thẳng xuống. Bóng lưng ngựa phóng về phía Nguyên Tu nhanh như tên rời dây. Không ai rõ rốt cuộc bóng loan đao của Hô Diên Hạo nhanh hơn.

Chỉ thấy ánh đao lóe lên, ngã xuống, m.á.u tươi b.ắ.n vọt. Một cánh tay đứt lìa văng lên rơi xuống sườn cỏ.

Cánh tay trái của Triệu Lương Nghĩa c.h.é.m đứt, m.á.u tuôn xối xả. Tay vẫn ôm chặt lấy Nguyên Tu, cả hai cùng lăn xuống triền dốc giữa rừng đao tên. Đến lưng chừng dốc, một xác ngựa chắn ngang khiến hai dừng .

Tiếng lưỡi đao xé gió vang lên ngay đỉnh đầu.

Chỉ dựa thính lực, Triệu Lương Nghĩa cũng lưỡi đao áp sát gáy. Trước mặt là loạn quân, lưng là biển xác, còn đường lui. Muốn tránh chỉ thể dậy, nhưng như sẽ khiến Nguyên Tu bại lộ lưỡi đao của Hô Diên Hạo.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Triệu Lương Nghĩa dùng cánh tay duy nhất chống dậy, ngẩng đầu đón lấy lưỡi đao, bật lớn:

“Đại Tướng quân, bảo trọng!”.

Tiếng hô dứt, một luồng nội kình bất ngờ bùng lên từ phía , đ.á.n.h bật Triệu Lương Nghĩa xa.

Nguyên Tu đột ngột mở mắt.

Hắn vận lực trượt lùi xuống sườn cỏ vài tấc. Chính cách ngắn ngủi khiến loan đao của Hô Diên Hạo sượt qua yết hầu, c.h.é.m mạnh xuống ngực. Kình lực ngân giáp và Hoàng Kim thần giáp liên tiếp cản , giúp thoát khỏi một đao trí mạng trong gang tấc.

Nguyên Tu dậy. Hắn bất ngờ vươn tay tóm chặt cổ tay Hô Diên Hạo đang định rút về, tay tung một quyền mang theo kình phong dữ dội, đ.á.n.h thẳng loan đao.

Keng!

Loan đao gãy đôi. Nửa lưỡi đao văng lên trung bật ngược trở , lao thẳng về phía yết hầu Hô Diên Hạo.

 

Loading...