Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 778

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:33
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiêu gia quân?”.

“Có đội quân Tiêu gia từng chuyên dẹp loạn hải tặc ở vùng duyên hải Đông Nam ?”. Mộ Thanh hỏi.

Tiêu gia quân trở thành chuyện cũ từ lâu, những gì nàng về đội quân cũng chỉ là cha kể khi còn nhỏ.

Vùng duyên hải Đông Nam Đại Hưng quanh năm hải tặc quấy phá, cướp bóc thuyền buôn, tàn sát bá tánh. Khoảng ba mươi năm , con trai Tiêu lão Tướng quân, khi giữ chức Tổng binh Nghi Đông, từng dâng sớ xin triều đình cho dẫn quân khơi dẹp loạn.

Từ đó, ông đốc thúc đóng chiến thuyền, thao luyện thủy quân, nhiều xuất chinh tiêu diệt giặc biển, giữ yên vùng biển Đông Nam. Suốt mười năm, uy danh Tiêu gia quân vang khắp thiên hạ, bá tánh ven biển hết lòng kính trọng.

Cũng bởi quanh năm lênh đênh biển, Tiêu Nguyên soái thành gia muộn, gần ba mươi tuổi mới sinh một cô con gái. đứa trẻ chào đời bao lâu thì Đại Hưng xảy Cung biến Thượng Nguyên.

Muội của Tiêu Nguyên soái chính là Thục phi của Tiên đế, mẫu Thất Hoàng tử. Thất Hoàng t.ử xử trảm ngay giữa yến tiệc trong cung. Tiêu lão Tướng quân hung tin, đau buồn quá độ, đêm lâm bệnh qua đời. Tiêu Nguyên soái lúc đó đang ngoài khơi dẹp hải tặc, nhận tin nhà gặp đại biến, trong lúc giao chiến trúng tên độc rơi xuống biển, một đời danh tướng cứ thế bỏ mạng nơi sóng nước.

Sau đó, Tiêu gia quy là đồng đảng của Hoàng tử, gia sản tịch biên, cửu tộc trói giải về Thịnh Kinh chịu tội. Tiêu gia quân đành lòng đứa con gái còn đỏ hỏn của Tiêu Nguyên soái xử tử, bèn lên kế hoạch cướp xe tù giữa đường. Không ngờ họ binh mã triều đình mai phục, quân t.ử trận tại Đạo Di Lăng. Từ đó, Tiêu gia quân cũng biến mất khỏi thế gian.

Những chuyện lưu truyền trong dân gian chắc đều đúng, nhưng Mộ Thanh quả thật ngờ Tiêu Phương chính là con gái Tiêu Nguyên soái.

”.

Ngụy Trác Chi xuống, chậm rãi : “ chuyện dân gian truyền vẫn còn sai một đoạn”.

“Tiêu lão Tướng quân bệnh c.h.ế.t. Sau Cung biến Thượng Nguyên, ông quả thật ngã bệnh liệt giường. lúc , hải tặc bất ngờ đổ bộ lên bờ cướp phá thôn làng. Tiêu Nguyên soái buộc dẫn quân khơi ứng chiến. Tiêu gia quân rời , Phó tướng tâm phúc Trần Khang trở mặt, đích g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu lão Tướng quân, cho tắm m.á.u Tổng binh phủ”.

“Trần Khang sớm cấu kết với hải tặc, cố ý dùng kế điệu hổ ly sơn. Đến khi tin truyền biển, Tiêu Nguyên soái nhận thì quá muộn. Đêm ông trúng tên độc rơi xuống biển, bỏ vợ sinh cùng đứa con gái chỉ mới gặp mặt đúng một ”.

Ngụy Trác Chi càng , giọng càng trầm.

“Tiêu gia quân mất chủ soái giữa trận, liều c.h.ế.t phá vòng vây hải tặc để về bờ. khi họ trở Tổng binh phủ, Tiêu gia tịch thu gia sản, Tiêu phu nhân cùng con gái cũng nhốt trong xe tù áp giải về Thịnh Kinh. Tiêu gia quân nổi giận, xông cướp xe, cuối cùng rơi mai phục của triều đình. Năm vạn nam nhi vùng biển, bộ bỏ mạng tại Đạo Di Lăng”.

Mộ Thanh siết chặt tách trong tay. Trước mắt nàng như hiện lên từng cảnh tượng m.á.u lửa thê lương của năm . Một lúc , nàng đặt mạnh chén xuống bàn, tiếng “cạch” vang lên sắc lạnh.

Ngụy Trác Chi tiếp tục: “Khi Tiêu phu nhân nhốt trong xe tù, liên tục van xin Tiêu gia quân đừng cứu nữa, mau chóng rời . ai chịu . Cuối cùng, trong cơn tuyệt vọng, bà ném chính đứa con gái đang quấn tã khỏi xe đập đầu thành xe tự vẫn”.

“May mà t.h.i t.h.ể binh sĩ Tiêu gia quân chất đầy mặt đất. Đứa bé rơi trúng đống xác nên thương. Trước khi c.h.ế.t, một vị Phó tướng vì giữ huyết mạch cuối cùng của Tiêu Nguyên soái cố ý hét lớn rằng Tiêu Nguyên soái mười năm dẹp giặc, từng giấu một kho báu khổng lồ đảo hoang, còn manh mối bản đồ kho báu huyết mạch Tiêu gia. Chính nhờ câu , khi cửu tộc họ Tiêu tru di, triều đình mới giữ mạng sống của đứa bé”.

“Thật chẳng kho báu nào cả, đúng ?”. Mộ Thanh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-778.html.]

“Làm gì ”.

Ngụy Trác Chi lạnh.

“Triều đình chắc , chỉ là lòng tham khiến bọn họ bỏ qua dù chỉ một tia hy vọng”.

Mộ Thanh im lặng, dường như đang suy tính điều gì.

Ngụy Trác Chi : “Hiện tại vị trí Tổng binh Nghi Đông chính là Trần Khang. Mà Nguyên Trinh, thứ nữ của Nguyên Quảng, gả cho con trai ”.

“Tiêu Phương gánh vai món nợ m.á.u của năm vạn Tiêu gia quân, mối thù với nhà họ Nguyên sâu như biển. Chỉ tiếc nàng mang phận quan nô, ai thể chuộc ; hai chân phế, báo thù càng khó như lên trời. Bao nhiêu phẫn uất tích tụ trong lòng lâu ngày, tính tình mới thành như bây giờ”.

Nói đến đây, Ngụy Trác Chi khẽ thở dài, giọng mang theo chút tự trách: “Chuyện cũng là của . Ta và nàng vốn chỉ phúc vi hôn từ nhỏ, nhưng đó . Sau tình cờ tra chuyện cũ, mới tìm nàng ở Ngọc Xuân Lâu. lúc chạy tới thì... hai chân nàng phế. Nếu đến sớm chỉ một ngày, nàng chịu cảnh ”.

Chuyện vốn thể trách Ngụy Trác Chi, nhưng Mộ Thanh giỏi an ủi khác, nên chỉ im lặng. Nàng thật ngờ giữa Ngụy Trác Chi và Tiêu Phương còn một mối hôn ước như .

Tiêu Phương là con nhà võ tướng, còn Ngụy gia là thương hộ. Trong thế đạo , quan và thương vốn ít khi kết thông gia. Mộ Thanh chỉ từng chuyện con gái thương gia gả nhà quan , chứ từng tiểu thư nhà võ tướng hứa gả cho con trai thương nhân chính thê.

Hôn ước rốt cuộc định như thế nào, đằng e rằng vẫn còn ít uẩn khúc.

trời gần trưa, chiều nay nàng còn trở về quân doanh, thời gian hết chuyện cũ. Mộ Thanh bèn thẳng vấn đề:

“Ngươi ai thể chuộc nàng khỏi Ngọc Xuân Lâu. Vậy nếu nhất quyết chuộc thì ?”.

“Cô ý gì?”.

Ngụy Trác Chi lập tức ngẩng đầu. Dù cố che giấu, khóe mắt và đuôi mày vẫn nén nổi vui mừng.

“Thôi ”.

Mộ Thanh lạnh nhạt liếc .

“Đừng diễn mặt . Chuyện chẳng Bộ Tích Hoan tính sẵn ?”.

 

Loading...